SỐ MẠNG

 

truyện

LÊ CẦN THƠ

(Houston Texas Hoa Kỳ)

Nói như ông bà ta ngày xưa, chẳng qua là số mạng! Vâng, đúng là số mạng dành riêng cho thằng Phước chỉ một ḿnh nó chớ không có ai "ké hùn" về cái chết thảm khốc nầy. Suy cho cùng th́ số mạng dành cho nó cũng khắc nghiệt quá, bởi ngay cái tên Phước cũng chưa đủ bảo đảm cho số mạng... Tôi không tin tuyệt đối con người có số mạng. Vậy là tôi đă đi ngược lại quan niệm của ông bà ta ngày xưa hay sao? Cái chết của thằng Phước sờ sờ, có ai chồi căi được thực tế: nó hoàn toàn nằm xuôi ra đó, đôi mắt nhắm nghiền, cánh tay găy ĺa được băng bó lại, máu ở đầu vẫn c̣n rịn ra. Tôi đă từng nói với nó: "Làm ǵ th́ làm, hăy giữ ǵn mạng sống, hăy lo cho tương lai con cháu, hăy nghĩ đến sự đổi thay của đất nước theo quy luật...”. Nó nh́n tôi cười ngặt nghẽo: "Mầy lư tưởng chi vậy? Sống cho ra sống. Lo chuyện mai sau là trách nhiệm của những người "đầy tớ của nhân dân”, hơi sức đâu nghĩ chuyện bao đồng!”. Tôi cự nó đến nổi gân cổ về thái độ sống dửng dưng. Tôi cũng từng suy đoán, có lẽ ngay thâm tâm, thằng Phước chắc đă phân vân tự hỏi v́ sao nó có thể nói ra những lời sặc mùi yếm thế như vậy?

Bạn bè chơi thân từ thuở nhỏ, tôi và nó đều biết tính nhau, nên khi có cuộc "đấu lư” cũng chỉ để điểm tô cuộc đời thêm ư vị chớ không phải tạo hố sâu ngăn cách. Vậy mà... sau lần nói chuyện "lư tưởng suông", thằng Phước phát cáu, nổi giận. Nó cho là tôi lúc nào cũng "nh́n đời bằng con mắt màu hồng". "Sống bằng lư thuyết suông, không thực dụng".

Ngay cả cái tên của Ba Mẹ đặt sau ngày tôi mở mắt chào đời: Lê Lư Tưởng nó cũng có cách chế giễu. Lư Tưởng có dính dấp ǵ đến sự quyết định của chính tôi đâu! Tên tôi, chẳng qua là kết tinh từ suy nghĩ, lọc lừa của Ba Mẹ tôi, những người thân sinh ra tôi. Dĩ nhiên tôi phải chấp nhận cho ḿnh cái tên mà không có quyền phủ nhận. Bây giờ thằng Phước đem tên riêng mà so sánh cá tính tôi, cũng là oan cho tôi lắm. Nó nói: "Con người, ai cũng có số mạng cả. Cái tên của mỗi người cũng nói lên số mạng người đó!” Tôi quyết liệt căi. Nó cũng kịch liệt bênh vực: "Mầy lúc nào cũng ngang như cua, cứ đi ngược lại tục lệ và cách nghĩ của ông bà ta ngày xưa!". Rồi nó khoe bằng giọng điệu tự hào: "Ngay cái tên Phước của tao, cũng cả một lịch sử chớ đâu phải tầm thường. Nó gắn liền với tao, tạo cho tao nhiều cái bất ngờ, thú vị... và chắc chắn, tao lúc nào cũng hưởng được cái phước Trời cho!”. "Trời ở đâu mà cho con người cái phước, nếu không phải do chính ở sự làm việc cần cù của bản thân ḿnh?". "Nhưng nếu con người không có phước th́ khó mà thành công!". "Vậy là không biết tự tin ở chính ḿnh, là mê tín, dị đoan... biết không?”.

Tôi và thằng Phước thường có những lần "đấu lư suông” như vậy. Nó vẫn “bảo thủ” theo cách lư giải của nó. Tôi vẫn bênh vực suy nghĩ của ḿnh. Bây giờ nó hăy c̣n nằm trước mặt tôi, chờ giây phút người ta cho nó nằm gọn trong chiếc quan tài, đậy nắp kín và chôn sâu dưới ḷng đất, à không, đem đốt đi, để cả xác thân nó sau một đêm chỉ c̣n lại một nhúm tro, một nhúm tro b́nh thường đơn giản thôi!

Nghĩ tới đó, đột nhiên tôi nghe đôi mắt ḿnh cay cay. Nước mắt từ trong khoé chực tuôn ra mà không cách chi tôi kềm chế được. Tôi có thể khóc dễ dàng như vậy sao? Phước ơi, tao đă khóc mầy như vậy sao? Lúc hay tin thằng Phước chết, tôi có tự dặn ḷng là không bao giờ khóc, dù biết cái khóc của ḿnh cũng không ảnh hưởng đến ai, không thiệt tḥi cho ai... nhưng tôi định chứng tỏ cho mọi người thấy nghị lực và quyết tâm của ngay bản thân tôi. Bởi, ai cũng có thể tiên đoán là, thằng Lê Lư Tưởng phải khóc thằng Phước, "hai đứa thân nhau như ruột thịt!”. Tôi muốn phá bỏ lề thói suy luận thường t́nh đó. Muốn thoát ra quan niệm “cổ lỗ” về cuộc đời...; nhất là tôi quá ngán ngẩm cảnh khóc nhau bằng "nước mắt cá sấu!". Ngay cả chuyện "Trang Tử thử vợ" ngày xưa đă là bài học sâu sắc mà thuở c̣n đi học, được học những điển tích trong các giờ giảng văn, tôi măi măi nhớ đến bây giờ. Không lẽ, tôi phải thua cuộc đến vậy sao? Không lẽ thằng Phước khi chết vẫn chứng tỏ được rằng, nó đă "thắng" tôi về quan niệm, về cách xử thế ở đời? Tôi có lư tưởng suông không? Tôi có... xa rời thực tế quá không?

Tôi đưa tay kéo góc mền đắp bàn tay thằng Phước. Bàn tay mà từ thuở nhỏ chúng tôi thường nắm chặt, dắt d́u nhau chạy tung tăng trên đường đến trường hay những ngày nghỉ học rủ nhau lên Vườn Thầy Cầu "lén" câu cá! Bàn tay tỏa ra đầy nghị lực, tự tin mỗi khi chúng tôi bước vào pḥng thi, cầm viết, ghi đầy tràn những suy nghĩ, những thành quả học tập của ḿnh. Bây giờ, hơi lạnh từ da thịt bàn tay toả ra khiến tôi nghe rờn rợn từ xương sống ḿnh. Nải chuối xiêm c̣n xanh để dằn bụng nó, bất động. Tôi đắp vội vuông vải che kín khuôn mặt mà hồi nảy tôi đă giở ra để nh́n cho được lần cuối khuôn mặt thân t́nh của nó.

Hôm qua, hai đứa tôi đi bộ trên đại lộ Hoà B́nh. Thằng Phước chỉ vào ḍng xe chạy băng lạng như rắn, đảo qua đảo lại, rú ga inh ỏi, bất kể sinh mạng người khác của nhóm thanh niên trẻ háo thắng. Nó nói: "Bọn nầy rủi gặp tai nạn có chết đi cũng đáng kiếp, nhưng... tội nghiệp cho những người khác là nạn nhân"... Tôi cũng đồng t́nh với nó như vậy, nhưng có ao ước thêm "phải chi cảnh sát giao thông đặt nhiều nút chặn, có luật lệ xử phạt nghiêm khắc với bọn coi thường mạng sống con người... th́ đỡ khổ cho người đi đường”. Chạy xe vùn vụt trong thành phố, chạy "thả ga" như vậy... đáng lên án và đáng nguyền rủa thật. Thằng Phước ra mặt khó chịu cảnh xe chạy đua trên đường phố, và đă mường tượng trong tâm trí cách ngăn chận và xử lư nếu nó có được cái quyền!

Vậy mà... chỉ mới đêm qua thôi, bây giờ nó nằm đây với một sự trả giá quá nghiệt ngă: chết v́ tai nạn xe cộ! Kẻ đụng nó chạy băng lạng trên đường phố... hất tung thằng Phước rồi bỏ chạy luôn, không ai t́m biết tung tích kẻ gây ra án mạng. Thằng Phước chết v́ "số mạng" của nó? Tôi có nghe kể, lúc sáng sớm, khi đài truyền thanh báo tập thể dục, nó thức dậy chạy bộ trên đại lộ Hoà B́nh, thói quen trở thành cái nếp sinh hoạt của nó. Hôm nào cũng vậy. Sáng nay nó chạy đến góc đường Đề Thám đối diện với đường Nguyễn Thái Học th́ một nhóm bốn xe Honda phân khối cao từ hướng dinh Tỉnh Trưởng cũ, căng hàng ngang phóng tới. Cả bốn thanh niên "choai choai" cúi rạp ḿnh nằm dài theo sườn xe, chân đạp ga gầm rú kinh hồn. Khi một chiếc xe phía lề phải lạng lách ngoằn ngoèo, bánh sau quật trúng thằng Phước té nhào găy tay bất tỉnh. Bọn chúng thẳng đường chạy luôn vô hướng Tham Tướng mất dạng. Có lẽ cả bọn đang luyện tập tay đua hay thách thức nhau một lời nguyền nào đó? Nhưng dù dưới h́nh thức nào th́ sử dụng xe bất kể xung quanh đáng bị lên án xử phạt nặng, bởi đă giết chết một mạng người: thằng Phước, bạn tôi.

Con chó Mina nằm ghếch mơm dưới gầm giường mặt buồn thiu. Có lẽ nó biết được, kể từ hôm nay nó đă mất đi một người chủ thân t́nh. Tội nghiệp, ngay từ lúc bước chân vào nhà tôi đă thấy con Mina với dáng nằm phủ phục và đôi mắt ươn ướt như vậy. Một con vật sống trung thành với chủ, có đáng được khen ngợi không? Tôi cúi xuống nh́n. Hai khoé mắt của con Mina ươn ướt nước mắt thật sự, tội nghhiệp. Nó đang thương khóc người chủ. Chính lúc nầy tôi cũng không cầm được nước mắt đối với thằng bạn chí thân.

Tiếng người xôn xao ngoài cổng. Tôi nh́n ra. Chiếc xe ba gát chở quan tài đă về tới, đậu trước cửa rào. Nhiều người xúm lại khiêng xuống. Tôi uể oải đứng lên, bước ra phụ một tay nhưng không có chỗ đứng. Th́ ra, đối với cuộc sống thường ngày, thằng Phước đă có nhiều bạn bè, đến khi chết, những người sống chí t́nh với nó đều tề tựu đến đây mà không cần có thư mời gọi. Tôi cũng chỉ là một trong số bạn bè đó, nhưng đặc biệt một chút là có chung kỷ niệm tuổi thơ. Chúng tôi có khoảng dài thời gian sống cho nhau đến nỗi có người cho hai chúng tôi “máu thịt ruột rà"...

Chiếc quan tài liệm thằng Phước, không biết đóng bằng ván ǵ bởi đă được phết sơn màu đỏ chói, nhưng chắc chắn không ai khiếu nại hay than phiền đó là hàng "thật" hay hàng "dỏm". – và tin chắc rằng, chính thằng Phước cũng không thèm khiếu nại về "phẩm chất" chiếc áo quan bao bọc thân xác nó. Có những cái mà trên đời này người chết đâu cần phải đ̣i hỏi phẩm chất tốt xấu của một món hàng dành riêng cho ḿnh? Thế mà... quanh cuộc sống thật của chúng ta, không hiểu do đâu, có nhiều người thích chen chân nhau lo sản xuất ra nhiều hàng giả, hàng dỏm, hàng lậu kém phẩm chất có khi sử dụng bị "toi mạng"...; lường gạt nhau để t́m sống, triệt hạ nhau để giành sống – cái sống mất lư tưởng, chỉ để thoả măn một đ̣i hỏi tầm thường: cuộc sống vật chất! xem thường cả nhân cách và đạo lư.

Nếu thằng Phước tin ở số mạng, tin ở linh hồn khi chết sẽ ĺa khỏi thể xác, vất vưởng đâu đó, có thể lên thiên đàng hay xuống địa ngục, hoặc nhập niết bàn... theo như thuyết tôn giáo, nhưng dù ở mặt nào, nếu nó vẫn tin có phần hồn, th́ ngay lúc nầy, thằng Phước lại phải "đấu lư” với tôi về điều mà tôi nghĩ về chiếc quan tài sẽ đặt thân xác nó vào đó! Rơ ràng là tôi phải thắng thằng Phước: nó không thể ngồi bật dậy để khiếu nại cái “dỏm” của chiếc quan tài chôn chặt, hay ít ra cũng làm củi để đốt cháy thân xác nó ngay trưa ngày mai tại ḷ hoả thiêu ở nghĩa trang Từ Thiện... Tôi thở dài cho những ư nghĩ lộn xộn hiện lên trong trí ḿnh.

Một tiếng "rầm" vọng lại khô khan, khản đặc. Mọi người đổ ra xem. Chiếc Honda nằm bẹp dí bên góc cột đèn. Gă thanh niên lái xe văng ra xa, nằm sóng soăi, bất động. Bất chợt tôi thở dài. Phải chăng tiếng rú xé trời của máy xe Honda mà gă ta đă nắm chặt tay lái, siết mạnh cho thoả măn tính hiếu kỳ của ḿnh, đă là định mệnh, hay đúng hơn là số mạng dành sẵn cho hắn - một trong những thanh niên trẻ tuổi háo thắng, trong băng nhóm đua xe lạng lách trên đường phố đông người? Nếu thật như vậy th́ tôi xin miễn bàn. Chỉ tội nghiệp bạn chí thân của tôi, thằng Phước: chết oan.

 

Cần Thơ, tháng 6/1989

LÊ CẦN THƠ