ĐÂU DỄ LĂNG QUÊN

Thơ Hiền Châu

Em đă đợi chờ hết thời con gái

Mà nụ thanh xuân c̣n măi trên cành

Cho đến một ngày nắng hồng trở lại

Dang cánh tay ngà, che mát đời anh

Mang trái tim nguyên đỏ trong lồng ngực

Đập nhịp thương yêu nhạc khúc t́nh nồng

Chỉ bóng h́nh người ngập tràn kư ức

Mặc gió giang hồ tám hướng mênh mông

Em chim vành khuyên cánh đầy nắng hạ

Bay qua muà thu vàng lá mấy sầu

Thả hương nắng vào góc trời buồn bă

Phố vắng yên lành ngủ suốt canh thâu

Em bếp lửa chiều sưởi ngày đông xám

Hạnh phúc dài trong hơi ấm tuyệt trần

Để anh biết rằng dẫu hoài phiêu lăng

Vẫn có một người yêu đến trăm năm

Ơi ngọn hải đăng canh pḥng mặt biển

Soi sáng đêm sương quyến luyến mắt nh́n

Tàu lạc lối về cũng t́m ra bến

Anh nhớ suốt đời đâu dễ lăng quên