VIẾT  GIỮA  MÊNH  MÔNG

                               Thơ Kim Ngưu

 

                  Tôi ngồi viết giữa mênh mông,

          Gửi người ở giữa trống không đất trời

                   Tình người như sóng trùng khơi

          Tình tôi thuyền nhỏ hụt hơi giữa dòng

                   Trăm con sóng dữ chập chùng

           Bến bờ vô vọng những vòng oan khiên

                    Gieo chi hạt giống ưu phiền

           Mọc lên cây khổ giữa miền đất khô

                    Một mai khi thác xuống mồ

           Còn chăng một nắm xương khô tội tình.

                                          KIM  NGƯU