NƠI GẶP GỠ

T̀NH YÊU

truyện

LÊ CẦN THƠ

(Houston, Texas USA)

 

Nếu nói về ghen th́ thú thiệt tôi phải nể chị ta nhiều lắm. Tháng nào ít nhứt cũng một lần diễn ra tại nhà chị, tôi phát hiện được qua những âm thanh trở nên quen thuộc: tiếng chén dĩa quăng ném rổn rảng, tiếng vỡ vụn của thủy tinh nghe rờn rợn làm sao! Ngồi bên nầy pḥng, tôi thở dài đặt tờ báo xuống bàn rồi châm điếu thuốc hút, bởi không làm sao tiếp tục đọc được ḍng tin nào. Tôi không nghe tiếng la hét của chị như nhiều người đàn bà nóng nảy với chồng. Tôi cũng không nghe lời nào của anh chồng "đáng thương" trước cảnh tượng xảy ra. Có lẽ hai vợ chồng đă tôn trọng nhau qua lời giao ước từ thuở mới yêu nhau hoặc lúc cả hai đặt bút kư tên lên sổ hôn thú tại chánh quyền địa phương? Lần nào cũng vậy, diễn biến trong nhà khoảng vài mươi phút th́ anh chồng lại nổ máy Honda đi mất. Tôi không để ư anh ta về từ lúc nào, và cuộc giải hoà của hai vợ chồng bắt đầu từ bao giờ. Ấy thế, cứ sáng sớm là anh chồng chở vợ đến một quán phở quen thuộc ăn sáng trước khi cả hai cùng đến sở làm. Anh chồng là một kỹ sư làm việc tại một công ty X. trông vẻ hiền lành, mẫn cán. Anh đi và về rất đúng giờ, chỉ trừ những khi phải đi công tác xa. Yếu tố "công tác xa" cũng thường xảy ra với anh ta, bởi v́ tôi thấy có cả hai ba hôm không được nghe tiếng Honda đi về của anh. Chị vợ là một phụ nữ điềm đạm, ít nói nhưng cách giao tế có lẽ khá bặt thiệp. Vợ tôi thường nói về chị như một mẫu người đàn bà khéo léo, tế nhị, chưa bao giờ mích ḷng với bất cứ một ai. Chị đang đứng bán tại một cửa hàng bách hoá của HTX tại phường Y.., được nhiều khách hàng khen về phong cách phục vụ của một cô "mậu dịch viên". Cả hai vợ chồng nghe nói trước đây có một thời gian ở "hộ tập thể", nhưng sau đó đă xin mướn nhà riêng - căn nhà ở cạnh với nhà tôi - Thời gian chưa tṛn một năm tôi cũng chưa đủ điều kiện rỗi rảnh để hiểu cặn kẽ hơn về người bạn láng giềng. Thật t́nh th́ không phải tôi kém xả giao, mà v́ công việc hàng ngày đ̣i hỏi tôi ít có thời gian tại nhà, chỉ có giờ cơm chiều là tôi có mặt. Thường ngày tôi ăn cơm trưa và công coi một cửa hàng bán cừ tre lá cũng của một hợp tác xă địa phương. Về nhà cơm nước xong, cố đọc vài bản tin trên báo, rồi xem xét bài vở các con, sau đó đi ngủ. Nhiều khi thấy ḿnh quá vô t́nh vơi hàng xóm tôi cũng ái ngại, dự định sẽ thu vén thời gian ở nhà được lâu hơn, tạo môi trường tiếp xúc với những người hàng xóm xung quanh. Vẫn biết vợ tôi rất cẩn thận trong giao tế, rất ghét "ngồi lê đôi mách", nhưng chắc chắn đối với chị ấy vợ tôi có một mối giao tiếp khá đặc biệt. Mỗi lần vợ chồng tôi có điều trái ư nhau, h́nh tượng "chị hàng xóm" được vợ tôi đưa lên hàng đầu như một mô h́nh nkiểu mẫu của hạnh phúc gia đ́nh. Cũng từ "thần tượng hoá" đó mà bắt buộc tôi phải "xén" bớt thời gian để "nghiên cứu" về hạnh phúc của gia đ́nh nầy... để rồi hôm nay, nhân lúc nhàn đàm của dịp đầu năm, kể lại hầu quư bạn đọc.

 

Trước khi quyết định cưới nhau, cả hai đă sống trong thời gian t́m hiểu và yêu nhau trên dưới mười năm. Thời gian có dài và có lư tưởng thật, nhưng xét cho cùng cũng chỉ b́nh thường đối với hai người bạn học chung một trường. Anh Thái, năm học Đệ Tứ (lớp 9) có nhiều mặt nổi bật trong sinh hoạt nhà trường. Anh là học sinh giỏi toàn diện và có khiếu làm báo. Nhà trường thực hiện tờ giai phẩm Xuân, anh viết bài thật nhiều thể loại và đề tài mới lạ và ở trong ban biên tập, được nhiều bạn cảm mến, trong đó có Liên - một nữ sinh rất yêu thích sáng tác thơ văn và học dưới Thái một lớp. Quen nhau trong t́nh văn nghệ nhà trường, Liên và Thái kết thân nhau trong học tập. mặc dù bận học thi, nhưng Thái dành nhiều thời gian để hướng dẫn thêm cho Liên về môn Toán. Mối quan hệ giữa hai người hoàn toàn cao đẹp trong t́nh bạn rất khó t́m, nếu không muốn nói là lư tưởng. Đến khi Thái thi đỗ Tú Tài toàn phần và vào Đại học th́ Liên vẫn c̣n học năm cuối cùng của bậc Trung học. Sự gặp gỡ hàng ngày dưới mái trường dù không c̣n nhưng Thái và liên vẫn đến với nhau tại nhà. Có lần mẹ Liên hỏi con: "Mẹ thấy thằng Thái thân thiện với con quá, không biết hai đứa có hứa hẹn ǵ không?". Liên cười: "Mẹ yên tâm, tụi con chỉ là bạn nhau thôi!". Thật ra, chính Liên cũng chưa có dịp so sánh t́nh cảm của ḿnh với t́nh yêu nam nữ, nhưng sự có mặt của Thái đối với Liên có một cái ǵ gắn bó, cần thiết lắm. Chưa bao giờ Liên nghe Thái đề cập với ḿnh về vấn đề t́nh cảm. Tuy nhiên, Liên nhớ có một lần đang giảng một bài toán h́nh học không gian, Thái bắt gặp Liên đang lơ đăng nh́n qua khung cửa sổ, anh dừng lại thở dài. Liên không để ư v́ đang theo dơi con bọ ngựa cái nuốt chửng con đực trên cành mai xanh lá. Im lặng khá lâu, Liên quay lại nh́n Thái lúng túng: "Xin lỗi anh Thái nghe, Liên bất cẩn quá. Giờ anh giảng tiếp đi...". "Hôm nay ta tạm nghỉ ở đây, mai học tiếp...". Thái nói xong bước lại khung cửa sổ. Ánh đèn xuyên qua khung cửa sáng rực, dễ dàng cho ta nhận thấy sự vật bên ngoài. Cây mai trong chậu xoè cành lá xanh mượt, động đậy một con bọ ngựa trời đang ăn, có lẽ một đồng bọn, v́ phần đuôi của con đực vẫn c̣n ở bên ngoài. Nghe người lớn tuổi kể lại, "đời sống con bọ ngựa trời khá đặc biệt: ngay sau khi con đực và con cái giao nhau, con cái liền ăn mất xác con đực, là thực phẩm nuôi con cái suốt thời gian bụng chửa, đẻ con (?)". Hồi xưa Thái cũng có nghe kể về thời vua nước Sở bên Tàu, nhà vua chứng kiến cảnh cua cái ăn thịt cua đực, đại ư như sau: Vua nước Sở một hôm ḷng thanh thản, đă cỡi long bào giả dạng thường dân, vác cần câu ra ngồi trên tảng đá đầu gành, vừa buông câu vừa ngắm cảnh trời nước bao la. Bỗng nhà vua trông thấy một con cua đực nằm ngoài hang canh giữ cho con cua cái nằm lột vỏ bên trong. Từ đó nhà vua đều theo dơi cho đến khi cua cái cứng cáp và khen là con vật có t́nh nghĩa vợ chồng. Cho đến một hôm, khi cua đực vào lột vỏ trong hang th́ con cua cái bên ngoài mặc t́nh đi dọc về ngang. Nó lại dẫn một con cua đực khác đến tấn công xé xác con cua đực thủy chung. Nhà vua lại than thở và trách cứ cua cái bạc t́nh... Đến khi nhà vua kiểm nghiệm lại đạo nghĩa vợ chồng của con người th́ thấy cũng đúng luôn như vậy. Rồi nhà vua buột miệng than: "Đàn bà ḷng dạ hiểm sâu, Ngoài môi lại nói những câu ân t́nh!". Đó là câu chuyện của một tên vua phong kiến, cố dựng lên những chuyện đâu đâu nhằm đề cao nam giới mà hạ thấp vai tṛ người phụ nữ. Thái không tán đồng với tên vua nước Sở nọ. Nhưng với con bọ ngựa trời đang sừng sững trước mắt ḿnh, tại sao nó lại ăn thịt đồng bọn? Tơi sao con đực lại để con cái nuốt chửng dễ dàng như vậy? Đang cuốn hút bởi d7ng tư tưởng đó, Thái đâu để ư Liên đă bỏ ra sân ngồi úp mặt vào ḷng bàn tay. Về đêm. Mùi hoa dạ lư thoang thoảng dễ chịu. Liên thu h́nh bên chiếc ghế xích đu dưới giàn hoa. Thái thu dọn sách vở đi t́m. Thái đứng đối diện với Liên, tay anh vịn cành dạ lư: "Liên đừng buồn. Bây giờ anh đă hiểu...". Lần đầu tiên Liên nghe Thái xưng "anh" với ḿnh khiến ḷng nao nao. Không nghe trả lời, Thái nói tiếp: "Cuộc đời không giống như sự việc mà hôm nay chúng ta bắt gặp đâu. Ban đầu anh cứ nghĩ Liên chán học, nhưng không ngờ Liên nhạy cảm quá... Anh hy vọng t́nh bạn của chúng ta sẽ theo thời gian...". "Anh Thái, xin anh đừng nói, em sợ lắm...".

 

Câu chuyện mười năm thử thách, t́m hiểu và yêu nhau tóm tắt như vậy. Khi cưới nhau, bạn bè chung của hai người đến dự thật đông. Họ đến dự với h́nh thức một "đám cưới văn nghệ", nghĩa là "thực khách" đều ở trong nhóm bạn làm văn nghệ với nhau, họp mặt nhau trong thân t́nh sâu đậm. Mỗi người đến dự được "cô dâu chú rể" mời một phần ăn đặt trong chiếc hộp giấy. Tất cả ngồi quanh chiếc bàn kê h́nh chữ U và chương tŕnh kể chuyện, ngâm thơ chúc mừng nhau thật vui tươi. Thái nói nhỏ với Liên: "Bạn bè rất thương mến ḿnh, ḿnh phải sống sao cho thật hạnh phúc, đừng để các bạn ấy trách móc...". Liên lườm chồng: "Anh lo cho anh. Sau nầy có lộn xộn, em cho chén dĩa bay lung tung..., nhưng âm thầm, không ồn ào la lối để anh xấu hổ với ai đâu!". Thái cười: "Làm sao có chuyện đó?". "Biết đâu!". Câu chuyện vui ngày cưới kéo dài trong lời chúc mừng nồng nhiệt của bạn bè có mặt.

Sau khi cưới nhau, Thái và Liên cùng vào ở hộ tập thể nên cảnh làm dâu không có với Liên. Thái hàng ngày đi làm, đồng lương tháng tương đối cho hai vợ chồng sống. Liên ở nhà một thời gian thấy buồn chán nên có ư định t́m việc làm. Ban đầu Thái không cũng muốn vợ đi làm, nhưng biết liên chẳng thích cảnh "phi lao động" nên anh dọ t́m việc cho vợ. Trước tiên, anh đề nghị Liên thi vào Sư phạm Mầm Non để ra trường dạy mẫu giáo. Liên bảo rất sợ nghề dạy học, nhất là nuôi dạy trẻ mà ḿnh chưa có chút ǵ kinh nghiệm. "Rồi nghề sẽ dạy nghề!" . Thái nói như vậy. Liên bàn: "Hay là anh có quen ai giới thiệu em đứng bán tại cửa hàng bách hoá nào đó, thích hợp với em hơn!". Thái cố t́m và sau cùng th́ Liên đă là một cô "mậu dịch viên" như nghề nghiệp hiện tại của chị đang làm. Phải nói, Liên có khiếu đứng bán hàng thật. Chưa bao giờ nghe ai than phiền về phong cách bán buôn của Liên suốt mấy năm qua. Liên c̣n biết tiết kiệm trong sinh hoạt gia đ́nh. Chi tiêu có mực thước, số dư ra Liên gởi một phần vào quỹ tiết kiệm ngân hàng, một phần mua sắm thêm vật dụng cần thiết trong nhà. Đặc biệt chưa bao giờ Liên than văn với chồng về công việc ḿnh làm. Thái có một chút đổi thay trong cuộc sống. Anh làm việc tại cơ quan, giao tiếp nhiều nên cũng quen biết nhiều. Ban đầu Liên không để ư, nhưng về sau lại đâm ra ngờ vực sự chung thủy của chồng. Liên có dịp nghe đồn "ông Thái có số đào hoa, đă có vợ mà cô nào cũng muốn nhào vô!". Lời đồn thật tai hại, khiến Thái phải thanh minh. Giải thích cho vợ thường xuyên. Càng thanh minh, Liên càng ngờ vực thêm. Không bắt được quả tang nhưng Liên khéo điều tra biết được tên của Hồng Loan, Thanh Trúc, Phương Hà... Chính mấy cô nầy đă "san sẻ" trái tim của Thái. Liên ghen. Cuộc sống đầm ấm của hai vợ chồng bắt đầu gợn sóng. Rồi những lần căi vă, hờn nhau đă làm khổ tâm cho cả hai người. Thật ra Thái không hề phản bội vợ, nhưng do tánh ghen của vợ, anh đâm liều không thèm giải thích nữa. Liên hiểu lầm là Thái "bí lối" trước việc làm sai trái của ḿnh, nên vào bữa cơm chiều thứ bảy khi ngồi vào bàn ăn, Liên đă tấn công trước:

- Tại sao anh tệ bạc với em như vậy? Đă chung sống với nhau hằng bao nhiêu năm, dù chưa có con với nhau, nhưng ít ra anh phải thương em, đằng nầy...

- Anh tệ bạc ǵ đâu?

- Cô Hồng Loan là ai? Nếu anh không có ǵ với cô ta th́ làm sao bạn bè anh nói "bóng gió"?

- Anh đă nhiều lần nói với em rồi, hơi sức đâu mà nghe tụi nó. Dù sao th́ cô ta cũng làm chung cơ quan với anh, hằng ngày gặp gỡ giao tiếp nhau trong công việc, hoặc giả cùng ngồi uống một tiệc nước, chớ có ǵ khuất lấp đâu?

- Không có lửa sao có khói? Em mà bắt gặp quả tang anh dan díu với "nó", em sẽ làm nhục cả hai, anh đừng trách em... Con gái ǵ mà vô liên sỉ quá!

-Liên, em đừng đánh giá người ta như vậy.

- Bây giờ anh bênh vực "nó" hả? Phải mà, "nó" đẹp hơn "tôi" lắm, hèn ǵ anh không mê "nó" sao được?

- Anh cấm em xúc phạm đến danh dự của anh!...

Lần đầu tiên sóng gió đến với vợ chồng Thái như vậy. Thái buông đũa không ăn, bước tới bàn rót nước uống. Liên cũng đứng dậy bưng mâm cơm vào trong. Từ khi cưới nhau, đây là lần đầu Liên sử dụng tới lời hứa của ḿnh: Tiếng chén dĩa bị quăng rổn rảng nơi làm bếp và rửa chén. Thái bước vào: "Em làm sao vậy?". "Anh tự hỏi lại anh xem!". "Được rồi, em muốn làm sao th́ làm". Thái giận dỗi bỏ đi. Tiếng Honda mất hút ngoài đường. Liên ngồi một ḿnh nhớ lại sự việc xảy ra. Rơ ràng sự việc chưa ngă ngũ ra làm sao cả. Liên chỉ nghe đồn chớ không có cơ sở vững chắc để ghép tội cho chồng. Kể cả cô Loan, cô Trúc, cô Hà... Liên có nghe tên nhưng chưa có dịp biết mặt. NHững cô nầy cùng làm chung cơ quan với Thái, nhưng liên không hề đặt chân đến chỗ Thái làm nên không tiếp xúc được để biết tính nết từng người. Hồi năy, Liên đă xưng "tôi" với Thái, chắc chắn anh đă nghe. Thái sẽ nghĩ sao về Liên, nếu sự ghen tuông nầy thái quá!"? Do nghĩ như vậy, Liên quyết định phải làm lành với chồng. Thái sẵn sàng tha thứ vợ, nhưng chén dĩa quăng ném hôm đó lại được đồn đại ra ở hộ tập thể khiến Thái khổ tâm. Anh quyết định t́m nhà riêng để ở.

Thái thường xuyên đi công tác các huyện, có khi hai ba hôm mới về. Liên yêu chồng và ích kỷ với t́nh yêu đó, nên chị luôn luôn quan tâm cả giờ giấc của chồng. Một hôm vào dịp gần tết, Thái bảo vợ là cơ quan cử đi công tác xa một tuần. Hai hôm sau Liên t́m đến cơ quan hỏi thăm. Mấy người bạn Thái thật quái ác, biết tính Liên hay ghen nên đă đùa: "Anh ấy được nghỉ phép một tuần, chị không biết sao?". Trên đường về, Liên thẫn thờ như người mất hồn. Quá lắm rồi, bây giờ anh lại dối gạt cả vợ để đi chơi với nhân t́nh chớ ǵ? Liên quyết sẽ làm cho ra lẽ, nếu cần, chị sẽ trả cho Thái quyền tự do. Nghĩ đến cảnh ly hôn, Liên nghe đau xót vô cùng. Suốt mấy hôm Liên không sao ngủ được. Chị khóc sưng cả mắt. Công việc buôn bán cuối năm rất bận rộn, lần đầu tiên Liên làm đơn xin nghỉ phép. Chị cửa hàng trưởng phân vân lắm nhưng rồi cũng thuận cho Liên nghỉ. Được nghỉ nằm nhà, Liên cảm thấy buồn nản vô cùng. Chỉ được một ngày, tự Liên đến cửa hàng xin làm việc lại, đă gây nhiều ngạc nhiên cho chị cửa hàng trưởng. Liên đă thật thà kể lại tâm tư ḿnh cho chị ấy nghe. Chị Tư hiền hoà nói:

-Em hăy b́nh tỉnh. Nông nổi quá có khi làm găy đổ hạnh phúc gia đ́nh. Bây giờ chị em chúng ta đă có đoàn thể phụ nữ, đă "nam nữ b́nh quyền", việc ǵ khó khăn th́ nhờ chị em cùng góp ư giúp đỡ. Hơn nữa, chị thấy Thái cũng có tư cách lắm...

-Trông bề ngoài chị lầm mất. Anh ấy "nguy hiểm" lắm!

Cũng nhờ chị Tư cửa hàng trưởng khuyên nhủ, Liên như có được chỗ dựa. Kết quả th́ Thái đă trở về, và anh ấy thực sự đi công tác chớ không đúng như lời mấy người bạn "đùa dai" hôm nọ. Giờ đây, Thái đă sống đàng hoàng với mẫu người đàn ông biết yêu thương chiều chuộng và lo lắng cho vợ. Anh cũng yêu cả cái "nết ghen" của vợ ḿnh. Anh thường nói với Liên: "Nếu em thấy anh có ǵ sai trái, cứ nói để anh sửa chữa. Đừng ghen tuông, v́ anh không phản bội em bao giờ. Thời buổi nầy vật giá đắt đỏ, cứ mỗi lần giận hờn nhau, em quăng ném chén dĩa như vậy, làm sao vợ chồng ḿnh có đủ tiền mua sắm bù vào khi đồng lương cố định thế nầy?" Liên cười: "Th́ anh đừng làm ǵ cho em nghi ngờ, em đâu dại ǵ đập phá tốn hao?". "Em hổng t́m lối ghen nào khác đỡ tốn hao được sao?"... "Em thấy chỉ có cách nầy là ít tốn hao nhứt mà thôi. Anh không nhớ hồi đám cưới chúng ḿnh, chính em đă bày tỏ với anh sao?".

Nhắc tới ngày cưới, bất chợt Thái lại nhớ đến đêm giảng bài h́nh học không gian mà Liên lơ đăng nh́n ra ngoài khung cửa sổ. Thật t́nh lúc đó Thái có hờn trách Liên, nhưng khi phát hiện con bọ ngựa trời cái nuốt chửng con đực, anh mới suy nghĩ mà không t́m được nguyên do để lư giải. Sau nầy Thái mới hiểu, đời sống của loài vật đúng là khác biệt với loài người. Con bọ ngựa cái ăn thịt con đực chẳng qua là bản năng sinh tồn tự nhiên. Cũng như loài ong, đến thời kỳ ông chúa bay ra khỏi tổ, cả đàn ong đực bay theo, lên cao... cao đến độ chỉ c̣n một con ong đực với ong chúa lấy nhau, sau đó ong đực chết liền. Biết chết mà vẫn đua nhau bay theo... chẳng qua là bản năng sinh tồn của chúng. Con cua cái dẫn con đực đến xé xác chồng lúc lột vỏ cũng là bản năng của chúng mà thôi. Con người hoàn toàn khác xa với loài vật, vởi v́ loài người có trí năng đặc biệt, có t́nh người cao đẹp. Không cùng nhau nuôi dưỡng hạnh phúc th́ ít khi phá vỡ hạnh phúc của nhau khi cả hai người đă có thời gian t́m hiểu và quyết định chung sống bên nhau. Ghen tuông có suy nghĩ chín chắn sẽ vun bồi, tô đắp hạnh phúc cho nhau... nhưng ghen thế nào mà c̣n tôn trọng nhau, giữ sĩ diện nhau, đó là cách làm của từng người. Đàn bà ghen, có người âm thầm chịu đựng, có người ồn ào... nhưng dứt khoát đó là do yêu chồng mà ra. Đàn ông yêu vợ cũng ghen, nhưng thể hiện cái ghen của đàn ông ở đàn ông thâm trầm, sâu kín, nếu không muốn nói có hàm chứa "thâm độc"... Đàn ông một khi đă ghen th́ hạnh phúc gia đ́nh dễ gây đổ, bởi sự khéo léo xử sự trên lănh vực nầy có thua kém đàn bà. Nói chung, khi đă yêu nhau ai cũng muốn bảo vệ t́nh yêu và hạnh phúc của của ḿnh. Thái cũng có cách bảo vệ hạnh phúc bằng nhẫn nhục và mềm mỏng. Anh cố giữ sĩ diện cho vợ, không hề căi vă to tiếng. Khi Liên nóng nảy, phản kháng, anh im lặng rút lui. Anh biết, khi đă giận, sự có mặt của anh bên cạnh hay những lời đối đáp của anh sẽ dễ làm cho vợ nóng nảy thêm, chi bằng ra phố một lúc, ở nhà Liên chóng nguôi cơn bực, và sau đó cả hai sẽ t́m cách giải hoà với nhau. Thái độ và cách cư xử của Thái thật hiệu quả. V́ vậy trong cuộc sống hàng ngày, hai vợ chồng dù có bất hoà nhưng chưa thấy lần nào trầm trọng cả.

Với Liên, bởi chị quá yêu chồng nên thể hiện sự ghen tuông có tính "định kỳ, chừng mực". Nghĩa là, khi muốn "răn đe" chồng, chị đều sử dụng "ngón nghề" của ḿnh. Thái rất sợ hàng tháng lănh lương ra phải bù vào số chén dĩa bị ném bể do tính ghen của vợ. Nhưng anh cũng không sao tránh khỏi. Nó đă trở thành thông lệ, hàng tháng phải chịu một hai lần. Cứ mỗi lần như vậy, khi làm lành với nhau, anh phải chấp nhận sự liệt kê để vợ mua sắm lại. Và Thái tự cho rằng, thói quen đó ít nhứt cũng báo cho anh biết, hạnh phúc gia đ́nh anh c̣n bền vững.

Nếu vợ tôi không có sự giao tiếp đặc biệt với chị ta th́ tôi không thể h́nh dung được kiểu mẫu gia đ́nh hạnh phúc mà lúc nào vợ tôi cũng nhắc về "chị hàng xóm". Bởi v́ chị ta rất khôn trong việc gây dựng tài sản vợ chồng. Những lần anh chồng bồi hoàn tiền chén dĩa là chị mua sắm thêm nhiều thứ cần thiết, nếu không th́ cũng gởi vào quỹ tiết kiếm tại ngân hàng. Số chén dĩa ném tung để "cảnh cáo" chồng, thật ra là số chén ly dĩa bể phế thải của cửa hàng mà chị đứng bán. Thay v́ đổ vào thùng rác, chị cẩn thận mang về cất giấu một chỗ, để mỗi khi cần sử dụng là chị mang ra mặc sức ném tung vỡ vụn. Ném một cách vô tội vạ mà vẫn được việc, chỉ cần chịu khó thu dọn lúc chồng nổ máy xe Honda rời khỏi nhà là xong. Tội anh chồng, bởi nể nang, tôn trọng sĩ diện của vợ mà anh không kịp khám phá ra việc làm của vợ - có vẻ rất tầm thường mà trong đời ít có ai quan tâm nghĩ tới - Nhưng chắc chắn ai cũng có thể nh́n thấy, cả hai vợ chồng anh Thái và chị Liên gia đ́nh bên cạnh nhà tôi, chính là hai mẫu người có hai tầm nh́n, hai cách suy nghĩ khác nhau, nhưng có cùng giao điểm, là cùng nhau nuôi dưỡng hạnh phúc gia đ́nh. Đó chính là nơi gặp gỡ t́nh yêu trong sáng của cuộc đời. Bây giờ tôi đă hiểu, việc "xén" bớt thời gian để "nghiên cứu" về gia đ́nh người hàng xóm ít ra cũng giúp tôi h́nh dung được tốt hơn về tầm nh́n trong cuộc sống: trong t́nh yêu chân thật, hai hướng đi song song thế nào cũng có được giao điểm mà tôi kiểm nghiệm rồi làm phiền quư bạn đă chịu khó đọc qua những ḍng chữ khôn khan nhạt nhẽo nầy như một kỷ niệm khó quên.

 

LÊ CẦN THƠ

(Trong tập TRÔI NGANG PHẬN M̀NH, chưa xuất bản)