Những cảm đề về

Mẹ Tôi

(Một câu  chuyện cảm động của một tác giả vô danh nhận được qua e-mail của một người bạn ở  Malaysia, mong được chia sẻ với mọi người. Bé Nguyễn).

Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi.  Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế  giễu, châm chọc tôi.

Mẹ tôi làm nghề nấu ăn  để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao  bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm  ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên:  "Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!". 

Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn  mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học  về tôi nói thẳng với bà: "Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!". 

Mẹ tôi không nói gì. Còn  tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận  dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không  còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau  cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.

Sau đó, tôi lập gia  đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà  mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con  và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà  nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn  phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với  tôi.

Một ngày kia, mẹ bất  chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ  nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy  đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết  chuyên, hét lên: "Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!". Mẹ  tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời "Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!" và lặng lẽ quay đi. Tôi  không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con  bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có  của con hay sao? 

Một hôm, nhận được một  lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công  tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ.  Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân  nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu  đáo.

Tôi không nhỏ được lấy  một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho  tôi:

"Con yêu quý,  

Lúc nào mẹ cũng nghĩ  đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu  phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt,   nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã  làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở  đây.

Con biết không, hồi con  còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn  con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất  cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối  hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những  gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt  của mẹ, thay cho mẹ.. .

Mẹ  yêu con lắm,

Mẹ...".

 

CẢM XÚC

Bài "Mẹ Tôi" trên đây thật vô cùng xúc động và thấm thía. Một bài học chua cay cho mọi người!

Nhân đây tôi xin đính kèm một bài khác: "Mẹ Là Gì?" để mọi người cùng chia xẻ.

Lê Thiện Phúc

MẸ LÀ GÌ ?

Câu trả lời thật là vô tận! Bởi vì mẹ là hương thơm, là bóng mát, là ngọt ngào, là hy sinh, là dỗ dành, yêu thương, đùm bọc; và là tất cả những gì cao quí nhất trên đời.  Hởi những ai đang còn có mẹ: - bạn có cảm nhận được hết tất cả những gì cao quí nhất của mẹ mình hay không? Bạn đã làm gì cho mẹ vui? Và bạn đã làm gì cho mẹ khóc trong những tháng ngày qua?

Rồi một ngày kia khi bạn vĩnh viễn không còn có mẹ thì mới hiểu được rằng mẹ là tất cả; nhưng, mẹ là gì hở bạn? - Câu hỏi nầy thật vô cùng bối rối. Thiên Hương, một tác giả ít ai biết đến, đã thú nhận như vậy khi cố gắng ghi lại những cảm xúc thiết tha và chân thật nhất của mình về mẹ trên đặc san Hoa Niên cách đây hơn 10 năm, rồi đài phát thanh SBS đã diễn đọc lại nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu tại Melbourne vào năm 1993. Hôm nay nhân ngày vinh danh mẹ, tôi xin mượn lời của Thiên Hương mô tả về mẹ - mẹ của chúng ta, mẹ của mọi người, mẹ ở mọi không gian và thời gian, để chúng ta cùng nhau suy gẫm - một phút lắng lòng suy tư về mẹ, dù mẹ còn ở thế gian, cùng ta chia sẻ những cay đắng ngọt bùi trong cuộc sống, hay mẹ đang ở xa ta, hoặc đã ra đi không bao giờ trở lại. Và sau đây là ý nghĩ của Thiên Hương về mẹ:

“Mẹ là gì?” - Nếu có ai hỏi tôi câu nầy chắc là tôi sẽ bối rối ghê lắm. Trong tự điển của ngôn ngữ, người ta chỉ định nghĩa như thế nầy: “Mẹ là người đàn bà đã sinh ra bạn”. Chỉ có thế thôi hay sao? Tôi thì nhất định không thể đồng ý với cái lời định nghĩa nầy được.

Không, mẹ không thể nào chỉ là như thế mà thôi! Mẹ còn là một điều gì đó cao cả, vĩ đại lắm; ý nghĩa về mẹ vượt thoát ra khỏi mọi tầm kích của ngôn ngữ, vượt ra ngoài mọi giới hạn của không gian và thời gian. Như vậy, mẹ là gì hở bạn?

Mẹ là bầu sửa ngọt ngào nuôi ta lớn lên. Mẹ là tiếng vỗ về dịu dàng, đầm ấm. Mẹ là tiếng quạt nan nhè nhẹ ru ta ngủ vào những buổi trưa hè oi bức. Mẹ là cái vành nôi, là chiếc võng cho ta nằm. Mẹ là trạm trú ẩn đầu tiên cho cuộc hành trình bất tận của con người.

Mẹ là đôi tay đã dìu đỡ ta đi những bước chập chững đầu tiên. Mẹ là giọng nói êm êm, giúp ta bập bẹ những âm thanh đầu đời. Mẹ là bàn tay ấm, kiên nhẫn tập cho ta viết những mẫu tự đầu lòng. Mẹ là thần linh đã chuyển hoá ta từ một tượng đất bất động thành một sinh vật có linh hồn, có tình cảm và biết yêu thương.

Mẹ còn là những lay động trên vai ta mỗi buổi sáng, thức ta dậy từ những cơn mộng mị li bì. Mẹ là nắm sôi nóng hổi, là trứng luột thơm tho, là ly sửa ngọt ngào. Mẹ là chiếc mũ đội đầu, là đôi dép xỏ chân. Mẹ là tấm áo, là chiếc quần, là cặp vỡ, là bàn tay dẫn ta đến trường. Mẹ là lưng cõng cho chân ta khỏi mỏi. Mẹ là chiếc dù cho ta đục nắng, tránh mưa. Mẹ dang rộng đôi cánh tay chở che ta thoát khỏi những tấn công nghiệt ngã của thời tiết, của thời gian, của hoàn cảnh và nhu cầu thân xác.

Mẹ còn là ánh mắt hân hoan, tươi vui mỗi khi ta phấn khởi. Mẹ là gương mặt âu lo lúc ta nóng sốt, khi trái gió, trở trời. Mẹ là những lời khuyên nhủ mỗi khi ta lầm lỗi. Mẹ là nét buồn rầu khi ta hư hỏng bê tha. Mẹ chính là kẻ thù của dối trá, của ganh ghét, và của những tị hiềm nhỏ nhen - vì mẹ là bao dung, chân thật và yêu thương.

Mẹ là tiếng rét thân quen bên đầu ngõ. Mẹ là chiếc nón rộng vành thách thức nắng mưa. Mẹ là đôi tay gầy nhẫn nhục cùng đôi quang gánh. Mẹ là mái tóc dãi dầu gió sương, đốm bạc vì lo lắng; đôi chân mẹ không quản cực nhọc, rạo bước khắp mọi nẻo đường mang về cho con manh áo, chén cơm. Tiếng rao mẹ lanh lảnh vang lên giữa không gian thinh lặng buổi trưa hay buổi tối.

Mẹ là đôi tay chai sần vì công việc cày cấy. Mẹ là đôi chân ngọc trong bùn non, lom khom cắm từng rẽ lúa xuống ổ ruộng loáng nước. Mẹ là tấm áo nâu đen ướt sủng nước mặn, buổi sáng, buổi chiều, bên lạch, bên sông, mò tôm, mò cá. Mẹ là tiếng lạch cạch của thúng mủng, thì thầm vang lên cùng lúc với những tiếng chó sủa đầu ngày, và tiếng chim buổi sớm khi mặt trời còn chưa mọc.

Mẹ ở đông phương như con chim tây phương cúi mỏ mổ bập vào ngực mình cho những hạt máu tràu tuôn, nhỏ vào miệng con giữa những ngày đói khổ. Và rồi mẹ còn là những bóng người đứng tựa cửa chờ con vào những buổi chiều tà. Mẹ là làn khói xanh lửng lơ trên mái rạ. Mẹ là những âm thanh vui chén đũa. Mẹ là câu chuyện giòn tan bữa tối ở nhà. Mẹ là hương thơm mùi canh nóng. Mẹ là ngọn đèn dầu, trầm trầm buổi tối, chỉ nghe tiếng côn trùng hoà nhạc và thỉnh thoảng một vài bước chân người khua vội vàng trên ngõ xóm.

Mẹ là hoà bình. Mẹ là thần tiên. Mẹ hiền như mây. Mẹ êm đềm như gió chiều lướt ngang đầu lúa; nhưng ban đêm mẹ ngồi bật dậy, mắt xoáy thẳng vào màn đêm khi nghe tiếng chó dồn dập sủa ngoài đầu ngõ; tiếng lạch cạch đạn lên nòng, hay tiếng đập rầm lên cửa nhà... Mẹ hốt hoảng, ôm chặt lấy con, sợ con bật khóc, rồi giục ba lần ra ngõ sau trốn; và mẹ đã khóc thét lên, khi những báng súng và những nắm đấm thui vào thân thể ba tơi bời.  Và từ đó, ngày chưa bao giờ trở lại, đêm vẫn triền miên.... Từ đó, dòng nước mắt và tiếng cầu kinh âm thầm từng đêm của mẹ không bao giờ ngưng bặt.

Mẹ là gì hở bạn? Có khi nào bạn thấy mẹ hiện hữu trong ánh mắt và nụ cười của mình không? Có khi nào bạn thấy mẹ tiềm ẩn trong mỗi việc bạn làm hay không? Có khi nào bạn thấy mẹ hiện ra trên từng hàng chữ bạn viết chăng? Và có khi nào bạn thấy mẹ hiện diện trong từng hơi thở, từng ý nghĩ, từng lời nói, từng giọt máu đang luân lưu trong huyết quản của bạn hay không?

Bấy nhiêu lời giải nghĩa, bấy nhiêu câu hỏi đặt ra để rồi lại thấy mình chưa trả lời được gì hết; chẳng định nghĩa được mẹ là gì ! Tất cả ngôn ngữ thì rốt cuộc chỉ là vài nét vẽ nguệch ngoạc. Chỉ vài nét vẽ ấy thì làm sao có thể diễn tả được hết cái vẻ huyền diệu của vũ trụ mênh mông về mẹ? Vã lại mẹ ta không phải là một đối tượng của khoa học để có thể được nhìn bằng đôi kính hiển vi. Mẹ ta, mẹ ở trong tôi và mẹ ở trong bạn. Và chính vì thế câu hỏi “Mẹ là gì?” phải được chính bạn và chính tôi trả lời - trả lời cho mỗi riêng mình mà thôi.  Như thế, mẹ là gì hở bạn?

Phóng tác theo Thiên Hương.

Lê Thiện Phúc

Mùa Vu Lan, tháng 8 năm 1993

 

Xin mời bạn đọc thêm một bài nữa sau đây!

Bạn nghĩ gì về mẹ?

Trong những mùa Vu Lan hàng năm người ta thường nhắc tới vai trò người mẹ hay giá trị của người mẹ trong cuộc đời, và dĩ nhiên là cuộc đời của những đứa con.

Người ta cũng từng ca tụng, từng tôn vinh mẹ trong mỗi dịp Vu Lan về. Người được cài hoa hồng thì như được một phút hớn hở, hãnh diện, biết rằng mẹ mình còn sống. Nhưng người phải chọn một cành hoa trắng thì trong lòng bùi ngùi sót thương hay tưởng nhớ đến hình ảnh của mẹ mình trong quá khứ. Nhưng trong hai giới, người có mẹ đang còn tại thế và người có mẹ đã qua đời, thì ai là người có thể cảm nhận được cái giá trị của mẹ một cách đúng nghĩa nhất trong cuộc đời mình?

Câu trả lời có lẽ chỉ đúng cho từng cá nhân ở trong mỗi hoàn cảnh khác nhau mà thôi. Tuy nhiên thông thường ở đời ít ai nghĩ tới một sự mất mát những gì mình đang có; ít ai nghĩ đến cái giá trị đích thực của những gì mình đang có. Chính vì vậy mà người ta ít khi nghĩ đến cái giá trị đích thực về người mẹ trong lúc mẹ mình đang còn tại thế. Nhưng những giá trị đích thực về người mẹ là gì? Thật ra giá trị và vai trò người mẹ đối với con cái thì nhiều lắm, nhiều đến nổi không thể nào kể hết được. Những đứa con vừa bị mất mẹ có thể cảm nhận được cái giá trị vô cùng to lớn đối với đời mình, nhưng họ cũng chỉ có thể mô tả được rằng “mẹ là người quan trọng nhất trong đời!”.  Tại sao? Vì mẹ luôn luôn can cường, bao dung và chịu đựng tất cả những đắng cay do cuộc đời đem lại và do chính những đứa con của mình gây ra. Khi mẹ mất thì những đứa con mới tự nhận biết những gì mình đã làm cho mẹ mình buồn, và đôi khi mẹ đã phải khóc vì con! Chính vì nhận biết được như vậy nên những đứa con vừa bị mất mẹ hay cảm thấy đắng cay vằng vặc trong lòng. Họ muốn làm bất cứ việc gì để có thể đền bù cho mẹ, an ủi cho mẹ và tỏ lòng yêu thương mẹ một cách tha thiết và chân thật nhất. Nhưng tiếc thay, lúc đó đã không còn có cơ hội nữa; và người ta chỉ có thể khóc, khóc âm thầm, cô đơn và ân hận!

Mẹ chỉ có một lần trong đời. Mẹ mất thì mất tất cả những tình thương bao dung; những lời khuyên bảo chân thật; những cử chỉ âu lo khi con gặp khốn khó; những biểu lộ vui mừng khi con thành công, lợi lạc. Mẹ là nơi gởi gấp tâm sự u buồn, và cũng là nơi tiếp nhận, chia xẻ những niềm hân hoan của con cái khi thành công đổ đạt. Mất mẹ thì mất nơi nương tựa tinh thần, mất nơi chứa đựng tất cả những chuyện vui buồn; và như vậy, mẹ là gì hở bạn? Mẹ quan trọng đối với bạn như thế nào? Có lẽ câu trả lời phải được dành cho bạn để trả lời riêng cho chính bạn mà thôi; bởi vì mẹ của bạn và mẹ của tôi là hai người khác nhau, là hai cái giá trị khác nhau, tùy theo cảm nhận của bạn và của tôi.

Hy vọng tất cả chúng ta ai ai cũng có lúc nghĩ về mẹ, dù mẹ còn tại thế hay đã qua đời.  Dù thời gian có phôi pha, chuyện đời nhiều thứ lo âu bận rộn, nhưng nếu còn nghĩ đến mẹ, còn biết công ơn sanh thành dưỡng dục của mẹ, thì bạn vẫn có thể làm cho mẹ vui, dù mẹ đang ở bên nầy hay biên kia thế giới. Bạn hãy thử nhớ lại xem mẹ đã từng khuyên răn dạy bảo những gì? Có biết những khi nào bạn đã làm cho mẹ khóc hay không? Hay trái lại có khi nào bạn đã làm được gì cho mẹ vui hay không? Giờ đây là lúc bạn có thể nghĩ lại về mẹ để tự nguyện làm những gì mà bạn cảm thấy là mẹ mình sẽ vui, và tránh những gì mà bạn cảm thấy là mẹ mình sẽ buồn. Có nhiều việc rất đơn giản mà bạn có thể làm cho mẹ vui; nhưng mẹ không muốn gì cao xa lắm đâu. Bạn chỉ cần chịu bỏ bớt một chút vị kỹ, đam mê, nhu nhược, biếng lười. Ráng nhớ lại những gì bạn đã không chiều lòng mẹ thì nay là lúc bạn có thể làm. Bạn có thể hy sinh một chút sở thích cá nhân vì mẹ được không? Một mái tóc dài, một điếu thuốc phì phà để nhìn khói lãng du lơ lững lên không đốt gan, xé phổi; một chai bia, ly rượu chán đời; một cuộc chơi đêm tán gẫu bỏ nhà; một thái độ coi thường lời cha mẹ v.v. liệu những chuyện nầy bạn có thể khắc phục để sửa đổi được hay không? Nếu được thì bạn hãy làm; tôi chắc rằng mẹ bạn sẽ được vui lòng, dù mẹ ở bên nầy hay bên kia thế giới, bởi vì mẹ rất thiêng liêng, cao cả, cả đời hy sinh và sẵn sàng hy sinh tất cả cho con mình được hạnh phúc!

Làm những điều mẹ vui và tránh những gì mẹ không muốn; nếu biết được và nếu làm được như thế thì bạn có thể thấy được nụ cười hài lòng của mẹ, và mẹ vẫn là mẹ muôn thuở ở trong tâm hồn bạn vậy.

Lê Thiện Phúc

Melbourne, cuối mùa Vu Lan tháng 9 năm 1998