Xun, Hạ, Thu, ng,...

 

truyện ngắn

 

PHẠM PHI LONG

 

Ma xun, cỏ cy đm chồi nẩy lộc, hoa l thắm tươi thi nhau vươn mnh đua nở để t thm vẻ đẹp của thin nhin v cuộc đời.

Giữa khu đồi hoang quạnh vắng quanh năm gi thoảng r ro, c một quả đồi cao vời vợi, phong cảnh thanh thot, đẹp tựa thin thai, dưới chn đồi c một ngi cha tuy cũ kỹ, tường vi nha nhạt, mi ngi ru phong, nhưng dng vẫn uy nghim đứng giữa cảnh thanh tịnh v huyền b của khu đồi thng im vắng. Trn đồi, sau khi ch tiểu hi đầy gi thuốc từ những hốc đ trn triền để mang về cha. Trời gần đứng bng, ch tiểu quảy gi ln vai mới hay gi qu nặng v ngoi l, rễ cy, đem về cha để sư cụ sao lm thuốc, ch nhớ ra mnh đ tham lam hi qu nhiều tri du rừng. Ch gắng mang gi xuống tới lưng chừng đồi mới để gi xuống rồi tới ngồi dưới bng cy gi nghỉ mt. Ch tiểu lơ đng ngước nhn khoảng khng gian xanh ngt, khng gợn một ng my, ch thầm nghĩ: hnh như ma xun th khung trời cao hơn, rộng lớn hơn, v xa thẳm.

Bữa no cũng vậy, sau giờ tụng kinh cng ngọ, ch tiểu mang gi đi hi thuốc v ch thường ngồi nơi thanh vắng để nghe tiếng gi r ro la qua đồi hoang. Trưa nay ch tiểu đương mơ mng thả hồn theo tiếng l thng reo, bỗng tai ch nghe tiếng ku rộn rng của bầy chim non, mắt vẫn mơ mng nhưng ch biết đ l tiếng của hai con so con từ trong ổ trong bọng cy cổ thụ sau gềnh đ. Mở mắt ra, ch thấy ngay so mẹ mỏ đang ngậm mồi đt so con ăn. Ch tiểu nhớ chỉ mới hm no vợ chồng so lăng xăng bay đi bay về tha rc vo bọng cy lm ổ, đẻ trứng, rồi vợ chồng thay nhau nằm ấp tới ngy trứng nở ra hai so con. Nhn cảnh sinh hoạt yn ấm của gia đnh so ch thấy tm hồn thơ thới vui ly. Như mọi ngy, ch tiểu say sưa nhn nh mặt trời ln mang theo sắc nắng hồng trải khắp lưng đồi lm cho rừng cc vng thm rực rỡ, v mỗi chiều khi nh t dương chm khuất sau dy đồi xa th tm tr non trẻ của ch tiểu mơ hồ nghĩ ngợi về lẽ tuần hon của thời gian. V, cũng như năm ngoi, vo ma nầy th những chiếc l non trn cội mai vng bn lưng đồi bắt đầu vươn ln thay những cnh hoa mai cuối cng v những tri thng chn vỏ x x rụng đầy trn lớp l kh th hai con so con cũng từ ci ổ trong bọng cy sập sận tập bay rồi mấy ngy sau nữa gia đnh so đ bay xa, bỏ ổ vắng tanh.

Ma hạ đến, cũng như những ma qua, ngy ngy ch Tiểu ln đồi hi thuốc, hm nay ch đương ngồi nghỉ dưới bng mt tng cy, trời trưa lặng gi, cảnh vật im lm, ch nghe tiếng g gy xa xa trong xm vắng ch nhớ ra giờ nầy mặt trời đ nghing bng. ịnh quảy gi về cha, bỗng ch trng thấy một con ra đương b từ bụi rậm hướng về khe suối, ci mai trn lưng ra nhẵn bng, vẻ chắc chắn, ch chợt nghĩ ra tinh nghịch: ch lượm cục đ cột trn lưng ra xong thả cho ra đi. Con ra b chậm chạp, kh nhọc, nhưng vẫn cứ đi, ch liền giữ con ra lại rồi cột thm cục đ nữa, xong ch quảy gi ln vai đi về cha định bụng hm sau sẽ trở lại coi ra chịu nổi sức nặng trn vai khng, nhưng hm sau v hi thuốc ở bn kia đồi nn ch qun chuyện con ra mang gnh nặng trn lưng. Hm sau nữa ch tiểu trở lại lưng đồi thấy ra nằm chết trước khi tới khe suối v hai cục đ cn đ nặng trn lưng. Tội nghiệp cho ra, ch tiểu bng hong đứng lặng hồi lu rồi a ln khc. Lt sau, ch gạt tay o chi kh nước mắt rồi lm rm khấn:

- M Phật, ta v v bắt ngươi mang nặng cục đ trn lưng khiến ngươi phải chết thảm, nay ta thnh tm sm hối cầu nguyện cho ngươi đừng lun hồi trở lại kiếp ra ci trần ai.

Thời gian qua mau, ch tiểu by giờ l một nh Sư trẻ với cuộc sống sớm hm kinh kệ bn Sư cụ. Ngy cng lớn khn tm hồn rộng mở ch cng yu thch thng ngy thanh tịnh trong cảnh nu sồng v vẻ nn thơ của đồi thng. i mắt nh Sư trẻ trong sng, vẻ mặt khi ng, tiếng kinh cu kệ đ thuần v Sư cụ cũng đ truyền cho đệ tử cng phu chẩn mạch, lm thuốc chữa bịnh gip đời.

Ma thu l vng rơi lả tả, cuộc sống yn lnh dưới chn tượng Phật của Sư Cụ v Ch Tiểu bnh thản tri theo ngy thng, bỗng một hm c người đn b phong thi đoan trang mệnh phụ nhưng vẻ mặt buồn rầu tm đến cha thỉnh Sư Cụ xuống cứu gip con của b trong cơn hấp hối trn giường bịnh. i mắt b bơ phờ, mặt đầy vẻ lo u tuyệt vọng, b chấp tay thưa:

- M Phật, đệ tử ci xin thầy mở lượng từ bi rời cha xuống ni cứu con của đệ tử đang cơn bịnh ngặt ngho, nếu chậm trễ sợ e con của đệ tử khng thot khỏi tay tử thần.

Sư cụ ni, giọng hiền từ:

- M Phật, tn nữ hy về trước, thầy sẽ bảo đệ tử Chơn Tm sửa soạn thuốc thang rồi đi ngay.

Người đn b chấp tay x cho Sư cụ rồi nhanh chn quy quả rời cha. Theo lời thầy dạy, Chơn Tm tm đến nơi thấy người nằm trn giường bịnh l c gi trẻ, mặt xanh xao, tc tai rũ rượi, mắt nhắm nghiền, cha mẹ nng u sầu đứng cạnh. Nh Sư liền chẩn mạch rồi hốt thuốc. Thuốc hốt xong, Chơn Tm dặn d cch cho người bịnh uống thuốc xong. Trước khi ra về, nh Sư nhn lại người bịnh mới hay nng tuy thim thiếp nhưng vẻ đẹp cao sang vẫn lộ trn gương mặt. Nh Sư nghe tm hồn bối rối liền chấp tay niệm phật hướng lng mnh xa lnh chuyện thế gian. Bước ra tiền đường, Chơn Tm ci cho gia chủ rồi quay gt trở về cha, cha mẹ người bịnh rối rt cảm ơn v xin nh Sư ngy mai trở lại. Sau ba lần thuốc thang chữa trị th tm thần của bịnh nhn tươi tỉnh lại nhiều. Hm nay Chơn Tm trở lại, vừa bước qua cổng nh, Chơn Tm nhận ra vẻ vui mừng trn gương mặt mọi người v được cha mẹ người bịnh tỏ lời cảm tạ v cho nh Sư hay con gi của b đ khỏe lại rất nhiều. Chơn Tm lại bắt đầu chẩn mạch. Nhẹ nhng đặt hai ngn tay trn cổ tay người bịnh, nh Sư bất chợt nhận ra bn tay nng đẹp tựa bn tay phật b trong tranh. Sư nhắm nghiền đi mắt để khỏi phn tm trong khi bắt mạch. Mạch bắt xong, Chơn Tm mở mắt ra liền bắt gặp đi mắt đen ly dưới ln mi cong vuốt của c gi đang mờ mệt nhn mnh. Tm hồn nh Sư nao nng. Vi giy thoảng qua, Chơn Tm định thần nhn nng hỏi:

- C c cảm thấy khỏe hơn hm qua khng?

C gi lặng thinh, nng nhn Chơn Tm rồi nh nhẹ gật đầu v nhếch đi mi ho hắt cố nở nụ cười như để trả lời với nh Sư. Chơn Tm lại bồi hồi, tm hồn khng vững. Lần đầu tin trong đời nh Sư trẻ nghe một cảm gic rất lạ chạy la trong cơ thể.

Hm nay, theo lời Sư Cụ dạy, Chơn Tm lại rời cha xuống thăm bịnh cho nng lần nữa. By giờ c gi đ khỏe, vẻ mặt hồng ho, mắt trong như ngọc, mi tươi thắm. C chấp tay ci cho Chơn Tm, nh Sư biểu nng ngồi gc tay trn bn cho Sư xem mạch. C gi tỏ vẻ e thẹn, đi mắt long lanh, c hết nhn bn tay mềm như tay con gi của Chơn Tm lại len ln liếc nhn nh Sư.

Trở về cha, Chơn Tm thường thơ thẩn sau đồi. Nhiều lần nghe lng khng yn, Chơn Tm m thầm ln chnh điện quỳ trước Phật đi thật lu để tm lại niềm tin nơi Phật Php.

Thu tn, đng đến, gi lạnh rt từng cơn, cy sầu đng trước sn cha im lm rũ l. Một buổi sng Ngọc Lan theo mẹ mang hoa quả ln cha lễ Phật v tạ ơn Sư cụ cng thầy Chơn Tm. i lễ cha, Ngọc Lan ăn mặc đơn sơ, mặt khng son phấn, chn đi giầy thấp. Dẫu vậy, nt đơn sơ trn người nng khng lm mờ được vẻ thy mị dịu dng của một tiểu thơ con nh kh giả trong vng. Ngọc Lan cng mẹ vừa tới trước cổng cha, Chơn Tm trng thấy th tm hồn nh sư thm một lần lung lạc. Tay lần chuỗi, Chơn Tm tới đứng sau cnh cửa chấp tay thi lễ:

- M Phật, bần tăng knh cho b v c. Sư cụ ti mời hai vị vo cha.

Ngọc Lan v mẹ vi cho lại rồi bỏ dp ngoi cửa, chn khng bước vo cha. Sau khi đốt nhang lạy Phật xong hai người rời chnh điện bước xuống nh ngang, ở đ Sư cụ đương ngồi bn chiếc bn nhỏ, nh Sư gi chỉ tay vo bn bn cạnh n cần mời:

- Mời hai vị ngồi.

B mẹ v Ngọc Lan chưa dm ngồi, b chấp tay thi lễ rồi thưa:

- M Phật, đệ tử cng chu vo cha l để đa tạ lng từ bi cứu độ của Sư ng v thầy Chơn Tm đ ra cng cứu tử con của đệ tử.

Sư ng từ tốn ni:

- M Phật, tn nữ đừng qu bận tm, gip đỡ chng sanh trong mun một l bổn phận của kẻ tu hnh.

Sau khi lo xong tr nước, trong lc Sư cụ cng khch tỏ lời thăm hỏi nhau th Chơn Tm rn rn bước ra vườn hoa sau cha. ứng giữa vườn hoa, tay cầm xu chuỗi bồ đề nhưng tm hồn nh Sư lun chao động, để trốn lnh những quyến rũ trần tục, nh Sư lại lần chuỗi v cố để tm tr hướng theo Phật Php, bỗng Chơn Tm nghe tiếng bước chn ai nh nhẹ sau lưng, nh Sư ngoảnh lại nhn rồi giật mnh hốt hoảng liền chấp tay ấp ng cho:

- M Phật, bần đạo cho c Ngọc Lan, ti chc mừng c nay đ lnh bịnh.

i mắt long lanh, Ngọc Lan run giọng:

- Ti...ti cảm ơn huynh, ti nguyện trọn đời nhớ mi ơn cứu tử.

Nh Sư bng khung đứng lặng, mắt khng dm nhn thẳng người con gi trước mặt. Mấy giy im lặng tri qua, Ngọc Lan ngước nhn ln đồi rồi dịu dng ni:

- Cảnh cha thanh tịnh v đồi thng đẹp qu hả... Sư huynh?

- M Phật, phải. V thế nn ti yu mến cảnh cha, lng ti mang đầy thiện cảm với thin nhin v cuộc sống dưới chn ức Phật.

Sau cu ni của Chơn Tm, hai người lại rơi vo im lặng. Một lt, nh Sư muốn trốn lnh thứ tnh cảm trần tục đang vy chặt lấy mnh, nh Sư ng Ngọc Lan rồi hướng mặt v cha ni:

- Sắp tới giờ cng ngọ, chắc Sư cụ đang trng ti.

Ngọc Lan lặng lẽ mc trong ti ra mảnh giấy được xếp nhỏ gọn gng, nng bước tới gần Chơn Tm cầm mảnh giấy di vo tay nh Sư rồi run giọng ni mau:

- ể đp đền ơn tri ngộ, tờ giấy nhỏ nầy mang cả tm hồn ti trao huynh đ!

Sau cu ni, Ngọc Lan khng chờ phản ứng của nh Sư m lẹ lng quay gt trở vo cha.

Mảnh giấy nhỏ mang mối tnh trần tục nằm trong tay, nh Sư đứng lặng. Bng Ngọc Lan đ khuất sau bụi tường vi nhưng hương sắc người con gi vẫn lm xo trộn tm hồn nh Sư trẻ suốt đời chỉ quanh quẩn với cu kinh tiếng m, chưa hề tiếp xc với thế gian bn ngoi. ứng lặng một hồi, Chơn Tm bước sang ngồi trn tảng đ, tm hồn lạc lng đu đu. Một lt Sư đứng ln lững thững trở v cha. Lng bng hong khng yn v tờ giấy oan nghiệt cn nằm su trong ti o. Trong im lặng, nh Sư nghe r nhịp bước tm hồn mnh đương đi vo vng tội lỗi.

m đ, nơi hậu liu, Chơn Tm lần mi xu chuỗi bồ đề, nh Sư biết rằng tnh yu trần tục đương x ng linh hồn mnh. Gần sng, Chơn Tm ngừng tay lần chuỗi rồi mở thơ ra đọc. ọc được nửa đoạn, tm hồn nh Sư thm dấy động. Ngừng đọc, nh Sư lại bắt đầu lần chuỗi bồ đề nhưng tm hồn nhđ lạc vo cơn dng bo cho nn Sư lại ngừng tay lần chuỗi đọc tiếp l thơ. ọc xong, Sư thẫn thờ, tm hồn chơi vơi giữa bến m, một lt, sư ni thầm:

- Quả như lời nng ni, nng đ gởi cả tm hồn nng v một tnh yu si nổi vo trang giấy nhỏ nầy!

Lun mấy hm liền nhn vẻ thẫn thờ của Chơn Tm, Sư cụ đ hiểu, Ngi thương hại người đệ tử m Ngi đ nui dưỡng từ thuở b thơ. Sư cụ ni thầm:

- Nghiệp chướng, nghiệp chướng! Dục tnh sẽ đnh thức tham lam ch kỷ, sẽ dẫn con vo vng lẩn quẩn trong bể khổ trầm lun.

Một đm khng trăng sao, Sư ng đ ngủ, Chơn Tm ln chnh điện m thầm quỳ dưới bn thờ đấng Từ Bi hồi lu mới trở về phng lặng lẽ xếp kinh kệ ngay thẳng để trn bn rồi cởi o nu sồng để lại hậu liu m thầm ra đi.

Quả như lời Sư cụ ni, hai năm sau khi rời chốn thiền mn, Chơn Tm ngụp lặn trong bến m tnh i, nhưng lng người thường đổi thay nn hơn mười năm sau đời Chơn Tm nổi tri trong bể khổ trần gian. By giờ Chơn Tm l một người đn ng trung nin sống trong nỗi chề tnh nhn thế. Cuối cng, chng qu chn ngn cuộc đời ngoi thế gian. Vo một đm gi mưa tầm t chng trở về cha. m khuya vắng, cảnh cha lặng lẽ tịch liu, Chơn Tm biết giờ nầy Sư cụ đ ngủ, chng nhẹ bước tới quỳ dưới chn tượng Phật như ngy no để sm hối tội tnh. Một lt sau Chơn Tm rn rn bước vo hậu liu của Sư cụ. Trn giường gỗ, Sư cụ im lặng nằm dưới nh sng mờ nhạt của ngọn đn dầu, Chơn Tm quỳ gối ci đầu xin ngi tha thứ, hồi lu chng khng nghe động tĩnh no của Sư cụ nn Chơn Tm ngước nhn ln, thấy Sư cụ vẫn nằm im. i ngại, chng nhẹ lay chn Sư cụ mấy lần rồi nhn lại mới hay Sư cụ trong cơn hấp hối v gi yếu. Chng khc than kể lể tội tnh, một lt, Sư cụ h mở đi mắt hiền từ nhn người đệ tử rồi cất lời yếu ớt ni:

- Thầy rất bằng lng thấy con trở về chốn thiền mn, cửa thiền lun rộng mở v ức Phật sẵn lng đn nhận người lạc bước tm về bến gic. Thi, con đừng khc than nữa.

Chơn Tm nghẹn ngo kể lể:

- Thầy ơi, con nay ngao ngn tnh nhn thế, con trở về để sm hối dưới chn đấng Từ Bi. Con nguyện suốt đời sống trong cu kinh tiếng kệ, lng con đ rũ sạch nợ trần gian.

Ni xong nh Sư khc sướt mướt rồi nghẹn lời tiếp: Thưa Sư cụ, con thấy thầy nay qu gi yếu, con lo sợ...

Sư ng thản nhin, vẻ mặt ngi bnh yn như người vừa tm thấy sự mn nguyện trong đời. Sư ng từ tốn ni:

- Tử sinh hữu định cho người gian thế, ta trnh sao được cảnh sanh, lo, bịnh, tử. Trước giy pht la trần, thầy muốn con từ nay ch tm tu hnh để khng cn vương vấn nợ trần gian mới mong được về nơi ci Phật. Sư cụ ngừng ni để gom hết tn hơi rồi tiếp: ời người đến khi mn cuộc trần gian m cn nặng nợ th sẽ mi mi lun hồi như thin nhin trời đất chia thời gian thnh bốn ma xun, hạ, thu, đng, rồi lại trở về xun... Thi, con đừng bi lụy nữa, ta l kẻ tu hnh m tu l tm về cội phc, chết l dứt nợ trần ai. Sao con lại buồn?!

Dứt lời, Sư cụ nhắm mắt, xui tay, tim ngừng đập, hồn la khỏi xc. Ngi thản nhin, yn lnh như người nằm ngủ.

Chn cất Sư cụ xong, by giờ chỉ cn một mnh Chơn Tm, thiền mn vắng vẻ như hồi Sư cụ mới vo cha.

Xun đ về, gi xun vi vu la qua rừng thng, cội mai vng bn lưng đồi trổ đầy hoa, trn bọng cy nơi từng l tổ ấm của gia đnh chim so, by giờ cũng c hai con chim non sập sận tập bay. hơn hai năm qua, kể từ ngy sư cụ quy ci Phật, cũng như Sư cụ ngy xưa, by giờ Chơn Tm một mnh trong ngi cha thanh vắng sớm hm tiếng m cu kinh.

Một sớm tinh sương, nh Sư vừa tụng xong hồi kinh cng phu buổi sng, tiếng m tiếng kinh vừa dứt, bỗng nh Sư nghe tiếng khc của trẻ thơ trước sn cha. Sư Chơn Tm bước ra tm thử, sn cha vắng vẻ. Trong nh sng nhạt nha của mn sương mỏng bo hiệu một ngy mới bắt đầu, nh Sư tm thấy một đứa b bơ vơ nằm trong chiếc ni bọc kn. Sư Chơn Tm đứng lặng, mắt thi ngước nhn vo ci khng v tận lại ci nhn đứa b động đậy trong ni. Một lt, Chơn Tm ni trong m thầm:

- M Phật, lng trần con đ rũ sạch nhưng nợ trần con vẫn cn vương.

Ni xong, Chơn Tm lặng lẽ ci xuống bưng chiếc ni c đứa b vo cha....

 

xun, 2004

Houston, Texas

PHẠM PHI LONG