Thơ

 

LÊ THỊ MINH TRANG

 

 

 

 

 

nghiêng nón

 

Nắng soi nên nón nghiêng vành

Phải đâu em lại cố t́nh che ngang

Đường chiều bước rộng thênh thang

Bóng cây đổ trút xuống hàng hiên quen.

 

Em đi. Ừ, bước tự nhiên

Chỉ tại vành nón che nghiêng góc nh́n

Người dưng ngồi đó một ḿnh

Đừng buồn. Đừng để tơ t́nh vương mang.

 

Em đi. Ừ, bước thênh thang

Nón nghiêng - Vạt áo sẽ sàng chao bay

Tơ trời lăng đăng quanh đây

Mắt người dưng có chau mày nh́n theo?

 

xao xuyến

 

"Con chim sẻ đẻ cột đ́nh

Bao nhiêu lá rụng thương ḿnh bấy nhiêu"

 

Mẹ ru theo giọng chiều chiều

Ầu ơ chim vịt - chắt chiu cơi ḷng!

Em ngồi giặt áo bờ sông

Vẳng nghe tiếng Mẹ mà ḷng xuyến xao

Dẫu rằng ḿnh chẳng quen nhau

Biết đâu mai mốt chung cau, chung trầu!

 

Em ngồi nhại Mẹ, ru Ầu...

Nghe trong tim chút rạt rào, bâng khuâng...

 

1990