Có Một Chiều Tháng Năm

 

"Thầy còn nhớ con không …?"

Tôi giật mình nhận ra ngưới đàn ông áo quần nhếch nhác

Người đàn ông gầy guộc ngồi sau tủ thuốc ven đường

"Thầy còn nhớ con không …?"

Câu lặp lại rụt rè rơi vào im lặng

Hoa phuượng tháng năm rơi đầy vỉa hè

Rụng xuống trên vai thầy học cũ

"Không … xin lỗi … ông lầm …

Tôi chưa từng dạy học

Xin thối lại ông tiền thuốc …

… Cám ơn …"

Cuộc sống cho ta nhiều quên, nhớ, vui, buồn

Thầy học cũ mười năm không làm được

Thầy học cũ ngồi kia giấu mình sau tủ thuốc

Giấu mình trong hoa phượng rụng buồn tênh

Còn biết nói gì hơn

Đứa học trò tôn sư

Người thâỳ cũ lại chối từ kỷ niệm

Chối từ những bài giảng dạy con người đứng thẳng

Biế6t anh em – đất nước xóm giềng …

Đứa học trò vào đời với trăm nghìn giông bão

Bài học ngày xưa vẫn nhớ mãi không quên

Và chiều nay …

Bên hè phố im lìm

Vành nón sụp che mắt nhìn mỏi mệt

Câu phủ nhận phải vì manh áo rách?

Giữa phô’ đông người quần áo bảnh bao

Tôi ngẩn ngơ giữa phố xá ồn ào

Những đứa trẻ con tan trường đuổi nhau trên phố

Mười năm nữa đứa nào trong số đó

Sẽ gặp thầy mình như tôi gặp hôm nay

Thôi,

Cầu mong cho các em ngày mai

Không có kẻ nào nhận thầy được trả lời bằng

… "Ông lầm … xin lỗi …"

Đỗ Trung Quân