Kính thưa quý Thầy cô và quý đồng môn,
Sau hơn một phần tư thế kỷ, chiến tranh Việt Nam còn để
lại những vết tích đau thương trên thể xác và cả trong tâm hồn những nạn nhân,
lang thang, lê lếch kéo dài cuộc sống tả tơi, rách nát trong những cảnh đời chua
xót, đắng cai, tủi nhục ở khắp mọi nơi, trên khắp nẻo đường đất nước quê hương.
Vĩa hè, gốc phố, gầm cầu, mái hiên, hay những căn chòi lá đơn sơ ở tận những
vùng xa xôi hẻo lánh là những nơi trú ngụ hiện nay của họ. Những người đó là nạn
nhân của thời cuộc,nếu còn đủ sức và có điều kiện bay cao xa chạy thì chắc họ
không phải chịu đựng những cảnh đời hẩm hiu, tủi nhục bị lãng quên tại Việt Nam
như ngày nay.
Giờ đây các thương phế binh tuổi cao, sức kiệt, bị đói
rét, bệnh hoạn và nhiều người đã lần lượt gục chết trong cô quạnh vì không còn
đủ sức chống chọi với bao đau thương nghiệt ngã của tình đời. Truyền thống đạo
đức “lá lành đùm lá rách" không cho phép chúng ta tiếp tục vô tình và quên lãng
họ.
Ngoài mục đích duy trì và phát huy tinh thần "tình thầy
trò, nghĩa đồng môn”, chúng ta còn có nghĩa vụ phát huy truyền thống "đạo đức”
và "luân lý" Việt Nam, như đã qui định trong nội qui của chúng ta. Vì vậy từ nay
trang nầy sẽ bao gồm "Những tiếng kêu cho người tàn phế bị lãng quên tại Việt
Nam" với ước mong đón nhận được sự phúc đáp bằng những tấm lòng nhân đạo,
yêu thương trong tỉnh thức của mọi người được may mắn hơn.