CHIỀU RỐI PHƯƠNG TRỜI

        (Thay lời T.)

 

Chiều giăng lạnh cóng tuyết rơi

Tin em vừa nhận rối bời lòng anh

Xưa duyên vỡ mộng tan tành

Em ơi vì hiếu ta đành chia ly

Ôm nhau lần cuối môi ghì

Chiều thu rụng tuổi xuân thì em đang

Tình ta nhàu nát lá vàng

Lòng đau xé gió đôi hàng lệ rơi

Ba mươi năm đã qua rồi

Quê nhà em ngút phương trời anh xa

Giờ anh có vợ làm cha

Em nuôi con sống đời bà goá đau

Tim anh chợt rối cánh sầu

Thương em khốn khó bạc màu má duyên

Quà xa anh gửi món tiền

Đành cho bà xã hờn ghen vặt dằn

Tình thăng hoa chỉ một lần

Câu thề xưa ấy thương gần nhớ xa

Bao năm tròn phận làm cha

Bàn tay xây dựng mái nhà ấm êm

Thế mà nay nhận tin em

Trái tim muốn xẻ đôi thềm hương yêu

Nhớ mong tím bước chân chiều

Đôi bờ tình nghĩa liêu xiêu sóng vờn

Vợ nhà anh lại thương hơn

Bỗng dưng quấn cổ nôĩ buồn ai giăng

Yêu em yêu vợ lặng thầm

Tình anh cuồn cuộn sóng ngầm ai hay

 Chiều buông rối giọt tuyết bay

 Gió như dao cứa lòng này xẻ đôi

 

TRẦM VÂN

03/2006