NG  GA  NAM  BỘ

                                          Truyện Nguyn Nhung

Người ta gọi ng l " ng Gi Nam Bộ", v giọng ni, tiếng cười hịch h, hịch hạc ấy chắc chỉ người miền Ty Nam bộ mới c. N khc cung cch nghim chỉnh, kiểu cch của một  ng gi đất Thần Kinh, ảnh hưởng nền  phong kiến  cc bậc "Phụ Mẫu Chi Dn". N cũng khng giống nt " tin phong đạo cốt " của một ng gi miền Bắc, cht  cao ngạo đất Thăng Long băm su phố phường.

Qu ng lại ở st nch Si Gn, c xa xi g cho cam. Hồi xưa, nếu đi bằng tu đ th mất đến một  ngy đng, nhưng by giờ văn minh, xe hơi đnh vo một ci đ thấy căn nh xưa, gần cy cầu An Hữu, trn dng sng An Hữu  , một nhnh của sng Tiền, huyện Ci B, tỉnh Mỹ Tho...

Đất nước Việt Nam l qu hương của tất cả người dn Việt Nam, nhưng đặc biệt d l một khoẻo đất nho nhỏ, chỗ  người ta cất tiếng khc cho đời, chỗ đ mới thực sự lm người ta nhớ hoi khng bao giờ qun được.

ng ga Nam Bộ rời  mảnh đất "chn nhau cắt rn"  ấy khi ng vư trổ m thnh một chng trai tuấn t nước Việt,  con nh kh giả, c đủ điều kiện để đi xa học hnh. Trước hết l đi xa tới đất Mỹ ( Mỹ Tho đ m), sau dần dần ng mới đi học xa, tuốt tận miền sng Hương ni Ngự. Đi đu th đi, một năm đi lần ng vẫn trở về căn nh xưa, với dng sng xưa, nghe tiếng sng vỗ vo mạn bờ cy cầu An Hữu, nghe  tiếng  l reo trong khu vườn đầy tri ngọt cy lnh. Rồi khi lập gia đnh,  anh em tứ tn mỗi người một nơi, bổn phận lm con bắt ng lại trở về với căn nh xưa, gắn b với ruộng vườn, với b mẹ gi trong  căn nh l nơi hứng chịu nhiều dấu vết tn ph của chiến tranh. By giờ lc cuối đời, đ hơn mười năm trn đất khch, xa rồi những ngy xưa thn i, xa rồi con đường Si Gn-Lục tỉnh, cu h nghe vẫn cn vang vọng: " Đn Si Gn ngọn xanh ngọn đỏ, đn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu...", khng dễ g nhớ m tới được. Nay tuổi gi gửi thn nơi đất khch,  hnh như những ngy cn lại,  ng ga Nam Bộ thường loay hoay trở về chốn cũ, mỗi khi bắt gặp một hnh ảnh, những m thanh gần gũi,  vẫn lm ng lin tưởng đến trăm ngn kỷ niệm thời dĩ vng.

*     *     *

Như tối qua trời mưa, tiếng mư a rơi o o, đập vo khung cửa knh, tiếng gi cuốn vo nhau quần quật trn mi nh, ng nhớ g đu những đm mưa ở qu nh năm xưa. Thuở ng mới biết mộng mơ, những đm mưa như vầy n thoang thoảng một cht buồn, cht nhớ, cht heo may khi cơn gi thổi qua thềm đem theo những giọt mưa nhỏ. Mỗi đm trời mưa thuở ấy c lm ng thao thức nhưng rồi lại chm đắm vo một  giấc mơ tuyệt vời ấm p. By giờ trời cũng mưa, ở xứ ny hnh như mưa quanh năm, ng lại nghe trong mưa cht gi lạnh hắt hiu cuả tuổi đ về chiều. Nhất l tiếng rch rắc của từng giọt nước chảy từ mng xối ngoi hng hin, n cứ nhỏ từng giọt , tong tong chảy xuống giữa đm  khuya nghe no cả lng. Cơn mưa đm đầu đời với cơn mưa đm cuối đời nghe đ c nhiều thay đổi , trong tri tim ga nua ấy chừng như đ hồi sinh v tiếng rch rắc kia nghe y hệt tiếng đập của con tim trong lồng ngực. Đều đặn. tch tắc, rch rắc, ng mừng l con tim mnh khng c những bất thường khi nghe cơn mưa đổ lc nưả đm về sng, d rằng n giống tiếng mưa rơi bn hin ngoi nơi căn nh xưa hồi ấy lắm.

 Sng hm sau khi ra vườn lc nắng ln, ng  nhn thấy những giọt mưa xun cn đọng lại trn mỗi nụ hoa chưa nở. Mỗi một nụ hoa đo chưa nở, rưng rưng một giọt nước mưa, y hệt như một giọt nước mắt. ng ga  c ci nhn khc người lắm, khi ng cho rằng cy cỏ cũng c hồn như con người, v ci hồn của cy cỏ lại chnh l do ci Tm của người chuyền sang, bởi thế những cy cỏ được gần gũi với con người, được chăm sc bởi bn tay người đều tươi thắm, xanh tốt. Cn về việc v von giọt mưa lủng lẳng treo dưới nụ hoa đo, sao n tựa cu thơ "khấp như  thiếu nữ vu quy nhật", hoặc thi vị hơn đ l những giọt nước mắt của tnh yu. Ai bảo người ta chỉ khc v đau khổ, những giọt nước mắt hạnh phc cũng đẹp tựa giọt mưa trn nụ hoa kia, y như c thiếu nữ khi được yu, cũng cảm động m rơi những giọt lệ sung sướng...

Sau cơn mưa đm, buổi sng hm sau trời  tạnh ro,  nắng đ trn ngập trong khu vườn đầy ấm p. ng thch nhất tiếng reo cuả một loại cy mọc trong vườn, l c dạng như l Bồ Đề trong sn cha ở qu ta. Đ l ng tưởng tượng thế thi, bởi dạng cy đ giống lắm m l cũng khng khc bao nhiu. Cy thấp v xum xu đủ che cho khoảng sn sau lun c bng mt, hễ mỗi lần c gi thổi, từ chỗ ấy lại reo ln tiếng th tho to nhỏ, như cy đang ni chuyện cng người. Một chiếc băng gỗ đặt dưới gốc cy, ngồi cả ngy vo mu Xun cũng khng chn, tha hồ m nghe l reo, tha hồ để hồn lại chu du về những nơi chốn cũ.

Nhn những luống cải xanh non được bgieo hột  hm đầu xun, nay lớn phổng phao l bing bếc thế kia, ng lại thm bư bnh xo. Mn bnh xo của qu ng mới đng điệu l " cy nh l vườn", thứ bột để đổ bnh cũng từ  thứ  la cấy trn ruộng nh, con tp bạc cn tươi xanh nhảy soi si, cũng vư được xc ln từ ci lọp tre dưới ci mương sau nh cn mặn mi ph sa,  cy cải, cy rau thơm th cũng do bn tay trồng trọt của gia đnh vun tưới. Bn bếp lưả hồng , cứ s xuống đất m  chờ từng ci bnh nng hổi vng ng được lấy ra từ chiếc chảo nng , đặt ln trn chiếc  mm c lt tấm l chuối xanh, rồi cuộn trn trong l cải xanh cn non, hơi nhn nhẩn cay.  Rau đ mt, bnh nng hổi thơm lừng, chấm nước mắm chua ngọt c dầm thm t đồ chua,  cứ vậy m ăn th c lẽ trn  đời ny vua cha cũng khng tm ra ci th ăn uống kết hợp thực phẩm v nơi chốn như vậy. Chỉ nghĩ  thi ng đ chảy nước miếng, ng lọ mọ  đến bn b đang lui cui hi những cọng ng v rau thơm mọc trn lan trn đất, đề nghị b lm cho ng bữa bnh xo với những thứ rau trong vườn.

Kể ra cũng gần đủ những thứ rau để ăn bữa bnh xo cho đng điệu miền Ty Nam Bộ, chỉ thiếu t l "lụa" chua chua, dn dốt l ngon " tuyệt c mo". Tại sao gọi đ l l " lụa" th ng khng biết, nhưng cứ nhn chiếc l th ai cũng phải cho rằng n đẹp như một miếng lụa ưng ửng mu bch ngọc,  văn chương hơn th n ngon như mu da cuả thiếu nữ  dậy th. Ui cha! Sở dĩ ng gi Nam Bộ c ci đầu lai lng thi văn, cũng do ảnh hưởng cuả b vợ. B lại l dn miền Bắc, xuất xứ từ đất Dn ca Quan Họ, từ thuở b đ xuất khẩu thnh thơ, mối tnh ấy vo thập nin 40, lc ng cn trẻ, kể l kh hy hữu để viết  thnh một chuyện tnh hay nhất thế giới.

*    *    *

ng gi Nam Bộ dạo ny t ngủ hơn ngy xưa, thuở m hễ đặt lưng xuống l ng ngy o o cho tới sng. Ngủ cũng l một trong " tứ khoi" của con người, nhưng ở một người hay học hỏi về Đạo như ng th ngủ cũng thuộc về chn l cuả Đạo Tm m con người đạt được.V rằng hễ lng tịnh khng lo lắng, buồn phiền, giấc ngủ sẽ đến rất l " an nhin tự tại", cho nn v lẽ đ m trẻ con khng trằn trọc khi ngủ như người lớn.

By giờ gi rồi m ngủ nhiều th cc ng Thầy Lang lại cho rằng n c g bất thường với cơ thể một người lớn tuổi. Bởi thế, ci trằn trọc cuả ng gi Nam Bộ l một điều rất tự nhin, khi con người về gi hay bơi ngược dng sng trở về với dĩ vng.

Chuyện tnh cờ vo một đm ng hơi kh ngủ, hay l đ ngủ một giấc rồi giựt mnh thức giấc v cứ chập chờn, thao thức mi khng ngủ được. Khi ấy chắc phải hai giờ sng, v trời cn mờ mờ qua tấm mn cửa mu xm nhạt, bụi ma trong vườn vẫn xo xạc v c thể trn trời, những v sao đang mỉm cười với nhau. Lc ấy đưa về những hồi ci từ hướng xa, đng l tiếng ci xe lưả từ sn ga vọng đến. Bnh thường v ngủ ngon, ng t khi no nghe được tiếng ci tu, nhưng đm  đ c lẽ theo hướng gi, đm yn lặng, tiếng ci tu từ xa cứ rc ln tu tu từng hồi   lm ng chới với. Thấy b bn chiếc giường con kế bn cũng đang trằn trọc, ng hỏi vợ c nghe tiếng ci tu. Nửa đm thức giấc hai vợ chồng gi hỏi nhau tiếng ci tu, nếu khng c những kỷ niệm xưa, chắc l con chu sẽ cười tới . . . bể bụng.

Nhưng thực vậy. Tiếng ci tu đm khuya theo hướng gi vọng về , thoảng qua tai  ng gi Nam Bộ, lại chnh l một kỷ niệm đẹp nhất cuả một mối tnh Nam Bắc. Trn sn ga ngy ấy lần đầu tin ng gặp b, kết quả đ đem lại cho ng b đến chn người con,  tất cả đều đ trưởng thnh v rất l hiếu nghĩa.

Mối tnh cuả ng gi Nam Bộ, cho tới giờ ny ở tuổi gần đất xa trời, hễ cc con xm lại để tru ghẹo th ng vẫn đỏ bừng  mặt ln, vẫn thuật lại với một nỗi vui ngất ngy hay đo để. Từ ngy lấy b, ng học được nhiều từ ngữ rất ngộ, như " tuyệt c mo", " hay đo để". . . v mỗi lần ni chuyện, ng cứ v tnh ni mi rồi trở thnh thi quen . ng b ta thường ni: " Yu ai yu cả đường đi lối về", ni như vậy th c nghĩa l tấm tnh cuả ng gi Nam Bộ đối với vợ, n lnh lng như nước ph sa sng Tiền. Lấy vợ Bắc nhưng chnh ng lại chưa ra Bắc bao giờ, chỉ loanh quanh ở miền Nam đất Si Gn, rồi  ra tới Huế ăn học l hết, nhất l ở thập nin 40, lấy một c vợ miền Bắc quả l " hết ".

Khi ng đi học  ở Si Gn, sống xa nh, ở trọ chung  nh với một anh miền Bắc. C sống chung ng mới cảm phục nếp sống ngăn nắp, căn cơ đu vo đấy của bạn, tnh cảm th rất mực thuỷ chung, nhứt l tnh gia đnh của bạn sao n đằm thắm qu. Cn v một lẽ ng thường được đọc k những l thư cuả người em gi bạn gửi vo cho ng anh trai, những l thư kể chuyện gia đnh đầy tm tnh khiến lng ng thương cảm. ng tm hiểu  gia cảnh của bạn v rất lấy lm i ngại. ng b cụ mất sớm, c em gi mồ ci chưa đầy mười su tuổi đang theo học ở H Nội, giờ ny bơ vơ khng  nơi nương tựa, mấy chị em được một b v gi chăm sc. Chỉ nghe bạn kể ng đ muốn rơi nước mắt, mặc d chưa được biết c em của bạn bao giờ, nhưng khi đọc những l thư của c ấy viết vo Nam cho ng anh, lời lẽ đằm thắm, dễ thương đ khiến ng "thương thầm trong bụng". 

Mi tới khi bạn ng quyết định đn mấy đứa em ci ct vo Nam th ng mừng lắm, bởi thế hm gặp c gi Bắc Ninh lần đầu tin đến Si Gn, dng dấp nhỏ nhắn trong chiếc o di tha thuớt, mỉm cười cho ng l  ng muốn chết đứng v xc động. Dn Nam Kỳ vốn muốn g th ni ngay, t khi để bụng, vậy m đứng trước c " Bắc Kỳ nho nhỏ" , ng gi Nam Bộ lu cả lưỡi, khng ni được nn lời. Thời trai trẻ ng gi Nam Bộ quả rất lng mạn nhưng vẫn rất nht nht, v ng chỉ "yu để bụng" đến mấy năm  mới dm ngỏ thật nỗi lng. May l c gi Bắc Ninh hồi ấy khng đo để như những c gi lng Lim, cho nn dần dần cũng cảm được tấm tnh của ng m kết duyn chồng vợ.

Ở thập nin 40, những mối tnh Nam Bắc hiếm thấy , nhất l trong những gia đnh đặc sệt chất Nam Bộ, dễ dầu g một c gi miền Bắc c thể chung sống ho bnh. Lc ấy cha ng đ qua đời, khi ng quyết định về thưa chuyện với mẹ, ng cũng đ chuẩn bị tinh thần để đối ph . Nhưng lạ thật, sau khi nghe ng trnh by, chnh mẹ ng lại rất hi lng cho ng kết duyn với một c gi Bắc. Nguyn nhn v hồi cha mẹ ng cn trẻ, c ra Bắc ăn học, đ thấm nhuần được văn minh H Thnh đất ngn năm văn vật, thấy được ci lễ nghi, nền nếp, văn minh đất Bắc trong cc buổi Lễ Hội, những ngy Giỗ Tết hay cng quảy trong gia đnh, nơi đnh đm hội h lng x, đ lm ng b cảm phục, bởi vậy m cũng sinh lng yu mến c gi Bắc mồ ci cha mẹ m cũng rất nết na kia.

Tiếng ci tu lc nửa đm về sng bỗng gợi lại trong ng chuyến xe lửa đầu tin ng b gặp nhau. Hm ấy ng đi theo  bạn ra sn ga đn mấy người em từ Bắc vo,  nghe tiếng ci tu rc ln từng hồi khi n chạy vo sn ga, lng ng cũng no nức khc g bạn. Khi tu ngừng, hnh khch lũ lượt xuống sn ga, ng thấy bạn hối hả chen lấn để đn mấy người em ,  bụng ng vừa chộn rộn vừa hồi hộp v tả. Bản chất hiền ho v hay ngại ngng, ng chỉ đứng im ở một gc sn len ln nhn cảnh  bạn đang tu tt bn người em gi. ng đ yu người con gi Bắc Ninh ấy từ lu rồi, nhưng phải tới hm đ trn sn ga, ng mới xc định rằng ng đ khng lầm khi chọn cho mnh một đối tượng để yu. Mi tới by giờ ng vẫn nhớ dng ngồi đu đưa của b ngy xưa, thng hai chn xuống phi sau chiếc xe thổ mộ, đang tu tt tr chuyện với người anh,  hnh dng mảnh mai v khun mặt dịu dng, khả i cuả c gi miền Bắc đ đi vo đời ng từ lc ấy.

Sau ny, trong một buổi họp mặt gia đnh, người con rể cũng l một thi sĩ, đ lm thay cho ng " ta" vợ mấy cu thơ để dnh cho b m vợ, đ diễn tả được gần hết cảm xc của ng hồi mới biết yu:

" B c nhớ tuổi thanh xun 60 năm trước

Đi bn nhau bao mộng ước thơ ngy

Mắt thầm trao, tay chạm khẽ bn tay

M hồn lạc chn tầng my xanh ngắt..."

( Thơ Huy Bi)

*     *     *

Khu vườn của ng by giờ khi bước sang mu thu đầu thng tm AmLịch, ng gi Nam Bộ giỏng tai nghe tiếng l kh xo xạc ngoi vườn, ng lại nhớ tới căn nh xưa nơi ng mở mắt cho đời, đ chnh l căn nh gần cy cầu An Hữu, trn dng sng An Hữu , quận Ci B, tỉnh Mỹ Tho. Cu ni ny ng ni hoi ni huỷ, ni mi m khng chn với bất cứ ai khi hỏi về nơi "chn nhau cắt rn" của ng.  L " anh hai" trong một gia đnh đng anh em, tất cả đều được cha mẹ cho ra Mỹ Tho để ăn học, nhưng lc ấy thời Php đ hộ, người Việt Nam no c cht lim sỉ, đều nghĩ  đến chuyện theo khng chiến để đnh đuổi qun xm lăng....

Đu phải cứ đi khng chiến chống Php  mới gọi l c lng yu nước. Vo thời  buổi ấy, tuy được hấp thụ Ty học nhưng ng khng phải l thứ  " mất gốc" như bao nhiu người đ từ bỏ quốc tịch mnh để lm cng dn nước Php tuốt bn trời Ty. ng cũng rất căm phẫn khi trong bi học lịch sử ở nh Trường, ng được dạy tri ơn chnh phủ Bảo Hộ, tri ơn ng Ty b Đầm m  gọi qun triều đnh An Nam l giặc. ng bản chất hiền lnh, khng tham vọng chnh trị, nhưng nghĩ tới nỗi nước mất nh suy vong, ng vẫn thấy bứt rứt trong lng. Hiềm v nỗi ng l con trai lớn, nh cửa ruộng vườn một tay qun xuyến để gip đỡ mẹ ga v nui cc em ăn học, bận bịu th nhi, thnh ra khi hai đứa em của ng bỏ học đi theo tiếng gọi ni sng, trong gia đnh vẫn khng thấy ai phản đối.

Hai người em đi theo khng chiến khng về nh, mi cho tới thng bảy năm 54, nghe đu họ đ theo l tưởng cuả họ, bỏ gia đnh đi tập kết ra Bắc. Khi ấy họ cn trẻ, lng yu nước si sục trong lng, tnh hnh tranh tối tranh sng lại khng r rng, họ ra đi với viễn ảnh chỉ hai năm lại quay về với gia đnh, lng xm cũ. Ai ngờ  biền biệt tới hai mươi năm, trong tiếng bom rền, đạn bay, người chết  vẫn tiếp tục đổ xuống trn qu hương suốt từ Nam ch Bắc. . . .

Đến năm 75 th họ dẫn nhau về, coi như kết thc một cuộc tương tn " mu đổ thịt rơi". Ban đầu th hồ hởi lắm, ho bnh rồi anh em một nh xum họp, qu khứ bỏ qua, dĩ vng dẹp lại, lc anh em ngồi khề kh với nhau trong ngi nh hương hoả của gia đnh, em ng đ vui vẻ kể lại những chuyện trn đất  Bắc cho mọi người nghe. Đ l lc hai năm sau  năm 54,  Php đ ct về nước, chỉ cn dn mnh với nhau th thi nh ai nấy ở, cơm ai nấy ăn, cớ sao cn đấu tranh lm g cho mệt xc. Lc ấy đm Nam Bộ tập kết bỏ miền Nam ra Bắc bắt đầu nhớ nh qu đỗi, nhớ đồng ruộng thẳng cnh c bay, nhớ lc ăn thoả thu con tm con c, nhớ sng nước miền Nam hiền ho, cy tri ngọt ngo, vườn tược sung tc phủ ph. Khi kể chuyện cho cả nh nghe, ng em đ bắt chước giọng ngoi Bắc m ku ln  rằng:" Ối giời ơi! Sao n nhớ thế khng biết". Hỏi tới ngy về th khng ai trả lời, thiếu điều muốn lm loạn. Dn Nam Bộ vốn ăn ngon, nay ra Bắc ci g cũng bị " thắt lưng buộc bụng", chịu sao thấu. Ở chợ hễ con c no to nhất, ngon nhất l dn Nam Bộ mua, phở "chui"  c "người li" dn Nam Bộ ăn,  họ chm nhum lại nhậu nhẹt thoải mi cho vơi ci hận " xa qu, nhớ mẹ hiền". Nh nước cũng biết thế, khng dm kềm kẹp m thnh ra " thất sch", bởi vậy mỗi người lại được "xy dựng" cho một c vợ miền Bắc để giữ chn...

Nhờ c học thức, em ng phục vụ đơn vị qun y, suốt những năm ở ngoi Bắc, chẳng mấy khi được đi đu, tối tăm mặt mũi trong chiếc hầm bịnh x, cưa chn, cắt tay, mổ bụng cho những người thương binh, ở những thập nin 70 khi cuộc chiến đ v cng dữ dội. Đời khổ cực qu, đang ăn học, chẳng g cũng sống trong thanh bnh với cuộc đời no đủ. C đi khi nghĩ tới anh em, gia đnh ở miền Nam, chỉ cch nhau c dng sng Bến Hải m khng về được, lng nặng trĩu một nỗi buồn ray rứt. . .

Khi ho bnh, ng em dẫn b vợ miền Bắc về qu, c em gi cũng đưa về ng chồng xứ Huế, b con dng họ x xo bnh phẩm, khng giống như hồi ng ga Nam Bộ lấy vợ.  Nếu ni nh ng c mu " kỳ thị" m phn chia Nam Bắc l khng đng, mẹ ng thương c con du Bắc kỳ như con gi, th ra Bắc c năm, bảy đường Bắc, cũng như Nam c năm, bảy đường Nam. Cứ đem hai b du miền Bắc ny ra so snh với nhau, y như người ci trn với người ci dưới. Tnh ng hiền ho ai ni g cũng cười, ai xin g cũng cho,  khng nghĩ tới chuyện chnh trị, chnh em  m ght bỏ anh em, người Việt  với nhau l đ phải thương nhau, huống g lại l anh em một nh. Gi chi m cứ sống tương thn, tương i như mấy tri bầu, tri b  trồng ở sn sau,  anh em đu c nhiều ci lấn cấn để ng phải ra đi, sống kiếp tha hương m lng lại thương nhớ qu xa biền biệt. Ci g n đ rnh rnh ra đ, cả nh ng đu phải con nt để mấy người du , rể  ln lớp dạy dỗ về lng yu nước thương ni, thnh ra sau bao nhiu năm ngồi lại với nhau, ni cho nhau nghe m lại ton những điều chỏi ngược. Trong anh em đ c mi xch mch, người nng tnh th mượn chn rượu cay để chửi xin chửi xo, người hiền lnh như ng th nn thinh cho m nh, m cửa.

 Oi thi! Đ l chuyện cũ, ng gi Nam Bộ hiền lnh vẫn cười hịch hạc bỏ qua tất cả những chuyện xch mch cuả qu khứ. Nhưng để trnh li thi, ng khng đến gần lũ em khc tnh, khng ở chung một nh, để trnh chuyện " g cng một mẹ" m lại đ nhau, sinh cảnh " nồi da xo thịt".

*    *    *

Ma thu ở qu người rất đẹp, gi cũng hiu hắt như ở qu mnh nhưng  ngắn ngủi lắm, lm như ng trời h tiện những ci đẹp để chỉ cho con người hưởng in t m sinh ra thm thm. ng gi Nam Bộ ngẩn người nghe tiếng l mi reo sau vườn, c con chim xanh ở đu bay về đậu trn hng ro ht thnh tht. Cha mẹ ơi! ng khẽ th thầm ni với mnh, sao n hiu hiu giống gi ở qu nh qu x, gi cũng dịu dng y như những bi thơ mu Thu vợ ng sng tc để đối đp với mấy nữ sĩ cao nin, v ng nhắm mắt lại để nghe bụi ma xo xạc đưa ma thu trở về khu vườn vắng.

Ai ch! ng nhẩm tnh xem năm nay b nh ng đ bước vo tuổi tm mươi m sao hồn thơ cn mượt m như mười tm. Ho ra người thơ khng bao giờ gi, như ma thu đến mỗi năm m vẫn cứ như mới. ng khe khẽ đọc một bi thơ của b ng đ thuộc lng trong bụng:

 

" Một sng thu về,  thu đến đy

Vườn thu lc đc, l thu bay

Rơi rơi từng cnh, m m xuống

Thấp thong lưng trời, chiếc n bay

 

Một thong trời thu bỗng tuyệt vời

Xanh xanh cnh liễu đọng sương rơi

Nụ hồng, hồng thắm cn e ấp

Đo cc vng vng, tỉnh giấc say

 

Ta đn nng thu ở chốn no

Đn trong tĩnh lặng, cht lao xao

Vương vương nắng nhẹ, lan lan đến

Thu vẫn bn ta tự kiếp no.

( Thơ Lin Tr)

Thơ cuả vợ ng, c gi Bắc Ninh năm no nay đ tm mươi tuổi, m sao hồn thơ bt ngt hương sen như  những hồi cng phu buổi sng, cầm tch tr thơm ng nhm nhi từng ngụm nhỏ, nghe sao tnh yu cn nguyn vẹn, khng cằn cỗi đi với thời gian.

ng gi Nam Bộ đ cng vợ trải qua bao nhiu thăng trầm vinh nhục, đ học được nhiều bi học tnh đời đổi trắng thay đen, nhưng v hướng Tm vo Đạo, bởi vậy thường  đ ho giải được nhiều nỗi đắng cay thnh mật ngọt, đem ci đau buồn ra niềm vui để chia xẻ với hết thảy mọi người m ng b c cơ duyn gặp gỡ. Mỗi buổi sng, ng gi Nam Bộ lắng nghe tiếng chung ngn khi b bắt đầu chuẩn bị thời kinh sớm. Mi hương trầm thoảng bay trong căn nh nhỏ, ng mơ mng thấy cuộc đời mỗi người y hệt một dng sng, tất cả đều chảy ra biển đời mnh mng v cng v tận. Đời c nghĩa g đu, như ng đ sống gần hết một đời, cuối cng nghe như  một tiếng chung ngn tan vo ci hư v, tịch mịch.

Qu mến tặng bc Đon văn Lang, ng gi Nam Bộ.

Nguyn Nhung, 2004.