NGHIỆP

YÊU

 

truyện ngắn

 

PHẠM PHI LONG

(Houston, Texas, Hoa Kỳ)

 

Thúy cố mở mắt ra mà hai mí mắt nặng chịt, khó khăn lắm mắt nàng mới mở được lưng chừng nhưng nàng có thấy được ǵ đâu, đôi làn nhăn quan lập loè ẩn hiện như ngựi đi trong sương mù, đầu óc nàng đặc sệt. Thúy muốn làm một cử động nhưng tứ chi nàng rũ liệt. Nàng buông xuôi, mắt nhắm nghiền trở lại. Thúy nằm yên, cố nhớ lại ḿnh đang ở đâu, nhưng nàng không nhớ được ǵ cả, chỉ nghe tiếng thở nhẹ đều bên tai. Nhờ đó Thúy nhớ ra rằng, nàng đang nằm bệnh viện và tiếng thở kia là tiếng thở của Nghi, chồng nàng. Thúy cố đưa tay để chạm vào người Nghi nhưng không nổi, toàn thân nàng ră rời như không c̣n sót lại một sức sống nào cả.

Nghi ở bệnh viện với Thúy hơn hai tuần lễ rồi. Những ngày đầu chàng c̣n về tắm gội, mua thức ăn đơn sơ mang vào ngồi ăn bên giường bệnh của vợ chàng, nhưng từ hai ba ngày nay Nghi không về nhà v́ bệnh của Thúy trở nên trầm trọng. Đói th́ chàng xuống lầu t́m thức ăn ở nhà hàng của bệnh viện, ngủ th́ chàng gục đầu bên cạnh Thúy.

Thúy nghiêng đầu qua một chút th́ vừa chạm phải mái tóc rủ rượi của Nghi, chàng đang gục đầu bên cạnh Thúy. Thúy thấy thương chồng quá. Nàng biết Nghi yêu nàng bằng cả trái tim, bằng tất cả t́nh yêu trong tâm hồn chàng, cái t́nh bao la chung thủy đó có thể đánh đổi cả cuộc đời chàng chàng cũng không hối tiếc.

Thúy vào làm việc ở đây chỉ được hơn 6 tháng th́ Nghi xuất hiện. Nghi được thuyên chuyển về đây từ một tiểu bang xa xôi. Người Nghi tầm thước, hơi gầy, da ngâm ngâm, mũi cao, mắt to trong sáng. Thúy thích nhất là mái tóc của chàng lúc nào cũng có nét tơi bời dễ thương. Áo quần Nghi mặc không phải loại thật đắt tiền, nhưng khi chàng mặc vào th́ nó có nét mạnh, cái nét đàn ông rất đáng yêu. Thúy nhớ lần đầu khi nàng gặp Nghi là lúc nàng ngồi sau bàn làm việc ở sở, nàng nghe tiếng bước chân dừng lại ở ngưỡng cửa, Thúy ngẩng đầu lên th́ bắt gặp ngay làn nhăn quan sáng quắc của chàng chiếu rọi. Nàng c̣n đang ngẩn ngơ v́ ánh mắt có sức thu hút ấy th́ Nghi nhỏ nhẹ nói, giọng thật trầm:

- Chào cô Thúy!

Thúy và Nghi thân nhau rất mau v́ h́nh như hai tâm hồn đă rung động v́ nhau ngay từ giây phút đầu gặp gỡ. Rồi thời gian một năm dài trôi qua, mối t́nh của hai người càng nồng nàn khắng khít. Thúy yêu Nghi hơn cả yêu đời ḿnh. Nàng càng nghĩ càng xót xa bởi Thúy linh cảm được rằng cơn bệnh sẽ không tha mạng sống của nàng. Nàng sắp phải vĩnh viễn xa chồng. Thúy cố nghiêng đầu qua một chút th́ vừa lúc Nghi mở mắt, chàng nh́n thấy Thúy di động và hai ḍng nước mắt chảy dài trên má nàng. Thúy đă tỉnh lại, chàng mừng quá. Nghi choàng tay qua vai vợ, mặt chàng kề sát mặt nàng để bốn ḍng nước mắt nhập nhoè trên mặt hai người. Nghi gọi nhỏ:

- Thúy, em đă tỉnh lại rồi, anh mừng lắm. Anh yêu em lắm Thúy ơi!

Tiếng Thúy th́ thào qua hơi thở:

- Nghi, em yêu anh. Anh hăy nắm lấy bàn tay em, nắm thật chặt, em không muốn xa anh.

- Có anh đây, em đừng sợ, Chúng ta không bao giờ xa nhau đâu. Em sẽ b́nh phục. Chúng ta sẽ có năm mươi năm, sáu mươi năm hay măi măi bên nhau. Em đừng lo nghĩ nhiều nghe em.

- Nghi ơi, em mệt.

Ngừng một chút, Thúy tiếp:

- Em nằm ở đây bao lâu rồi hở Nghi? Bây giờ là mấy giờ rồi, sao tối quá vậy hở anh?

- Em vào bệnh viện hai tuần rồi. Em đă ngủ một giấc dài từ sáng hôm qua. Bác sĩ bảo em hăy tịnh dưỡng rồi em sẽ hết bệnh. Em đừng sợ ǵ cả nhé.

- Anh, em thương anh. Anh đừng dấu em, em biết bệnh của em mà.

Thúy lại ngừng để hít lấy hơi rồi nói tiếp:

- Đời anh đă cô đơn nhiều rồi và đời em cũng lắm buồn đau mà sao ông Trời nở khắc nghiệt với chúng ḿnh hở anh.

- Em đừng nói nhiều, em hăy tịnh dưỡng rồi chúng ta sẽ hạnh phúc bên nhau. Anh đâu có cô đơn, anh không c̣n cô đơn nữa từ khi anh có em. Anh hứa với em dù sau này đời ta có ra sao, bất cứ trong hoàn cảnh nào anh cũng ..... -

Nghi giật nẩy ḿnh v́ chàng vừa nhận ra hơi thở yếu ớt của Thúy không c̣n phả vào mặt chàng nữa. Bàn tay của Thúy trong vài giây trước c̣n đan trong tay Nghi bây giờ đă buông xuôi. Nghi biết Thúy đă vĩnh viễn ra đi. Chàng cố giữ sự b́nh tĩnh. Nghi buông tay Thúy ra, chàng hôn phớt lên môi vợ lần cuối cùng xong đưa tay vuốt mắt nàng. Nghi thẩn thờ đứng lên vói tay bấm chuông gọi y tá.

Như thường lệ, cứ mỗi tuần hai lần trên đường từ sở làm về, Nghi ghé lại tiệm bán hoa mua hai bông hồng trắng mang về cắm trong chiếc b́nh thủy tinh rất xinh mà Thúy rất thích khi nàng c̣n sống. Hôm nay cuối tuần nên Nghi bảo cô hàng hoa bán cho chàng bốn búp hồng thay v́ hai búp như mỗi thứ ba và thứ bảy. Nghi ghé vào nghĩa trang, chàng đậu xe ở băi đậu gần cửa ra vào, xa mộ của Thúy nhưng chàng thích đi bộ hơn. Đến bên mộ Thúy, Nghi lấy b́nh hoa và chai nước từ trong xách tay ra, chàng châm nước vào b́nh xong cắm hai bông hồng vào đấy, chàng đem b́nh hoa lại đặt trước tấm mộ bia làm bằng đá cẩm thạch có tên nàng theo nét chữ viết: "Lê Thị Thanh Thúy, sinh ngày 25 tháng 12 năm 19....., chết ngày 10 tháng 10 năm 1983" .

Nghi ngồi bệt xuống băi cỏ, mắt nh́n đăm đăm vào tấm mộ bia ḷng buồn rười rượi nghĩ về những ngày hạnh phúc đă qua, chàng nghĩ về cuộc đời ngắn ngủi của Thúy, rồi lại nghĩ về cuộc đời phiêu bạt của chính ḿnh. Chỉ mới đây thôi, vợ chồng hạnh phúc bên nhau mà nay đă hết rồi. Thúy đẹp, nàng đẹp cả thể xác lẫn tâm hồn. Nàng là một sự hài hoà tuyệt vời của hoá công thế mà số kiếp đành đoạn đưa nàng đi, đă cướp nàng khỏi lâu đài hạnh phúc của hai người. Có phải tạo hoá quá tàn nhẫn, quá bất công với chúng ḿnh không hở Thúy!

Mùa Đông nên bóng chiều đổ xuống rất nhanh. Nghi định ra về, chàng đứng lên đảo mắt nh́n quanh thấy chiều nay người ta mang hoa vào nghĩa trang rất nhiều. Có một ngôi mộ c̣n rất mới, đất cục c̣n lổm xổm và một bó hoa thật tươi đẹp được đặt nằm ngang trên ngôi mộ. Nh́n những cánh hoa tươi thắm sớm nở tối tàn kia bổng ḷng Nghi khơi dậy một ư niệm buồn, ư niệm vô thường của vạn vật nhưng con người thường bị cái vô minh che lấp nên quên đi cái thân xác của chính ḿnh cũng là giả tạm, vô thường mà thôi.

Về đến nhà, Nghi cởi bỏ giày vớ xong, chàng mở gói lấy hai bông hồng ngắm nghía trước khi cắt xén lại cành lá. Nghi lấy hai đóa hoa cũ bỏ vào sọt rác, thay nước mới vào b́nh xong chàng cắm hai nụ hồng trắng c̣n búp h́nh trái tim vào b́nh hoa rồi mang vào đặt bên tấm ảnh bán thân của vợ chàng. Tắm gội xong Nghi lên giường nằm, chàng bật đèn thật sáng. Nghi nh́n hai bông hồng rồi nh́n ảnh Thúy, ánh mắt của Thúy đang chiếu thẳng vào mắt chàng.

Nghi vẫn nh́n tấm ảnh, chàng nói trong âm thầm: "Em c̣n nhớ không, ngày Mother 's Day năm ngoái em đọc cho anh nghe đoản văn Bông Hồng Cài Áo của sư Nhất Hạnh, có đoạn nói về Ngày Của Mẹ ở bên Nhật người ta cài bông hồng màu đỏ trên ngực áo của người c̣n Mẹ và cài bông hồng trắng cho những người không c̣n Mẹ".

Như em biết đó, anh là người mất Mẹ từ khi anh mở mắt chào đời. Anh lớn lên đến hết thời niên thiếu là nhờ t́nh thương nhỏ giọt của những người không phải là Mẹ anh. Rồi từ lúc anh ra đời ngoài xă hội có những người đàn bà trẻ đi phớt qua đời anh. Đến một hôm gặp em, yêu em rồi em trở thành vợ của anh, em săn sóc anh, em yêu chiều âu yếm anh, em cho anh mọi thứ t́nh thương của một người đàn bà có thể có. Thúy ơi, em là vợ, là bạn, là tất cả của đời anh, v́ thế nên anh cắm hai bông hồng trắng, đoá thứ nhất anh để tang em, c̣n bông hồng thứ hai là anh để tang cho một tâm hồn cao quí của một người đàn bà mà anh yêu quí nhất đời anh.

................

Mười sáu năm sau. Trong một căn nhà chung cư hạng đắt tiền, Nghi đang pha ly cà phê th́ có tiếng gơ cửa, chàng nghĩ thầm: "Hôm nay cuối tuần, ai lại đến viếng sớm thế này?" Nghi mở cửa th́ gặp ngay người đi giao hoa, hắn trao cho Nghi một bó hoa nhỏ chỉ hai bông hồng đỏ cuộn trong tờ giấy màu xanh lá cây. Hai bông hồng búp măng thật tươi và một phong b́ nhỏ. Nghi tự hỏi: "Sao lại là hoa? Chắc là thằng bạn quỷ quái nào chơi ḿnh nữa đây". Nghi đặt bó hoa lên bàn, chàng tiếp tục bỏ đường vào ly cà phê. Hớp một ngụm cà phê nóng vào chàng thấy thoải mái, Nghi mở phong b́ lấy tờ giấy nhỏ ra đọc:

- Anh yêu, xin anh đừng vội vất bỏ hai bông hồng này. Không phải em trêu chọc anh như các anh hay như những người đàn bà, những cô gái đang vây quanh anh đâu. Anh hăy cắm hai bông hồng đỏ này vào b́nh hoa bằng sơn mài có sẳn ở nhà đó rồi đem đặt nó vào chổ của hai bông hồng trắng (nếu anh c̣n đặt hai bông hồng trắng bên cạnh tấm ảnh của vợ anh như anh đă làm mười sáu năm trước). Hẹn anh thư sau. Em của anh -

Lúc đầu Nghi tin chắc chàng lại bị bạn bè trêu phá nữa, nhưng càng nghĩ kỹ ra th́ có vẻ là không phải v́ từ khi Thúy chết đến nay không một ai được bước chân vào pḥng ngủ của chàng th́ làm thế nào người này biết ḿnh đặt lọ hoa hồng bên cạnh tấm ảnh, mà lại biết luôn cả chuyện từ mười sáu năm về trước. Hoa, Xuân, Hồng, hay người đẹp bán hoa Thùy Dương? Không. Tất cả đều không phải, nhất là Thùy Dương v́ chính cô là người bán hoa cho ḿnh mỗi tuần hai lần, hơn nữa các cô này làm ǵ biết được chuyện năm xưa của ḿnh. Chuyện thật kỳ quái. Đầu óc Nghi đầy ắp những câu hỏi nhưng chàng vẫn cắm hai bông hồng đỏ vào lọ rồi đem đặt ở pḥng khách. Nghi ra xe lái thẳng đến nhà hàng nơi chàng thường ăn sáng, nhất là những ngày cuối tuần chàng thường ngồi đọc báo hoặc trao đổi vài câu chuyện với Lan, cô gái chạy bàn rất duyên dáng dễ thương. Vừa bước vào nhà hàng Nghi gặp ngay nét mặt tươi mát của Lan, chàng lưu ư nụ cười của cô bé rất đẹp, giống nụ cười của Thúy ngày nào.

- Chào anh Nghi. Hôm nay anh đến muộn đó. Anh khoẻ không? Sao mà buồn vậy? -

- Tôi hỏi lại cô. Hôm nay có ǵ vui tươi mà trông Lan khác lắm vậy? Lại c̣n gọi chú bằng anh nữa chứ. Phần chú th́ chú xin trả lời là chú không có ǵ buồn, chỉ hơi bực ḿnh chút thôi. Xin lỗi nhé. Bộ sáng nay nét mặt của chú trông khó ưa lắm sao? -

- Không phải vậy, tại Lan thấy .... hơi buồn nên hỏi thế thôi -

- Ai hơi buồn vậy hở cô Lan? -

Lan đỏ mặt. Nghi vội cười tươi ngay rồi chàng thuật lại chuyện nhận hoa sáng nay cho Lan nghe. Lan tơ ra trầm ngâm rồi nàng mỉm cười nh́n Nghi nói:

- Quanh ta có biết bao nhiêu chuyện lạ, chuyện khó ngờ nhưng vẫn xảy ra. Ở đời mà chú, có có không không là chuyện thường thôi -

- Ái chà! Hôm nay cô bé Lan này dám dạy đời chú nữa chứ. Sắc sắc không không là ǵ có biết không mà dám nói với chú vậy hở cô bé? -

- Chú đừng quên rằng Lan lớn lên từ gia đ́nh Phật tử nghe chú -

- A quên. Thôi cho chú xin lỗi lần nữa nhé -

Tuần sau vào ngày thứ ba, Nghi đi làm về chàng ghé qua tiệm bán hoa của cô Thùy Dương mua hai bông hồng trắng như thường lệ. Hôm nay Thùy Dương xinh quá. Cô trang điểm đơn sơ nhưng rất khéo, mặc đúng thời trang, màu sắc rất thích hợp với là da, kiểu cắt thật vừa vặn với dáng người thanh thanh của cô. Có điều hơi khác lạ, cũng như Lan. Đột nhiên lại thấy cô vui hơn, liến thoắng hơn trước nhiều. Khi Nghi chào ra về th́ Thùy Dương theo tiễn chân chàng tận cửa và tiếng chào tạm biệt của Thùy Dương thật ngọt ngào.

Về đến nhà, Nghi thấy ngay bó hoa cuộn trong giấy y như hôm thứ bảy. Nghi bóc thư ra đọc:

- Anh yêu, anh hăy nghe em thay hai bông hồng trắng bằng hai bông hồng đỏ của em mua. Em muốn anh vui, anh đừng để tang nữa. Trên đời này không ai hiểu anh bằng em đâu. Em thương đời cô đơn của anh quá. Ôi! Bốn ḍng nước mắt của mười sáu năm trước! Anh yêu, em phải dừng bút ở đây, em phải đi học. Hẹn anh thư sau. Em yêu của anh -

Trời ơi! Chuyện ǵ đang xảy ra cho tôi đây? Sao quái lạ vậy? Ai? Ai là người có mặt trong đêm ấy tại pḥng của bệnh viện lúc Thúy lâm chung mà thấy được ḿnh áp mặt vào mặt Thúy và những giọt nước mắt chan ḥa? Nhưng thôi, chuyện ǵ đến nó sẽ đến. Chuyện này chưa chấm hết ở đây đâu. Hồi sau sẽ rơ.

Nghi vào pḥng ngủ, bật đèn thật sáng, chàng thấy đôi mắt đẹp của Thúy trong ảnh vẫn long lanh và đôi môi cười của nàng vẫn hồng tươi như nụ hoa hải đường vừa chớm nở. Nghi lấy khăn lau bụi bậm trên khung ảnh xong chàng đặt tấm ảnh lại chổ cũ.

Thứ bảy kế tiếp Nghi cũng nhận hoa như hai lần vừa qua. Nghi là người đă đi nhiều, sống nhiều, chàng luôn luôn sẳn sàng đương đầu với mọi hoàn cảnh, nhưng lần này chàng hoang mang nao núng. Nghi không c̣n xem thường chuyện hai đoá hồng và những lời viết không đầu không đuôi trong phong b́ bé nhỏ kia nữa.

"Anh yêu. Em muốn nhắc lại vài kỷ niệm của chúng ḿnh để anh biết chắc rằng người gửi hoa hồng chính là em, là Thúy bằng xương, bằng thịt, là người của trần gian chứ không phải là giống hồ ly như những cô gái trong truyện Liêu Trai Chí Dị mà anh thường đọc cho em nghe đâu. Nói đến Liêu Trai Chí Dị em nhớ ra em để nó sát góc trái trên kệ sách. Vậy không biết dọn nhà mấy bận anh có c̣n giữ nó không? Anh yêu, liên tiếp hai tuần tới em bận nên em không viết cho anh đâu nhé. Vợ yêu quí của anh".

Chuyện có vẻ nhiều quái dị hơn b́nh thường, nhưng đă đến thế này rồi th́ dù không muốn tin cũng phải tin. Nghi thấy ḷng bâng khuâng bất ổn. Chàng lên xe định lái một ṿng cho khuây khỏa, nhưng Nghi nhớ lại hôm nay là cuối tuần, cô bé Lan chắc có làm ở nhà hàng, vậy ḿnh đến thẳng đó t́m thức ǵ ăn rồi tṛ chuyện với Lan cũng vui. Nghi nhớ đến gương mặt, nụ cười của Lan rất dễ thương, giống miệng cười của Thúy như khuôn đúc.

- Chào chú Nghi. Hôm nay chú đến muộn lắm, chú biết không? -

- Có chuyện ǵ vui mà mong chú vậy? -

- Cũng không có ǵ, tại nhớ chú thôi-

- Ô! Sao hôm nay nói chuyện nghe hay quá vậy hở cô bé -

- Tại chưa đến lúc nói thôi chứ cháu đă học nói từ lâu rồi mà chú -

- Hôm nay không làm việc sao mà mặc đẹp thế này hở Lan? -

- Lan nghỉ hai tuần để học thi. Hôm nay Lan đến đây để được chú mời ăn sáng đó. Chú có mời Lan không? -

- Có ngay. Sẳn sàng. Lan muốn ăn ở đâu? -

- Đây được rồi. Lan không đi lâu được đâu -

- Sao vậy. Ba Má Lan khó lắm à? -

- Không phải khó nhưng trông chừng gắt lắm. Con út mà chú. Con út là con cầu con khẩn mới có được chú biết không -

Lan mặc chiếc áo màu thiên thanh rất tươi. Cổ cắt trễ xuống thật thấp để lồng ngực thênh thang với làn da mơn mởn tuổi mười sáu nên dù cố thờ ơ nhưng làn nhăn quan của Nghi như bị một sức hút vô h́nh bắt phải nh́n Lan. Chàng ngạc nhiên khi thấy nốt ruồi son bên ngực trái của cô bé mà từ vị trí đến h́nh dáng giống y hệt nốt ruồi son của Thúy. Nghi nhớ lại, mắt, môi, nụ cười của Thúy, tất cả đều thật giống mắt, môi, nụ cười của cô gái đang ngồi đối diện với chàng.

- Có ǵ lạ lắm sao chú nh́n em măi vậy? -

- Lan có người chị nào không hở Lan? -

- Em là con gái duy nhất của Ba Má. Sao chú hỏi vậy? -

- Tại v́ Lan rất giống một người chú rất quen -

Đột nhiên Nghi muốn đi thăm mộ Thúy. Chàng nh́n Lan:

- Chú phải đi đây. Hai tuần tới không gặp Lan. Ngoan nhé -

- Chú đừng lo, sau đó Lan sẽ gặp chú thường hơn, gặp chú mỗi ngày - Lan nhí nhảnh nheo một mắt nh́n Nghi cười.

Suốt hai tuần kế tiếp, Nghi vẫn nhận hoa đều như thường lệ, nhưng không có "nốt" của người gởi kèm theo. Đến cuối tuần thứ hai chàng nhận bó hoa có phong b́ nhỏ đính kèm. Nghi bốc thư ra đọc:

- Anh yêu. Chiều nay anh nhớ lấy thư ở hộp thư nhà sẽ có thư em -

Người phát thư vừa đi qua, Nghi ra lấy thư ngay. Thư viết:

- Anh yêu. Suốt hai tuần không gặp nhau, em nhớ anh lắm ... -

Nghi ngừng đọc, chàng để tâm trí đảo một ṿng 360 độ t́m xem người ấy là ai: Cúc, Hoa, Xuân, Ngọc, hay Thùy Dương? Ai là người ḿnh không gặp trong hai tuần qua? Hoàng Lan, chỉ có cô bé này thôi. Nhưng không thể thế được, Lan chỉ mới mười sáu mười bảy, làm sao cô bé dám chơi tṛ hú tim này với ḿnh. Nghi đọc tiếp:

- .... Một lần nữa em xin anh hăy b́nh tĩnh đọc kỹ chuyện em sẽ kể cho anh nghe sau đây. Em nhắc lại, em không phải là cô gái trong truyện Liêu Trai, cũng không phải là người đẹp bước ra từ trong tranh, mà em là người trần thế, có thể xác, có tâm hồn, em là Lê Thị Thanh Thủy, là vợ của anh trong "tiền kiếp" và kiếp tái sinh này em cũng là vợ của anh. Đó là v́ "nghiệp", cái nghiệp t́nh duyên của chúng ḿnh chưa dứt đâu anh ...-

-....Trước khi em nói thêm về "nghiệp quả" của đời người, em muốn anh đừng bâng khuâng tự hỏi (người ấy) là ai nữa mà hăy cùng em nhớ lại giây phút cuối cùng của em ở tiền kiếp trong đêm 25 tháng 12 năm 1983 tại pḥng số 304 bệnh viện Memorial. Em nhớ rơ như chuyện vừa mới hôm qua, em nhớ anh hôn lên trán em, môi em lần cuối cùng rồi người anh như sụp đổ, mặt anh kề đè lên mặt em, nước mắt anh chan ḥa với nước mắt em, giây phút đó là giây phút anh vừa mới hay tim em đă ngừng đập, hơi thở của em phả vào mặt anh mấy giây vừa qua là hơi thở cuối cùng của đời em. Anh đau đớn kêu lên một tiếng dù âm thanh không lớn nhưng em nghe thật xót xa! Anh biết không, lúc hồn em đứng nh́n anh ôm chầm lấy xác em, âm thầm để hai ḍng lệ tuôn tràn th́ ḷng em tan nát, em muốn trở lại với xác của em th́ có tiếng vọng trong không gian từ một cơi giới khác rằng: "Hỡi các linh hồn hăy nhớ câu sắc sắc không không. Cơi đời ở thế gian không có ǵ là miên viễn. Có rồi không, không rồi có, nó chỉ là giấc mộng, chỉ là ảo ảnh mà thôi. Đừng bịn rịn nuối tiếc cái thân xác đang dần ră mục kia. Hỡi các linh hồn của những v́ vua chúa, những kẻ giàu sang hay nghèo khó, ngu ngốc hay thông minh, thanh cao hay ô trọc, hăy sớm giác ngộ để được tiêu diêu nơi cực lạc...". Nghi, sau khi em trút hơi thở cuối cùng th́ thần thức của em rất sáng suốt, em thấy được tất cả những ǵ em đă làm trong tiền kiếp. Ư chí, ước mơ, ḷng yêu thương, tất cả tập trung lại thành một sức mạnh vô h́nh và mầu nhiệm, đó chính là sức mạnh của "nghiệp lực". Con người được sanh vào đời không phải do một vị thần linh nào cả mà do những ǵ ḿnh đă làm ở tiền kiếp. Đó là nghiệp. Vậy, nếu có sự sắp xếp nào th́ cũng làm theo nghiệp quả mà thôi. Anh Nghi, t́nh yêu của anh dành cho em và cái tinh túy trong tâm hồn anh quá mănh liệt, quá thiết tha đă tạo thành cái nghiệp, nghiệp của anh và của em, nghiệp t́nh của chúng ta trên dương thế này chưa đành đoạn ĺa tan đâu anh. Anh biết không, lúc đó ngoài cái năo ḷng v́ anh ra th́ hồn em thật nhẹ nhàng thanh thoát, bởi v́ sự đau đớn là ở thể xác mà thôi cho nên khi hồn vừa thoát khỏi xác th́ cơn đau chấm dứt. Cũng từ đó em biết được rằng, cái chết là để sống, nhưng sống ở cơi giới nào là tùy nghiệp quả của ta đă tạo ra. Vậy, chết là chết cái xác của cát bụi c̣n linh hồn th́ bất tử, cho nên chết không phải là sự chấm dứt cuối cùng, cũng không phải là lúc không c̣n biết ǵ nữa, mà trái lại đó là lúc linh hồn thức tỉnh, sáng suốt nhất. Bởi v́ hồn là phần tinh anh thanh thoát nhưng khi hồn nhập vào xác th́ hồn bị mờ tối. Thể xác là phù du, là nơi tạm trú của hồn trong một nhịp đời thôi. Anh Nghi, khi con người chết rồi th́ hồn có được 49 ngày lênh đênh như mây như khói, quanh quẩn bên những người thương. Riêng em trong 49 ngày ấy em vẫn luôn luôn quấn quít bên anh nhưng anh đâu có biết, bởi mắt của người trần gian không sao thấy được cơi vô h́nh. Những lần anh đi thăm mộ em em cũng đều theo anh. Đêm đêm em vẫn nằm bên cạnh anh, em buồn em vui cũng là theo niềm vui nỗi buồn của anh. Em đố anh chứ hồn ma có biết ghen không? Có đó. Em đă ghen đó. Chắc anh chưa quên nhỏ Hoàng Oanh đâu chứ? Nhỏ mê anh như điên hồi em c̣n sống đó. Sau khi em chết th́ nó gọi anh mỗi ngày, nó bảo là v́ t́nh bạn nó muốn an ủi anh chứ thật ra là nó tán tỉnh anh đó. May mà anh không xiêu ḷng để cho nó dọn vào nhà ḿnh, lại nằm trên giường của em nữa th́ dù số của nó chưa tận em cũng bẻ cổ cho nó chết theo em. Anh yêu, em không nói chuyện trần gian nữa đâu. Em lại kể thêm một chút xíu chuyện của cơi giới bên kia cho anh nghe nhé. Trong khoảng 49 ngày chờ chuyển tiếp đó em đă nghe kể rằng, ở cơi thiên đường nào đó cao hơn cơi trần gian có toàn những loài chim đẹp thướt tha như chim phượng, tṛn trĩnh hiền hoà như chim bồ câu. Chúng mang toàn những tin vui đến cho mọi người. Ở đó không có loài diều hâu hay loài quạ đen, thứ chỉ biết vui cười trên xác chết. Ở đó người ta chỉ biết có vị ngọt và mùi thơm, họ không biết đắng cay là ǵ. Người người th́ luôn luôn hài ḥa, họ chỉ biết cười chứ không biết khóc nên mắt của họ không có nước mắt, nó không bao giờ ướt ràn rụa như mắt người trần gian, cho dù v́ đau khổ hay v́ ḷng sung sướng. Điều đó khiến em làm một cuộc so sánh giữa cơi trần và những cơi giới cao hơn kia, th́ em lại càng muốn trở lại cơi trần gian sớm hơn. Anh xem, nếu đời không bắt người ta nuốt đắng ngậm cay th́ người ta đâu biết thèm vị ngọt. Cũng như con người ai chưa từng nhỏ giọt nước mắt cho đau thương th́ kẻ đó đâu biết tâng tiu giọt nước mắt của hạnh phúc. Phải không anh? Thôi, em không viết nữa đâu. Em đi ngủ, mai em c̣n phải đi học và đi làm. Hẹn anh thư sau. Vợ yêu quí của anh.

Đọc xong thư của "vợ yêu quí", Nghi vẫn c̣n cầm tờ thư trên tay mà ḷng thấy bấn loạn. Chàng hoàn toàn không c̣n nghi ngờ đây là tṛ đùa quái ác của bạn bè nữa. Nghi không tin chuyện dị đoan nhưng tin có kiếp luân hồi. Nghi đă từng nghe người ta truyền khẩu rằng, trước khi linh hồn đi trở lại trần gian th́ "quỷ sứ" bắt phải ăn chén "cháo lú" nên hồn quên hết mọi chuyện của tiền kiếp. Kỳ lạ thật, bao trăm triệu con người may ra mới có một người không quên chuyện của tiền kiếp vừa qua. Vậy, không lẽ chuyện này xảy ra cho chính người vợ yêu thương của ḿnh sao? Thôi, mặc kệ, bây giờ đi kiếm ǵ ăn c̣n mọi chuyện hăy để hồi sau phân giải.

Thư của tuần kế tiếp viết:

- Anh yêu, trong lúc chờ đợi ngày trùng phùng của chúng ḿnh, em muốn kể một vài chuyện nho nhỏ có chút "liêu trai" cho anh nghe nhé. Trong không gian bao la của vũ trụ (em nghe nói) có rất nhiều cơi giới khác nhau mà mắt của người trần gian không thấy được, bởi v́ ở đó không có xác thân được tạo thành từ cát bụi, người ta sống bằng phần hồn, phần chỉ thích hợp cho cơi vô h́nh thôi. Đôi khi cái nhăn quan của người trần gian nào đó khá mạnh thoáng thấy được hồn th́ họ gọi là thấy ma thấy quỷ. Gọi thế cũng đúng, bởi v́ có những linh hồn không theo luật lệ đi về cơi khác mà cứ vất vưởng măi rồi mắt họ mờ, đầu óc họ trở nên ngu muội, đó là v́ ḷng tham lam tiếc nuối thời vàng son của họ ở trần gian. Thân xác họ đă ră mục thành cát bụi từ lâu mà hồn họ vẫn quanh quẩn bên những ǵ họ từng làm chủ khi sống ở trần gian, hoặc cứ ngồi măi bên mộ mấy ngàn năm để giữ nắm xương tàn hay ṿng vàng chuổi ngọc mà trước khi chết họ căn dặn quần thần, vợ con phải tẩn liệm vào ḥm cho họ mang xuống ḷng đất. Trong số những linh hồn vất vưởng đó có nhiều hồn v́ quen thói tự kiêu tự đại, tưởng những việc làm gian manh của ḿnh khi c̣n ở trần gian không ai biết. Họ tưởng rằng họ có thể đổi thay được nghiệp quả, mà mắt được người cầm cân nẩy mực ở chốn vô h́nh rồi họ được quyền chọn lựa cơi giới nào họ muốn đi. Họ đă quen thói gian manh của tiền kiếp, ỷ quyền ỷ thế hà hiếp đám bần dân, ăn cắp của công, cướp của tư rồi vào nhà thờ xin tội hay mua bông hoa vào chùa cúng Phật, tặng thêm chút tiền công quả rồi tưởng ḿnh là người hiền đức nên khi quỷ sứ đến dẫn hồn đi địa ngục th́ họ chạy trốn, nhập bọn cùng lũ quỷ ác ôn khác thành bầy ma vô chủ luôn. Đă vậy mà họ vẫn c̣n tranh giành chức ma chức quỷ, chửi bới nhau ỏm tỏi ở mấy băi tha ma trong đêm khuya vắng y như hồi c̣n sống ở trần gian. Em măi nói chuyện thiên hạ nhiều quá, em xin lỗi anh, tuần sau em sẽ viết rất ít. Chờ thư em nhé. Vợ yêu quí của anh -

Quả thật thư sau nàng viết rất ít:

- Anh yêu. Ngày đầu tháng 2 năm 2000 là kỷ niệm 18 năm ngày cưới của vợ chồng ḿnh nên em chọn ngày ấy làm ngày tái ngộ của chúng ta. Em muốn tuần trăng mật lần này của ḿnh tại khách sạn Hilton Hawaiian Village ở băi biển Waikiki Beach, Hạ Uy Di, nơi em đă cho anh cái trinh tiết của đời con gái lần thứ nhất. Vợ yêu quí của anh. Tái bút: Anh c̣n nhớ cái vết son trên thân thể em không? Cái bớt son ở nơi mà ngoài em ra chỉ có anh là người được chiêm ngưỡng thôi đó. Bây giờ nó vẫn hồng vẫn đẹp như xưa -

Thư gửi xong, Thúy đến tiệm chụp h́nh nơi đă từng trưng bày tấm ảnh cưới của nàng và Nghi, tấm ảnh đó nay đang nằm trong nhà kho chứa những tấm h́nh cũ. Nàng nài nỉ xin lại tấm ảnh với lư do người trong ảnh là chị ruột của nàng đă qua đời từ lâu, nay v́ nàng muốn giữ tấm ảnh làm kỷ niệm, người thợ h́nh tặng nàng tấm ảnh v́ mặc của người xin ảnh giống mặt của người trong ảnh như do một nhà diêu khắc tài hoa tạc vậy.

Đến Hạ Uy Di, vào khách sạn Hilton Village ở băi Waikiki Beach, Thúy thuê được đúng căn pḥng của vợ chồng nàng đă thuê 18 năm trước, khác một điều là nay pḥng đă được canh tân vô cùng tráng lệ. Thúy đến pḥng bán hoa của khách sạn mua hai bông hồng đỏ mang cắm vào b́nh hoa nàng mang theo từ nhà. Thúy đặt tấm ảnh trên bàn cạnh giường ngủ, để hai đóa hồng bên mặt tấm ảnh giống như Nghi trưng bày ảnh và hoa ở pḥng ngủ nhà chàng. Nàng mặc bộ áo quần kiểu cắt và màu sắc giống y bộ áo quần mà ngày xưa mỗi lần nàng mặc vào th́ Nghi tấm tắc khen đẹp, dễ thương. Tóc nàng cũng được chải đúng như kiểu tóc trước ngày nàng ngă bệnh. Chỉ khác một điều là hôm nay nàng mang kính đen. Thúy bật đèn trong pḥng thật sáng. Xong đâu đấy nàng dặn pḥng tiếp tân của khách sạn khi chồng nàng, ông Vũ Uy Nghi đến th́ chỉ cho ông biết pḥng và nhớ gọi cho nàng hay trước vài phút.

Nghi bước vào khách sạn ḷng bồi hồi tột độ. Có lẽ nào như nàng viết, mănh lực t́nh yêu của ḿnh mạnh đến nỗi đă tạo thành cái nghiệp, nghiệp lực của t́nh yêu đă lôi cuốn, đă khiến linh hồn nàng trong ṿng 49 ngày ở bên kia thế giới phải chọn một bào thai sắp thành h́nh mà nhập vào để trở lại trần gian ḥng đi cho hết đoạn đường t́nh.

- Thưa ông, tôi giúp được ǵ cho ông không? -

Nghi giật ḿnh như vừa tĩnh một giấc mơ:

- Có. Tôi cần một pḥng ngủ. Cô có pḥng trống không? -

- Thưa ông, có. Xin cho biết tên ông là chi? -

Nghi đưa bằng lái xe cho cô thư kư. Cô nh́n tên rồi nh́n chàng với vẻ ngạc nhiên. Cô so tên mà Thúy đă cho với tên của người khách mới trao th́ hoàn toàn đúng. Cô thoáng nghĩ: "Cả hai người đều rất đẹp, nhưng ông này chắc hơn gấp đôi tuổi của cô gái trẻ đẹp kia".

- Thưa ông, bà đă thuê pḥng rồi và bảo chúng tôi đưa ông đến pḥng của ông bà khi ông đến đây -

- Cảm ơn. Tôi không có nhiều hành lư, tôi tự nhiên lên pḥng được -

- Cảm ơn ông. Số pḥng của ông bà là 1559. Đó là tầng cao nhất của khách sạn, ông bà có thể xem được tất cả quang cảnh xung quanh đảo -

- Cảm ơn cô. Tôi thích pḥng này lắm. Tôi đă ở pḥng này một lần rồi -

Nghi đứng trong thang máy mà ḷng thầm nghĩ: "Không muốn tin cũng phải tin. Nếu không phải là Thúy th́ ai là người biết được 18 năm trước cũng tại pḥng này trong một đêm Xuân, nàng đă trở thành thiếu phụ!"

Nghi thấy cửa pḥng chỉ khép hờ. Chàng gơ nhẹ vào cửa ba tiếng cọc-cọc-cọc. Có tiếng nói nghe qua rất quen thuộc, rất ngọt ngào từ trong căn pḥng:

- Anh đấy hở? Em không có khóa cửa -

Nghi đẩy nhẹ cửa bước vào. Một người đàn bà rất trẻ, rất đẹp, vóc dáng, áo quần, mái tóc, tất cả đều giống y như Thúy. Nhất là đôi môi mọng lúc cười thật không khác làn môi của vợ chàng chút nào cả. B́nh hoa có hai bông hồng đỏ đặt bên tấm ảnh đúng như vị trí của ảnh và hoa ở nhà chàng. Nghi vẫn bàng hoàng nửa mơ nửa tĩnh. Chàng gọi lớn:

- Thúy. Thúy ơi! -

- Anh, em đây. Em là Thúy của anh... anh! -

Thúy gở kính đen ở mắt ra. Nghi lại trố mắt ngạc nhiên lần nữa:

- Lan. Chính là Lan đó sao? -

- Vâng. Chính là em đây -

Thúy vừa nói vừa bước nhanh đến ôm chầm lấy Nghi, đầu nàng tựa lên vai chàng, nói qua hơi thở:

- Nhưng Lan không phải tên thật của em mà em là Lê Thị Thanh Thủy, là vợ của anh. Em trở về để cùng anh nối tiếp một nghiệp t́nh dang dở - ./.

 

Houston, mùa Xuân 2000.