CHIỀU TRẮNG BOSTON
Gọi thầm hai tiếng Việt Nam
Phương trời xa thẳm mênh mang phương trời
Chiều Boston trắng tuyết rơi
Sầu xưa giá buốt cả đôi vai nầy
Xa mờ làn tóc phiêu bay
Hương xưa ngan ngát lòng ngây ngây lòng
Cần Thơ nắng có vàng không
Cho tôi gửi nhớ về hong tơ chiều
Sông buồn con sóng liêu xiêu
Thuyền ai đậu bến Ninh Kiều đợi ai
Ngày xưa ấy nhớ không Mai
Ta diù nhau bước chân daì đường quê
Nụ hôn nồng ấm môi thề
Hàng mi cong chớp lối về tình giăng
Xa em đã mấy mươi năm
Tim anh còn bắc võng nằm tình ru
Ôi ngày lửa đạn mịt mù
Chiến tranh vùi dập đau mờ Việt Nam
Tình anh cũng chít khăn tang
Bởi anh người Mỹ lỡ làng mối duyên
Nhà em lễ giáo gia truyền
Nào đâu chấp nhận chồng em nước ngoài
Chia tay lệ nối giọt dài
Làn roi mưa quất lòng Mai lòng mình
Em thề không lấy được anh
Mình em sống với bóng hình anh thôi
Bây giờ khoác áo tu rồi
Em nuôi dạy trẻ mồ côi nên người
Còn anh trái đắng cưa đôi
Chia sầu lẻ bóng xa vời nhớ nhau
Chiều Boston tuyết bạc đầu
Gió bay rít tiếng rối nhàu chiều rưng
