TRẢ LẠI

TRĂNG SAO

 

truyện ngắn

 

DIỄM PHƯỢNG

(Houston, Teas, Hoa Kỳ)

 

 

"Nàng đi vay mượn hồn ta

Điểm trang hư vọng bước qua xác gầy

Móng tay nhọn với gót giày

Moi tim nạo óc xác nầy héo khô"

Thơ Kiên Giang

 

 

1

 

Quang cảnh hội trường ở lầu một hôm nay thật vui nhộn; bàn ghế được sắp xếp lại một cách có mỹ thuật. Trên bàn đầy ắp những chai nước ngọt, những dĩa bánh mứt, kẹo, hột dưa... tất cả hoà chung bầu không khí vui tươi, náo nhiệt. Thêm vào những khuôn mặt trẻ trung, những nụ cười duyên dáng của các cô nữ sinh càng tạo cho buổi tiệc tất niên toàn trường sự hào hứng và long trọng hơn.

Dàn nhạc được đặt ở góc pḥng, gồm một tay trống và một tay đờn tài tử. Văn nghệ khai mạc đầu tiên là bản Chiều Tây Đô của nhạc sĩ Long Nhi do bốn cậu nam sinh tŕnh bày. Thỉnh thoảng phía bàn nữ sinh cũng có vài cô nhạy miệng ca phụ họa theo, tạo cho bầu không khí thêm phần thân mật và vui nhộn. Chấm dứt mục hợp ca xong, Yến Oanh được anh trưởng ban tổ chức giới thiệu lên hát bài T́nh yêu trả lại trăng sao, điều bất ngờ đó đă làm cho Oanh đỏ mặt, cúi đầu muốn lẩn trốn. Việc có tên Oanh trong tiết mục văn nghệ thật là lạ, v́ chính nàng cũng không biết là tại sao nó như vậy. Mấy ngày trước các anh nam sinh có đến mời Oanh tham dự vào phần văn nghệ, nhưng nàng đă quyết liệt từ chối, viện lẽ chưa biết hát và chưa từng hát bao giờ. Sự điều đ́nh với Oanh thất bại, tất cả đều bỏ qua. Không ngờ hôm nay chính tên Oanh lại ở tiết mục đầu tiên, sau phần hợp ca...

C̣n đang mang tâm trạng phân vân, Oanh ngồi thừ người ra chưa biết định sao th́ trên micro có tiếng anh trưởng ban tổ chức gọi lần thứ hai:

- Mời chị Yến Oanh!

Thu Lan ngồi cạnh bên giục khẽ bạn:

- Lên đi Oanh, các bạn và thầy cô đang chờ đợi bồ ḱa, để gọi lần nữa th́ ỘquêỢ đó.

Oanh do dự một chút, đoạn bước ra giữa những tràng pháo tay nổ vang cả lớp. Giọng hát của Oanh thật trong và ấm, thu hút mọi người phải im lặng để nghe cho đến lúc nàng cúi đầu trở về chỗ ngồi mà người ta vẫn c̣n vỗ tay tán thưởng. Oanh gục đầu xuống bàn xấu hổ. Nàng cảm nhận sự sung sướng len nhẹ vào tâm hồn khi bất chợt khám phá ra kẻ đă tự động ghi tên nàng vào chương tŕnh văn nghệ của lớp mà chính Oanh cũng thấy bất ngờ.

 

2

 

Oanh hấp tấp bước vào cửa hậu của pḥng trà, th́ đúng lúc người ta đang giới thiệu tên Oanh hát. Đứng trên sân khấu pḥng trà, Oanh nhẹ nhàng buông những lời ca thảnh thót, nụ cười nửa miệng điểm trên ṿng môi tươi mộng, làm ngơ ngẩn bao nhiêu tâm hồn đa t́nh lăng mạn. Bất chợt mắt Oanh như ánh lên một niềm vui khi phát hiện khuôn mặt quen thuộc đó .. Kỷ niệm xa xưa chợt khiến cho nàng xúc động, tiếng hát cũng trở nên rung cảm đến lạ thường.

Đôi mắt của người thanh niên ngồi đơn độc ở góc pḥng trà chiếu thẳng đến Oanh, nàng hơi cúi đầu chào khẽ và h́nh như anh ta cũng có đáp lại. Hết phiên hát, Oanh t́m cách gặp lại người thanh niên đó trước cửa pḥng trà, nụ cười trao đổi đầu tiên đầy cởi mở, Oanh dạn dĩ lên tiếng trước:

- Chắc anh không quên Yến Oanh?

- Oanh nghĩ tôi tệ như vậy hay sao?

Nh́n đồng hồ tay, thanh niên tiếp:

- Oanh c̣n hát ở đâu nữa?

- Xong hết rồi, giờ th́ Oanh định về.

- Tôi có thể đưa Oanh về được chứ?

Nhoẻn miệng cười, Yến Oanh gật nhẹ:

- Vậy ḿnh thả bộ, Oanh thích vừa đi vừa nói chuyện vui hơn.

- Tùy ư Oanh, nhưng một lát đừng than mỏi chân nghe?

Yến Oanh bỉu môi:

- Anh tưởng Oanh "dở ẹc" như vậy sao?

Người con trai bật cười:

- Mấy năm gặp lại, không ngờ Oanh vẫn c̣n giữ bản tính "học tṛ".

Cô gái thoáng buồn:

- Do cuộc sống đẩy đưa Oanh phải rời trường lớp bước vào kiếp cầm ca cũng để trả nợ áo cơm. Măi đến bây giờ vẫn chưa cởi bỏ hết những ưa thích của thời cắp sách. Đôi lúc tự nghĩ cũng thấy thật buồn cười.

Nh́n Oanh với một chút cảm thông, thanh niên thở nhẹ:

- Con người với một tính cách riêng th́ dù thời gian với năm tháng đi qua cũng khó mà thay đổi Oanh ơi!

Lách người qua cánh cửa kính pḥng trà, Yến Oanh chỉ tay về hướng đường Phan Châu Trinh, hai người song bước. Đột ngột ngước mắt nh́n thanh niên một thoáng mỉm cười, Oanh hỏi:

- Anh Thành c̣n nhớ bản T́nh yêu trả lại trăng sao không?

- Làm sao tôi quên được kỷ niệm một thời cắp sách.

Chớp nhanh mi mắt, Oanh:

- Anh Thành biết Oanh hát được bản đó sao mà dám ghi tên Oanh trong chương tŕnh?

- Oanh quên là tôi ở trọ căn gác kế bên nhà Oanh à? Một lần t́nh cờ tôi nghe trộm Oanh hát nho nhỏ lúc phơi đồ ở hàng rào, đôi khi th́ ở sàn nước phía sau... Nghĩa là tôi, một thính giả bí mật mà Oanh không hay.

Yến Oanh cười khúc khích. Thành hóm hỉnh tiếp:

- Ngày xưa... tôi có ư định làm quen với Oanh nhưng thấy cô ca sĩ nghiêm nghị quá nên đâm ra nhút nhát.

Oanh nheo mắt:

- Rồi anh bày ra chuyện ghi tên Oanh hát trong chương tŕnh văn nghệ tất niên hôm ấy để “phá” Oanh phải không?

- Để có dịp quen mới đúng chứ ai dám phá Oanh?

Một chút nghĩ ngợi, Oanh:

- Sau đó th́ không thấy anh đến trường nữa?

- Tôi được điện tín gia đ́nh gọi về, rồi bao nhiêu chuyện xảy ra tôi không sao có dịp trở lại Cần Thơ với mái trường Phan Thanh Giản thân yêu nữa. C̣n Oanh đă nghỉ học lâu chưa? Duyên may nào đưa đẩy cô nữ sinh tỉnh lẻ lại trở thành ca sĩ pḥng trà hay quá vậy?

Đôi mắt thoáng nét buồn, Oanh chậm răi:

- Thi rớt Tú Tài phần nhứt, nản quá Oanh không thích đi học nữa, kế rồi cuộc sống đẩy đưa... Oanh bé nhỏ ngày xưa ở lớp Đệ Nhị C bây giờ đă trở thành một ca sĩ pḥng trà. Gặp lại anh thế nầy, anh Thành có suy nghĩ ǵ không?

Thành lắc đầu:

- Chính tôi cũng không nghĩ ḿnh sẽ là một nhà văn nhà báo nghèo nàn như hôm nay, đôi lúc có những sự việc không do ḿnh định trước được. Có điều ở đâu hay làm ǵ cố giữ sao cho tâm hồn yên ổn là đủ.

Con đường về nhà Oanh bỗng trở thành quá ngắn ngủi, dừng trước cổng rào hai người nói những lời chia tay từ biệt.

Giọng Oanh ngọt ngào:

- Biết nhà rồi thỉnh thoảng anh Thành ghé chơi...

Thành hơi gật đầu đoạn quay đi, dáng dấp anh cũng như ngày nào, chẳng có ǵ thay đổi, ngoài nét khắc khổ do bươn chải trong cuộc sống đă tạo cho anh trưởng thành và chững chạc hơn xưa.

 

 

3

 

Sau ngày gặp lại nhau, Oanh và Thành đă trở nên một cặp uyên ương khắng khít. Đêm đêm Thành đưa rước Oanh đi hát hết pḥng trà nầy đến pḥng trà khác. Họ dẫn nhau đi ăn khuya. T́nh cảm càng ngày càng tha thiết đậm đà. Thành đă dự định cuộc sống chung đôi, lúc đó có lẽ anh sẽ t́m một công việc khác cho Oanh làm. Đời nghệ sĩ vui ít, buồn nhiều. Đối với Thành hạnh phúc của một người đàn bà là chồng, là con... thật b́nh thường trong t́nh yêu và trách nhiệm, thế đủ rồi. Hơn một lần anh có bàn qua cho Oanh biết t́nh ư của ḿnh như vậy, nàng vẫn giữ thái độ im lặng. Sự im lặng đó Thành nghĩ nàng không phản đối. Nhưng trớ trêu mà cũng thật oái oăm, Thành không bao giờ nghĩ kết quả thành công bất ngờ của Oanh, chính nhờ ng̣i bút biết khai thác khéo léo của anh trên những bài đăng báo trong mục hương sắc ngàn phương giới thiệu các tài năng. Giờ th́ tiếng tăm của Oanh nổi nhiều. Nàng được các hăng dĩa, trung tâm băng nhạc mời thu thanh. Các tổ chức đại nhạc hội cũng tranh nhau gọi Oanh cộng tác. Bận rộn rất nhiều với công việc, Oanh ít đi lại với Thành như trước. Có khi Thành đến nhà ngồi đợi cả tiếng đồng hồ Oanh mới về đến, nhưng anh chưa kịp vui mừng đón người yêu th́ Oanh đă xua tay:

- Tối anh trở lại nha, giờ em phải đi thu băng...

Thoáng buồn nhưng Thành cố bám víu chút hy vọng để được gần Oanh:

- Anh đưa Oanh đi.

- Đâu được, em đi bằng xe của chủ hăng đến rước.

Rồi không đợi Thành nói ǵ, Oanh hấp tấp bước ra cổng vừa vặn chiếc xe hơi ngừng lại mở sẵn cửa chờ nàng. Thành nhóng người nh́n theo kịp lúc chiếc xe vừa khuất bóng, anh lặng lẽ nhịp gót giày trên vỉa hè quay về.

Tối Thành có trở lại nhưng người nhà của Oanh đă nói:

- Cô tôi chưa về.

"Chưa về", hai tiếng vang dội vào ḷng Thành một nỗi buồn chua xót.

Những ngày sau đó Thành vẫn kiên nhẫn để t́m gặp Oanh, song thời gian được đối diện với nàng thật là ngắn ngủi, hầu như lúc nào Oanh cũng rất là bận rộn. Không nói chuyện với những giám đốc băng dĩa, th́ cũng tiếp xúc với các tay tổ chức chương tŕnh đại nhạc hội, hội tuyển, hội thi... Rồi khán thính giả ái mộ, nhà văn, nhà báo... Ôi biết bao nhiêu nhân vật tiếng tăm lừng lẫy đang ve vuốt, cầu cạnh nàng. Trước mắt Oanh, h́nh ảnh của Thành đă trở nên mờ nhạt và có đôi lúc nàng thật sự lăng quên anh.

Không muốn đánh mất người yêu, Thành cương quyết buộc Oanh phải đối diện trực tiếp với chuyện hôn nhân, anh hy vọng sẽ níu kéo được sự thay đổi ở nàng. Nhưng đôi mắt lơ đăng, lạnh nhạt của người đàn bà làm cho Thành nuốt nghẹn nỗi cay đắng trong ḷng ḿnh:

- Anh tính sớm như vậy sao?

Oanh hỏi như để cho có hỏi, và Thành chợt hiểu điều hy vọng của anh thật mỏng manh.

- Anh không muốn sống xa em nữa.

Oanh có vẻ không vui:

- Lúc nầy, ngoài các trung tâm băng dĩa, em đang được các hăng phim ngắm nghé, thời giờ thật là bận rộn không thể tính chuyện cưới xin được, anh hiểu chứ?

Thành nghiêm nghị:

- V́ t́nh yêu của chúng ta, em có thể hy sinh đôi chút. Chuyện hôn nhân anh đă quyết định rồi...

Oanh gắt gỏng:

- Nhưng em chưa muốn.

- Tại sao?

- Không tại sao hết.

Thành buồn bă:

- Oanh, có phải em đă đổi thay?

Nàng quay mặt lạnh lùng:

- Tùy anh muốn nghĩ sao th́ nghĩ.

Thành nh́n Oanh, nỗi đau đớn ngậm ngùi ứa tràn qua mi mắt, anh thở dài cúi mặt bước đi.

4

 

Ba mươi năm sau trên đất Mỹ, t́nh cờ trong một buổi họp mặt của nhóm tổ chức cựu học sinh trường, Thành bất ngờ gặp lại Yến Oanh. Người con gái năm xưa bây giờ đă là một phụ nữ luống tuổi, vóc dáng đổi thay cũng như cuộc đời sự nghiệp của nàng như mây nổi.

Thành đưa vợ và các con đến giới thiệu, Oanh ngỡ ngàng nh́n anh một lúc và nàng chợt cười:

- Không ngờ chúng ta c̣n gặp lại nhau ở chốn nầy. Cô ca sĩ Yến Oanh hồi nào bây giờ đă là một bà lăo, anh Thành c̣n nhận được kể cũng diễm phúc cho tôi.

Thành vui vẻ:

- Oanh là một bà lăo th́ tôi c̣n trẻ hay sao? Thời gian đối với mọi người đă là một quy luật, gặp lại nhau ở chốn nầy dẫu sao cũng đáng quư, tị hiềm làm ǵ phải không Oanh? Ông xă đâu sao Oanh đi dự họp mặt có một ḿnh?

- Ông ấy mất hơn mười năm rồi. Hiện tại tôi sống với vợ chồng đứa con gái trong một thành phố có tên thật lăng mạn: Thung lũng hoa vàng! Nhờ có dịp về đây dự cuộc họp mặt nầy mới gặp lại được anh và hân hạnh biết cả chị với các cháu.

Thành nói nhỏ:

- Thời gian qua mau thật, thắm thoát đă hơn ba mươi năm.

Oanh gật đầu chớp mắt buồn:

- Phải, hơn ba mươi năm rồi... kể từ lần họp mặt cuối năm ở trường!

Thành quay nh́n thấy vợ và các con đang bận tíu tít chuyện tṛ với bạn bè cũ, anh khẽ khàng:

- Oanh c̣n nhớ bản T́nh yêu trả lại trăng sao không?

Thoáng chút ngơ ngác, Oanh:

- Anh vẫn không quên?

- Tôi muốn nghe lại bản nhạc xưa, Oanh có thể lên hát tặng cho gia đ́nh tôi?

Oanh hơi xúc động. Kỷ niệm chợt trở về như một giấc chiêm bao. Không đợi người phụ nữ có nhận lời hay không, Thành hấp tấp bước lại ban nhạc ghé miệng th́ thầm một hồi lâu với người điều khiển chương tŕnh. Chị trưởng ban tổ chức tươi cười gật đầu đưa mắt nh́n về hướng của Oanh. Khi lời giới thiệu vừa cất lên, Thành lẫn Oanh đều có chung một trạng thái bàng hoàng, ngơ ngác.... Trong thoáng chốc sự hồi tưởng của hai người cùng lúc trở về khung cảnh họp mặt liên hoan tất niên năm xưa dưới mái trường trung học thân yêu. Và họ, những con người trẻ trung mắt biếc, môi hồng... xôn xao những lời lẽ th́ thầm thơ ngây, bẽn lẽn.

Yến Oanh thật sự đắm ch́m qua lời ca tiếng nhạc, gởi hồn ḿnh trong rung cảm mê say và điều bất ngờ đó đă làm cho Oanh hát thật hay. Sự yên lặng theo dơi của các thế hệ đồng môn đang là khán giả hiện diện trong hội trường làm cho người ca sĩ xúc động. Hai giọt nước mắt rớt xuống vai áo Oanh như thầm kín nói với người xưa lời tạ lỗi:

 

... "Thôi hết rồi người đă xa tôi. Quên hết lời thề ngày xa xưa. Quên đường đi lối qua ngậm ngùi. Quên thời gian bước đi bồi hồi, hai ta cùng chung lối...

"Ôi kỷ niệm ngày nào quen nhau. Nay chỉ c̣n lại niềm thương đau. Sao t́nh yêu hoá ra hận sầu. Sao dịu êm hoá ra nghẹn ngào. Cuộc đời tựa chiêm bao... Hết những ước mơ..."

 

Houston, Texas 10-2-1999

DIỄM PHƯỢNG

(Trong tập NẮNG NHẠT HOÀNG HÔN, chưa xuất bản)