EM BÉ MỒ CÔI

Nguyên Nhung

Em yên lặng co mình trong bóng tối

Dưới hàng hiên rả rích tiếng mưa rơi

Em chỉ là một em bé mồ côi

Sống đơn độc giữa dòng đời hiu quạnh

Cơn gió thốc vào mái hiên ướt lạnh

Đêm xuống rồi,em chẳng biết về đâu

Người trên đường vẫn vội vã đi mau

Nào ai biết một tấm thân bé bỏng

Mảnh chăn rách không đủ che gió lộng

Nắm cơm chiều ăn chỉ đủ cầm hơi

Em cuộn mình trong manh chiếu tả tơi

Rồi thiếp ngủ với hai hàng lệ tủi

Tuổi bé thơ đâu làm gì nên tội

Lây lất vỉa hè sáng nắng chiều mưa

Em thấy mình gặp lại mẹ trong mơ

Mẹ âu yếm dắt em vào lớp học

Đôi chân sáo, kết nơ hồng trên tóc

Tuổi thơ ngây, em ôm sách đến trường

Từng bước tung tăng, khung trời tuổi ngọc

Khi tan trường, mẹ đón, nụ cười vui

Em bé mồ côi ơi!

Nửa khuya gió thốc vào hiên vắng

Em bỗng cựa mình, tỉnh giấc mơ. . .

Mẹ đâu? Em vẫn nằm co quắp

Tím tái thịt da giữa chợ đời

. . . . . . . .

" Hãy sớt cho em một chén cơm

Một manh áo ấm, chút tình thương

Hỡi ai đi giữa trời mưa gió

Có biết lạnh lùng với gió sương?"

Nguyên Nhung, 2005