Thơ

 

TRẦN PHÙ THẾ

(Greenville - South Carolina – USA)

 

nhỏ mười lăm

 

Nhỏ mười lăm, tuổi mười lăm

Tôi mê chết mệt đêm nằm không yên

Nhỏ thuốc phiện, tôi thằng ghiền

Thương em thật quá đỗi phiền nghe em.

 

Nhỏ nầy, tôi nhớ từng quen

Cứ chui giấc ngủ, cứ len lén vào

Tại sao? Kỳ nhỉ! Tại sao?

Cái thương cứ quậy, cứ trào trong mơ.

 

Ngày mai tôi quyết đợi chờ

Nói câu t́nh điệu bỏ hờ vào tai.

 

Nhỏ mười lăm, nhỏ mắt nai

Trời ơi nhí nhảnh cột hai đuôi gà

Mỗi lần tôi thấy đằng xa

Niềm vui muốn bể, muốn oà trong tim.

 

Nhỏ nầy, tôi muốn làm quen

Muốn nghe môi ướt chê khen từng lời

Muốn nghe giọng nói tiếng cười

Gịn như pháo Tết, nổ tời trong soon.

 

Nhỏ nầy, như mất hay c̣n

C̣n in môi thở mùi son ngon lành

Hương t́nh là chút mi xanh

Khát khao tôi muốn cắn vành tai yêu!

 

Nhỏ cười sông núi cũng xiêu

Huống tôi trần tục người phiêu phiêu bồng.

 

Rồi em vừa hết tuồi hồng

Bỏ quên quê mẹ bỏ cồn Lao Dung

Bỏ luôn ánh mắt thẹn thùng

Bỏ luôn cỏ nội hương đồng Hậu Giang.

 

Bỏ đi giấc mộng cũng tàn

Mang theo dấu ấn tuổi vàng héo khô

C̣n tôi năm tháng tôi chờ

Đỏ con mắt nhớ xanh mờ râu trai.

 

03-03-2003