Truyện phiếm của Nguyên Nhung

T́nh Nghĩa Vợ Chồng

 

Thế là ông ấy về, con bạn đến báo tin để chúng tôi cùng ra phi trường đón ông chú nó từ Mỹ về thăm nhà. Tôi cũng không ngạc nhiên lắm trước tin này, v́ trong lá thư viết cho tôi ông có nói cho biết như thế. Qua sự giới thiệu cuả Mai, bạn cuả tôi và cũng là cháu cuả ông, ông về Việt Nam kỳ này là để t́m ư trung nhân.

Trong h́nh, ông có vẻ tráng kiện và chưa già lắm so với tuổi, đàn ông mới sáu mươi đâu đă gọi là già, lại được sống ở điều kiện tốt, nom ông c̣n phong độ lắm. Đúng là " người tốt v́ lụa, luá tốt v́ phân", ba tôi cũng chỉ mới sáu mươi mà mắt mũi nom đă hom hem lắm rồi.

Cả nhà bạn tôi nôn nao chờ, ai cũng ăn mặc như ngày hội. Tôi đơn giản trong chiếc áo lụa màu hoàng yến, mớ tóc mây đen nhánh thả xuống bờ vai thon, một chút son phấn cũng làm tôi rực rỡ hẳn lên. Tôi biết ông thích như thế, khi muốn t́m một người con gái Việt Nam thuần tuư Á Đông.

Khi chuyến bay cuả ông sắp đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhứt, tự nhiên tôi hồi hộp quá. Nào có ǵ đâu mà sợ, nhưng tôi ngại ḿnh sẽ có những cử chỉ quê muà, luộm thuộm trước mắt ông, một người Việt sống ở Mỹ đă lâu, chắc hẳn phong cách khác xa với kẻ ở quê nhà. Cả nhà Mai uà tới đón ông, tôi khép nép đứng đằng sau chờ đợi. Sau cái ôm hôn và xiết tay từng người trong gia đ́nh, Mai đẩy ông tới trước mặt tôi, thật lịch sự, ông nghiêng đầu chào, nụ cười tươi, đôi mắt kính gọng vàng lấp lánh, ông ôm vai tôi, vỗ nhẹ, không có vẻ xuồng xă mà rất thân t́nh, như đă quen nhau từ kiếp trước.

Cả nhà tíu tít đẩy những chiếc va ly nặng trĩu, những thùng giấy đầy quà ông mua về làm quà cho người thân, tất cả đều toát ra một mùi thơm dễ chịu, cả người ông cũng thế. Những ngày sau đó là ngày vui cuả gia đ́nh Mai, có tôi là người ngoài độc nhất tham dự. Những bữa ăn linh đ́nh trong các nhà hàng lớn ở Sài G̣n, những chuyến du ngoạn Đà Lạt, Vũng Tàu, Nha Trang, lần đầu tôi được đi xa thoải mái với những tiện nghi cho những kẻ giàu có, mọi người tranh nhau vây lấy ông, bao nhiêu câu hỏi tíu tít về cuộc sống ở nước ngoài, những con mắt thèm thuồng nh́n sự no đủ cuả ông toát ra từ nước da hồng hào, bộ quần áo mặc trên người cho đến đôi giày đi dưới chân, cái ǵ cũng lịch sự, thơm tho, sạch sẽ.

Sau những lúc bận rộn với gia đ́nh, ông dành th́ giờ để gặp tôi, khi th́ có Mai, lúc th́ không, ai cũng phải ngầm hiểu lư do ông về thăm quê nhà. Tôi vẫn xưng hô chú cháu, cho đến lúc ông đề cập thẳng đến mục đích cuả chuyến về, rồi xưng anh với tôi, th́ vấn đđă thực sự có vẻ nghiêm trọng.

Hai mưoi hai tuổi, đă đôi lần hẹn ḥ với bạn trai đồng trang lứa, tôi có xôn xao suy nghĩ đến h́nh ảnh người đàn ông cuả đời ḿnh, nhưng chưa hề nghĩ đến chuyện lấy chồng, v́ đám trẻ chúng tôi bây giờ, sau bao khó khăn cuả cuộc sống, chúng tôi không quá ngây thơ để hấp tấp về làm vợ một anh chàng với viễn ảnh hai quả tim vàng, một lu nước lạnh. Đột ngột quá, dù tôi biết thế nào cũng nói chuyện đó, nhưng ông và tôi gặp nhau vỏn vẹn chỉ có hai tuần, thư từ được dăm lá, ông nói bên kia khá bận cho những chương tŕnh lớn, bởi vậy không có thời gian để t́m hiểu lâu hơn. Ông kể chuyện nước Mỹ, một thế giới văn minh, con người được thừa hưởng tất cả những ưu đăi cuả vật chất, điều ấy th́ tôi thực sự mơ ước. Ông có ba người con, hai trai một gái, nhưng đă tự lập, lũ nhỏ ảnh hưởng nền giáo dục cuả Mỹ không thích làm phiền cha mẹ, mà cha mẹ cũng không có quyền làm phiền con cái. Nay vợ ông đă chết, ông hoàn toàn độc lập, nếu lấy ông tôi sẽ không bị ai quấy rầy cả.

Hồi hộp nhất là hôm ông ngỏ ư đến chơi nhà cho biết, và để gặp bố mẹ tôi về việc muốn cưới tôi làm vợ. Thôi th́ vải vóc, phấn sáp cho mẹ tôi và mấy chị em gái, quần áo đắt tiền cho thằng em trai, rồi thuốc thơm, rượu xịn cho bố tôi, mỗi lần đến lại một lần quà nh́n cứ ngộp con mắt, cả nhà không ai dám dùng, chỉ để dành ngắm cho sướng mắt.

Khó nhất là vấn đề xưng hô, ông sêm sêm tuổi mẹ, gần bằng tuổi ba, gọi bằng ǵ cho phải. Cuối cùng th́ ba mẹ tôi gọi ông bằng anh, c̣n ông cung kính dùng hai chữ " ông bà". Thế là ổn nhất, ai muốn hiểu sao cũng được, anh cũng có nghiă là bạn đồng trang lứa, mà cũng có nghiă thân mật hơn là con cháu trong nhà. Mọi người đều hoan hỉ như trúng số, riêng tôi vẫn chưa dám gọi ông bằng anh, chỉ nói trống không.

Ba tôi ngỏ ư băn khoăn cho sự chênh lệch tuổi tác, nhưng vốn từ xưa đến nay, ông là người chiều theo ư cuả vợ con, ai muốn sao cũng được. Mẹ con bàn bạc mất mấy ngày, tính chán th́ đi đến quyết định như là tôi có dịp đi hợp tác nước ngoài, vừa có tiền giúp đỡ gia đ́nh, lại được làm vợ một người giàu có. Cứ cho là tôi hy sinh cho cha mẹ được nhờ, ví như nàng Kiều phải bán ḿnh chuộc cha, đấy chỉ là một cách nói, chứ tôi thấy cũng ham lắm, hy sinh v́ tiền có vinh dự ǵ mà khoe.

Đám cưới được tổ chức gấp rút vào tuần lễ thứ ba ông ở Việt Nam, như một đám cưới chạy tang. Ba mẹ tôi không mời bao nhiêu người, dù ông bảo không đáng ǵ cái khoản ăn uống đó. C̣n lạ ǵ họ hàng nhà tôi, thấy có tiền th́ họ ḅ đến ngay, nhưng cứ vừa ăn vừa móc méo, mai miả cái cọc cạch tuổi tác cuả đôi trẻ. Mẹ tôi th́ cho rằng con ưng đâu thời gả đó, quư hồ chàng rể biết lo, tôi có phận nhờ. Tôi cười thầm trong bụng mà không nói ra, gần sáu mươi chứ bé bỏng ǵ lại không biết lo, có cuả ăn cuả để như thế đâu phải người khờ khạo.

Tôi trở thành đàn bà sau những ngày trăng mật ngắn ngủi trong một khách sạn hạng trung ở Vũng Tàu, ông nói cần phải tiết kiệm để lo cho tướng lai. Ông đúng là người đàn ông biết lo xa, lấy ông rồi tôi mới biết ông tiêu pha khá thận trọng, nếu không v́ một mục đích nào đó phải tiêu. Chuyện ái ân quá mới mẻ, chưa đằm thắm để tôi có được cái ngây ngất trong những ngày trăng mật, như những cảnh thơ mộng được tả trong tiểu thuyết, thường th́ ông hay cho tôi nhiều lời khuyên, tôi có cảm tưởng lấày phải một ông cố vấn.

Giấy tờ đă làm xong, trước khi về nước ông đă nhờ luật sư chuẩn bị mọi thứ đầy đủ, có lẽ nếu không lấy tôi ông cũng lấy một người nào đó, ông chu đáo thật, nhưng tính toán cũng kỹ ghê. Đứa con gái vừa ra đời như tôi nh́n ông bằng đôi mắt kính nể, tất cả ở ông là sự trang trọng và sạch sẽ, tôi chưa bao giờ thấy có một thứ t́nh yêu sạch sẽ, tươm tất đến thế.

Trước khi ông ra đi, buổi tối ngồi gần bên ông, tôi chưa thấy ḿnh có đủ cái buồn cho sự biệt ly cuả t́nh nghĩa vợ chồng, bên tai đầy ắp những lời ông dặn ḍ dành cho người ở lại. Ông mua cho tôi một chiếc xe cũ đđi học Anh văn, ông bảo đi xe mới không tốt v́ dễ bị bọn bất lương ḍm ngó. Cũng đúng thôi, Sài G̣n thời buổi nhiễu nhương, đa số không công ăn việc làm, người lương thiện cũng dễ sinh đạo tặc v́ đói, chỉ có cán bộ nhà nước là no, hoặc những nhà có nguồn viện trợ đô la tận nước ngoài là ấm.

Nhà tôi nghèo, ba tôi là một nhân viên tuỳ phái trong một trường Tiểu Học, lương không đủ một bữa ăn chơi cuả Việt kiều, mẹ tôi may hàng gia công kiếm từng đồng, chị em tôi đưá nào cũng ngược xuôi vất vả, mà vẫn chưa đăn. Ông cho tôi tháng hai trăm, vừa đóng tiền học vưà giúp đỡ gia đ́nh, tôi có muốn đua đ̣i cũng chẳng được. Gia đ́nh Mai có nhiệm vụ theo giơi tôi, ba mẹ tôi cũng biết con gái " ván đă đóng thuyền", nên cũng hết mực ǵn giữ, thằng em trai có bổn phận đưa đón chị đi học, chẳng biết ông anh rể dặn ḍ ra sao, mà nó cũng nhiều lần " lên lớp " với tôi khi thấy tôi vui với bạn bè trang lứa. Tuổi c̣n trẻ, tôi cố ru ngủ ḿnh với cái viễn ảnh huy hoàng một ngày theo chồng sang bên kia, nhưng vẫn không thể quên được đám bạn trẻ vui nhộn đồng trang lứa, tôi như con chim sơn ca bị giam hăm trong cái lồng vàng son vật chất, không c̣n niềm vui cất tiếng hót líu lo để làm đẹp cuộc đời.

 

* * *

 

Lụi hụi rồi cũng đến ngày đi, bạn bè ai cũng bảo tôi trúng số độc đắc. Bơ vơ một ḿnh với mớ Anh văn ít ỏi, tôi xách va ly sang Mỹ, không ai quen biết để hỏi han, lúc gặp ông nơi phi trường, tôi khóc như mưa, khóc như Chiêu Quân cống Hồ. Chắc ông ngạc nhiên đến mừng rỡ khi tưởng tôi tủi thân v́ nhớ ông, nh́n cảnh đưa đón chỉ trơ trụi có hai ngừơi, thêm bầu trời xám xịt cuả muà Đông xứ lạ, tôi lại nhớ cái đông đảo cuả gia đ́nh , bạn bè ở quê hương, thế là không làm sao cầm được nước mắt.

Ông xin nghỉ hai tuần "vacation" để ở nhà vui vầy với cô vợ mới. Thôi th́ ngày quấn quưt, đêm nâng niu, hai người nhốt kín nhau trong căn nhà đóng kín cửa, xung quanh toàn hàng xóm Mỹ. Mệt bă người v́ chuyến bay xuyên lục địa, tôi ngủ li b́, mặc ông muốn vầy ṿ sao cũng được. Chừng mở mắt ra thấy cái ǵ cũng mới, cũng lạ, cũng văn minh, cái xe hơi nào đối với tôi cũng êm ái hết, mắt cứ hoa lên v́ ánh đèn toả sáng trong những nhà chọc trời, ánh đèn xe cộ chấp chới nối dài như nẻo về thiên thai.

Khi ông phải đi làm th́ tôi mới biết buồn, cứ tưởng ông làm ǵ lớn lắm trong xă hội, hoá ra ông chỉ là nhân viên cho một hăng Bảo Hiểm, hèn ǵ ai ông cũng quen. C̣n lại một ḿnh trong căn nhà vắng lặng, tôi rụt rè không dám đụng đến một thứ ǵ, chỉ sợ hư hỏng đổ vỡ.

Trước hôm lễ Giáng Sinh, lũ con ông về thăm bố, nhân tiện ngó mặt tôi một phát. Đứa lớn c̣n hơn cả tuổi tôi, giống hệt bố ngày trẻ tuổi trong những tấm h́nh, nghe nói đang là mộ kỹ sư computer, hai đứa nhỏ đang học đại học. Tôi là cái đích cho sáu con mắt ấy dán vào, chúng thấy tôi ngồ ngộ ở cái vẻ khép nép, rụt rè, tại chân ướt chân ráo chứ có ngày tôi sẽ cho chúng biết tay. Tưởng vậy thôi, chứ nghe chúng nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh, tôi ngồi như " vịt nghe sấm", chẳng hiểu ǵ, thằng con lớn c̣n nói được tiếng Việt, thấy tôi buồn hỏi tôi có muốn đi shopping, tôi thấy ông cau mày khó chịu. Khi biết tôi suốt ngày đóng cửa ở trong nhà, sợ cả " ma sống lẫn ma chết", chúng nó cùng rú lên " Oh, my God! ", như phát hiện tôi mắc bệnh tâm thần, lại nh́n "Daddy" với một vẻ trách móc.

Buồn cười nhất là lúc c̣n ở Việt Nam, ông viết thư về bắt tôi phải chăm lo việc học, nhắc nhở thằng em chở chị đến trường. Từ lúc sang đây, tôi không nghe ông đđộng ǵ đến sự học, chuyện tập lái xe ông cũng lờ đi, chợ buá, sắm sửa, tiệc tùng đă có ông kè kè bên cạnh. Ông nói nước Mỹ không được giữ tiền mặt trong túi, cho nên tôi chỉ có vài chục để dành từ lúc rời Việt Nam sang đây, có muốn cắt xén chút đỉnh tiền chợ gửi về nhà cũng khó, mà mở miệng hỏi ông chuyện gửi tiền về gia đ́nh tôi cũng ngại, c̣n ông th́ không nghe nhắc nhở ǵ đến ba mẹ tôi bên ấy nữa.

Có một chuyện tôi khó quên được, vừa buồn cười mà cũng tủi thân, đấy là cái hôm ông dẫn tôi đi shopping mua mấy món cần dùng, t́nh cờ gặp một gia đ́nh người quen, bà vợ thấy ông đi với tôi đă khen ầm lên là con gái xinh quá, học hành tới đâu, cậu con trai đi theo mẹ cứ mắt la mày lét liếc tôi hoài. Xứ này các cậu t́m vợ hơi khó, cho nên cha mẹ cứ thấy đám nào hay hay lại ḍm ngó cho lũ con trai ế vợ. Hôm ấy ông ngượng quá, vội vàng dắt tôi về, từ đấy không c̣n hứng dẫn cô vợ trẻ đi đâu nữa. Biết tôi buồn chắc ông cũng hiểu, nhưng bản tính ích kỷ cuả đàn ông vẫn thắng, tôi chỉ là con búp bê, để ḿnh ông ngắm vuốt, nâng niu, rồi lại đem cất vào tủ kính.

Cái lần ông thật sự nổi giận là lần thằng con lớn ông gạ gẫm dạy tôi lái xe. Tôi thích mê lên ấy chứ, nhưng chưa ǵ ông đă quát ầm lên, thằng con mở banh mắt nh́n ông như con quái vật, rồi nhún vai bỏ đi. Từ đấy nó không đến nữa, nhưng những lúc ông vắng nhà, nó vẫn gọi phone thăm tôi, nói đủ thứ chuyện đời. Có lúc tôi đă từng ao ước, giá ông đem tiền mà đổi được cái thân xác trẻ trung, căng đầy nhựa sống ấy có phải tôi hạnh phúc biết bao nhiêu.

Càng giận dữ, càng ghen tuông, càng mệt mỏi ông lại càng mau già đi một cách thảm hại, không chống đđược. Ông đă dùng đồng tiền để lột trần thân thể tôi, th́ tôi cũng nhờ thời gian làm tách bạch cái già nua, lăo hoá trên từng phân vuông da thịt ông. Những món tôi thích ăn và ăn một cách ngon lành th́ ông không " xực " được, phần ông sợ trăm thứ " bà dằn " có trong thực phẩm, muối, mỡ, đường cái nào ông cũng kiêng, ăn uống khủng khỉnh như một nhà quư phái. Bộ máy đă đến lúc rệu ră, có tu bổ th́ cũng ́ ạch chạy, chứ sao bằng cái bắp thịt cuồn cuộn, cái dáng đi vững chăi cuả thằng con trời đánh kia.

Đêm nào ông cũng trằn trọc khó ngủ, mà hễ ngủ lại ngáy o o như ḷ rèn kéo bễ, bộ phận hô hấp cũng lủng củng mất rồi. Lắm lúc bất chợt thức giấc, ngắm nghiá nét mặt ông nhăn nhó những nét buồn phiền, ḷng tôi năo nề đến phát khóc. Chưa kể những lúc ông cố gắng đi đứng hùng dũng như một thanh niên ba mươi tuổi, một người già cố làm cho ḿnh trẻ, trông vừa buồn cười lại vừa lố bịch. Thỉnh thoảng vào muà hè, ông dẫn tôi đi tắm biển, đỏm dáng với chiếc áo sơ mi chim c̣, băi biển chỉ toàn Mễ, Mỹ trắng và Mỹ đen, có thấy th́ họ cũng cho là bố con dẫn nhau đi nghỉ mát. . .

Ngày dài rồi lại đêm thâu, tôi sống quạnh quẽ trong căn nhà vắng lặng, các thứ cây lá rậm rạp quanh nhà càng làm tôi sợ nổi da gà, một nước Mỹ trên phim ảnh đẹp như tranh vẽ, bây giờ buồn chán đến tê tái cả ḷng. Những lúc ông đi làm, tôi thờ thẫn ra sân chăm sóc mấy chậu kiểng, trồng mấy liếp rau cho qua đi thời gian trống trải. Nhà bên cạnh có hai ông bà Mỹ già ngồi sưởi nắng, họ nh́n tôi cười thân thiện nhưng chẳng nói năng ǵ, chắc họ lạ lùng khi thấy tôi c̣n trẻ mà cứ quanh quẩn vào ra trên khoảng sân ấy.

Măi một hôm, tôi đánh bạo đứng ven bờ rào nh́n ông bà hàng xóm, bà già nh́n tôi cười móm mém, cặp mắt xanh biếc hiền hậu. Bà hỏi tôi có phải nhà chỉ có hai bố con. Trời ơi là trời, trời đang nắng chan hoà mà bỗng tối xầm lại, tôi đứng ngây người mặc cho hai gịng nước mắt tuôn như mưa, bà hàng xóm " sorry " rối rít, chắc bà tưởng mẹ tôi đă chết, nhà chỉ c̣n mỗi hai bố con.

Thế này th́ làm sao tôi chịu nổi, có lẽ tôi phải nhờ thằng con ông ấy giúp tôi ra khỏi căn nhà này càng sớm càng tốt. Chưa bao giờ tôi căm giận ông đến thế, ông có quyền ǵ mà cầm giữ, huỷ hoại tuổi trẻ cuả tôi theo cái già cỗi cuả con người ông. Nếu cứ cho rằng ông có một vẻ đẹp tâm hồn, th́ ông hẳn nhiên không có. Ông đă mua tuổi trẻ tôi bằng tiền, mà tôi đă dại khờ tưởng rằng tiền sẽ mang lại hạnh phúc, huống ǵ đồng tiền ông bỏ ra đâu có xứng đáng với những ǵ tôi phải trả: tuổi trẻ, trinh tiết và hạnh phúc cuả tuổi xuân.

NGUYÊN NHUNG.