RAU RĂM Ở LẠI

 

truyện

 

DIỄM PHƯỢNG

(Houston, Texas USA)

 

Ngồi trước mâm cơm lạnh tanh từ lúc nào thế mà Đông cũng không buồn cầm đũa, anh cảm thấy vừa khó chịu vừa bứt rứt buồn bă trong ḷng. Quả thật như có một chút ǵ thất vọng ở Linh, Đông không ngờ sống với nhau bao nhiêu năm rồi vậy mà nàng vẫn không tin anh, có mỗi chuyện về Thục Đoan thôi, Linh cứ đay nghiến, dày ṿ anh luôn.

Buổi sáng nay Đông nghỉ ở nhà, đang c̣n nằm nướng trên giường và nghe nhạc th́ chuông điện thoại reo. - pḥng khách Linh cầm phone lên. Thục Đoan bên kia đầu dây xin được gặp Đông. Dù không thích người đàn bà nầy nhưng v́ lịch sự, Linh phải gọi chồng. Sau vài giây trao đổi với Thục Đoan, Đông vội vă vào pḥng làm vệ sinh và thay đồ chuẩn bị ra phố. Linh đang lui cui dưới bếp, thấy Đông cầm xâu ch́a khóa xe, hấp tấp rời nhà, nàng gọi giật giọng :

- Anh đi đâu gấp vậy ?

Đông quay lại khi bước chân của anh đang dừng bên bậc cửa chính :

- Anh đến chị Thục Đoan một chút. Chị ấy gọi có việc cần lắm.

Linh nghe tên Thục Đoan tự nhiên nàng không thể dằn nén được, nổi nóng :

- Lại người đàn bà ma quái đó, em không cho anh đi !

Đông cau mày nh́n đăm đăm vợ :

- Em đừng gọi chị Thục Đoan như vậy.

- Em cứ gọi đă sao ? Không phải à ?...

- Linh !

Đông thoáng giận dữ. Linh mở to đôi mắt nh́n chồng kinh ngạc. Có lẽ đây là lần đầu tiên nàng thấy anh có thái độ đó. Không kịp để Linh nói thêm ǵ, Đông hơi dịu giọng:

- Anh đi một lát, chờ anh về đưa em đi chợ.

Linh đứng chết lặng bên bàn ăn với ly cà phê sữa bốc khói của Đông. Chỉ có người đàn bà đó mới có đầy đủ ma lực kêu gọi anh đi một cách hấp tấp đến quên cả thói quen dùng cà phê điểm tâm buổi sáng. Thật ra từ lúc gặp lại chị Thục Đoan ở đảo tị nạn, Linh không hiểu nhiều về người đàn bà nầy lắm, chỉ biết đại khái qua lời kể lại của Đông : Hai người là bạn bè hàng xóm, chị Thục Đoan lớn hơn Đông đến 12 tuổi, nghĩa là lúc anh c̣n chập chững tập đi th́ chị ấy đă là một cô thiếu nữ dậy th́. Hồi đó gia đ́nh Đông rất nghèo, Ba mất sớm, Mẹ gánh hai cần xé mua các vật dụng phế thải quanh xóm để kiếm sống. Hôm nào Đông nghỉ học th́ Mẹ cho theo chơi. Nhà chị Thục Đoan thường gọi bà vào để cân sách báo cũ, thấy Đông lẽo đẽo bên gánh hàng của Mẹ, chị ấy vuốt ve chuyện tṛ với anh một cách thân thiện, lâu ngày trở nên quen thuộc gần gũi. Đông tỏ ra rất thích và quấn quít bên chị Thục Đoan. Rất nhiều lần chị ấy giữ Đông ở lại nhà chơi, không cho theo Mẹ lội nắng lội mưa nữa. Khi Đông được13 tuổi th́ chị Thục Đoan đă đến tuổi vu qui. Anh vẫn thường được chị ấy dẫn đến nhà vị hôn phu chơi. Đối với Đông ngày đó, h́nh ảnh của Khoa thật oai hùng trong bộ đồ tác chiến của lính mũ nâu. Quả thật hai người rất đẹp đôi. Chị Thục Đoan hiền lành, đoan trang sánh bước bên người sỹ quan trẻ tuổi đẹp trai, Đông vẫn luôn mang trong ḷng cái ấn tượng đó về họ.

Có một lần Đông nghe anh Khoa hỏi chị Thục Đoan về cái tên của chị ấy sao giống các cô gái Huế, chị Thục Đoan buồn bă kể về lai lịch tên ḿnh. Đó là một kỷ niệm không bao giờ có thể quên đối với chị.

 

Mẹ chị Thục Đoan có thai, trên đường đi thăm chồng đang tham dự trận chiến chống thực dân Pháp của những năm bốn mươi nhiều biến động, đă tận mắt chứng kiến cái chết của chồng ở ven ngoại ô của thành phố Huế thơ mộng, quá xúc động, bà hạ sanh chị ấy thiếu tháng, tưởng không thể nuôi được, may nhờ một Sư Bà trong một ngôi chùa chạy lo thuốc thang nên cả Mẹ lẫn con đều mau chóng b́nh phục. Tên Thục Đoan là do Sư Bà đặt cho, và Mẹ chị ấy giữ măi cho đến nay cái tên mang âm hưởng của một thành phố cổ kính. Đối với Đông, ơn nghĩa sâu nặng nhứt của chị Thục Đoan là ngày Mẹ qua đời, một tay chị ấy lo tang ma cho bà, giúp thằng con trai với số tuổi vẫn c̣n quá nhỏ. Chôn cất Mẹ xong, Đông trở nên côi cút lẻ loi trong một căn nhà xiêu vẹo nghèo nàn ở tận cùng con hẻm. Chị Thục Đoan có ư định đưa Đông về nhà sống chung để chị ấy tiện việc chăm sóc, nhưng Đông đă từ chối, lúc đó không hiểu v́ tự trọng của một thằng con trai hay v́ không muốn làm gánh nặng cho người thiếu nữ sắp sửa lên xe hoa về nhà chồng ? Dù vậy, chị Thục Đoan đă thường xuyên lui tới giúp Đông mọi thứ cần thiết cho cuộc sống. Quả thật đối với chị ấy, Đông đă giữ kín trong ḷng một t́nh nghĩa không thể nào quên. Ngày chị Thục Đoan mặc áo cô dâu là ngày Đông cảm thấy buồn nhứt, một nỗi buồn se buốt trái tim người con trai mới lớn. Rồi Đông vào quân ngũ. Cuộc sống rày đây mai đó đă từ từ đưa đẩy bước chân Đông ngày một xa chị Thục Đoan hơn. Cũng như mọi người, Đông đă thành hôn với Linh sau một thời gian t́m hiểu, cuộc sống hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ kéo dài hơn 6 tháng th́ chiến cuộc lan tràn và ngày buồn thảm của tháng 4/75 đă đưa đẩy họ đến đảo tị nạn như bao nhiêu người khác. Không ngờ ở đây Đông đă t́nh cờ gặp lại chị Thục Đoan và đứa con gái 10 tuổi của chị ấy, cô bé xinh đẹp lại bất hạnh, mang trong người một chứng bệnh bất trị. Thỉnh thoảng trời trở cơn th́ Đoan Vy bị co rút tay chân, mặt mày tái xanh một cách đau đớn. Qua lời chị Thục Đoan kể Đông mới biết khoảng thời gian hơn 10 năm đó, chị ấy đă trải qua bao nhiêu là cay đắng tủi buồn, hạnh phúc quá mong manh, đến trong tầm tay chị thật ngắn ngủi, sau đó là một quăng đời đau thương và chua xót. Kết hôn được khoảng bốn tháng, một buổi sáng chị Thục Đoan tiếp một người đàn bà tay dắt đứa con trai 6 tuổi. Câu giới thiệu trên môi người đó như một gáo nước lạnh tạt vào mặt chị: - Tôi là vợ của anh Khoa. C̣n đây là con trai của anh ấy !

Giông tố phũ phàng đổ ập lên cuộc đời chị Thục Đoan từ đấy, mặc dù có lời phân trần thống thiết của Khoa: - V́ lúc trước muốn ra tay nghĩa hiệp cứu vớt danh dự của một cô bạn hàng xóm, Khoa tự nhận là cha của cái bào thai cô ta đang mang. Cuộc sống vợ chồng chỉ là bức b́nh phong, anh không có t́nh yêu cũng như không là ǵ của người đàn bà đó hết. Chị Thục Đoan đau đớn khi biết chị đang mang giọt máu của Khoa, nỗi tuyệt vọng làm cho chị ấy liều lĩnh quyên sinh nhưng được cứu kịp. Chị ấy không chết, bào thai không chết, mà do thuốc ngấm lâu làm ảnh hưởng năo bộ của đứa bé. Khi sinh con gái ra đời, biết rơ t́nh trạng bịnh tật của con, Chị Thục Đoan thêm một lần nữa đau đớn với mặc cảm có tội với Đoan Vy. Chính sự yếu đuối của chị đă gieo rắc một tai họa cho đứa con gái vô tội đáng thương đó. Nếu chị Thục Đoan can đảm đối đầu với hoàn cảnh, có lẽ chị không phải tự tử để đến đỗi Đoan Vy gánh lấy hậu quả suốt cả cuộc đời như vậy.

Lần gặp lại Đông, chị Thục Đoan đă buồn bă nói với anh :

- Cuộc đời c̣n lại của chị Đoan bây giờ là dành cho Đoan Vy thôi, Đông ơi !

Thời gian sống chung ở đảo, Đông luôn luôn túc trực bên cạnh chị Thục Đoan để giúp cho mẹ con chị mọi việc khi cần thiết. Lúc đầu Linh c̣n chưa có điều ǵ suy nghĩ, nhưng về sau những sinh hoạt gần như quá gắn bó giữa chị Đoan và Đông đă làm cho nàng khó chịu. Càng về lâu lại càng xảy ra những bi kịch trong gia đ́nh của Đông. Điều nầy chị Thục Đoan hoàn toàn không hay biết, chỉ v́ không biết nên chị ấy thật thản nhiên nhận lời theo vợ chồng Đông về cùng thành phố khi phái đoàn phỏng vấn của Cao ủy tị nạn LHQ làm thủ tục cho mẹ con chị Thục Đoan định cư ở Mỹ. Vợ chồng Đông v́ có thân nhân bên Linh bảo trợ nên có nhà ở ngay từ lúc đầu, c̣n mẹ con chị Thục Đoan thuê mướn pḥng trong một chung cư cũng cách đó hơn mười lăm phút lái xe, tiện cho anh lui tới để chăm sóc mỗi lần Đoan Vy trở bệnh, chị Thục Đoan thường phải cầu cứu đến Đông, chỉ có anh là người thân duy nhất đối với mẹ con chị, điều đó anh rất hiểu, mà Linh cũng rất hiểu. Đă nhiều lần phân trần giải thích với vợ, Đông không biết tại sao Linh vẫn luôn tỏ thái độ khó chịu mỗi lần nghe tên chị Đoan.

Đông rời nhà đă lâu măi đến trưa vẫn không trở về, Linh khổ sở với bao nhiêu nỗi hờn ghen chất ngất, không dằn nén được, nàng gọi điện thoại nhờ đứa cháu gái con bà chị họ chở đến nhà chị Thục Đoan. Khi nh́n thấy chiếc xe của Đông đậu ở parking trước căn pḥng của chị, Linh hấp tấp đưa tay nhận chuông, cửa bật mở chậm chạp cũng làm cho nàng nóng nảy, đôi mắt toé lửa của người đàn bà ghen tuông không giấu được chị Thục Đoan, có một chút ǵ như đau đớn, chị ấy đứng chết lặng trước Linh. Đông ngồi măi tận ghế sofa trong pḥng khách với Đoan Vy trên tay, anh nh́n ra cửa :

- Vào đi em, vào thăm cháu một chút rồi tiện đường anh sẽ cùng về luôn.

Linh sửng người một giây. Thái độ b́nh thản của chồng làm nàng hối hận, mỉm cười gượng gạo :

- Chờ lâu quá nên em nóng ḷng đến đây. Đoan Vy khoẻ chưa anh ?

Đông đặt nhẹ đầu cô bé xuống gối, anh đứng lên tiến lại gần hai người đàn bà :

- Vừa khoẻ lại thôi...

Chị Thục Đoan lặng lẽ bỏ vào ngồi cạnh con gái. Đôi mắt của Linh khi mới đến đă đánh thức chị một điều suy nghĩ mà suốt thời gian qua có lẽ v́ vô tâm nên không hiểu. Chị Thục Đoan nói chuyện với vợ chồng Đông một chút rồi thúc giục hai người nên ra về bởi v́ trời sắp tối rồi, hơn nữa Đoan Vy cũng đă tạm ổn, không muốn làm phiền họ nữa. Trước khi Đông xoay lưng cùng vợ rời nhà chị Thục Đoan, anh vẫn c̣n thoáng nh́n thấy nụ cười thật nhẹ nhàng cũng như đôi mắt u buồn muôn thuở của chị chạy đuổi sau lưng anh.

 

suốt một tuần hăng cử đi công tác xa thành phố, mấy lần gọi điện thoại đường dài nhưng không liên lạc được với chị Thục Đoan, Đông lo âu trong ḷng thật sự. Nếu Đoan Vy có ǵ th́ chị ấy phải gọi lại nhà và Linh thế nào cũng t́m cách thông báo với anh chứ ? Suy nghĩ đó khiến Đông càng thấy không an tâm, nhưng do công việc hăng giao, phải chờ đến Chủ nhật sau trở về mới t́m đến nhà. Điều bất ngờ khiến anh sửng sốt là mẹ con chị ấy đă rời khỏi đây gần một tuần rồi, người phụ nữ thuê căn đối diện đưa cho Đông một phong thư của chị Thục Đoan. Ḍng thư ngắn ngủi đập vào mắt Đông với tất cả nỗi bàng hoàng lẫn chua xót :

... "Đông ơi ! Hạnh phúc đời người rất khó t́m, có rồi Đông hăy giữ lấy. Chị Đoan không có điều ǵ trách vợ chồng Đông hết. Đối với mẹ con chị, Đông măi măi vẫn là một người bạn nhỏ thân thương nhất, phải không Đông ?...".

Bước vào nhà, căn pḥng của vợ chồng Đông vẫn chưa có ánh điện, Linh ngồi bên cửa sổ cạnh chậu hoa có những chùm bông tim tím, anh khẽ đến bên nàng đưa mảnh giấy của chị Thục Đoan. Linh đọc xong ngẩng nh́n chồng ḍ hỏi. Anh thở dài buông một câu trách nhẹ nhàng :

- Có lẽ từ nay em yên tâm thật rồi. Chị Thục Đoan đă rời khỏi thành phố nầy...

Linh không dám nh́n vào đôi mắt của Đông, nàng cúi đầu như nhận điều lầm lỗi. Khuôn mặt xinh đẹp của vợ làm cho Đông không đủ can đảm nói thêm một lời nặng nhẹ nào nữa, nhưng tận cùng ư nghĩ anh đau đớn khi biết rằng Linh không hiểu được chồng. Đối với chị Thục Đoan, Đông luôn luôn dành cho chị một góc trong trái tim anh, h́nh ảnh của chị Thục Đoan thời con gái đă ngự trị suốt măi quăng đời thơ ấu của anh cho đến tận bây giờ, không có... không thể có một điều ǵ làm mất đi h́nh ảnh đó trong t́nh cảm của Đông. Linh ơi ! Làm sao em hiểu được t́nh yêu trong anh đối với chị Thục Đoan, một thứ t́nh yêu không có xác thịt, không cần hiện hữu bất cứ một h́nh thức nào... nhưng nó vẫn ngự trị và vĩnh viễn ở măi trong tim anh !

Bên ngoài khung cửa sổ, màn trời đen thẫm lấp lánh những ánh sao, Đông nhớ đến nụ cười lẫn đôi mắt buồn bă của chị Thục Đoan với ư nghĩ chợt đến trong anh: "Nếu thế gian nầy quả thật có cái ṿng luẩn quẩn của một kiếp luân hồi th́ Đông nguyện ước đời sau, kiếp sau anh sẽ ra đời trước, để măi măi Đông sẽ là người đàn ông của chị Đoan!?".

 

 

Houston, 30 tháng 11 năm 1996

 

DIỄM PHƯỢNG

(Trong GIỮ LẠI CHO ĐỜI MỘT CHÚT HƯƠNG,

Đại Học Đông Nam xuất bản năm 1998 tại Hoa Kỳ)