THƠ

HUYỀN VÂN THANH

(Houston, Texas, Hoa Kỳ)

NGHE TIN BÃO QUÊ HƯƠNG

Kính dâng Tổ Quốc Việt Nam miền Cuối Việt

Tặng đồng bào và bạn bè tôi đã sống trong lòng cơn bão Linda năm 1997.

 

Chợt bàng hoàng nghe tin bão Linda

Cơn bão số 5 dữ dằn trong thế kỷ

Tôi chưa thể hình dung thiên tai ấy

Bủa vây thế nào trên đất nước quê mình?

Một đất nước chịu bao năm đằng đẳng chiến tranh

Chết chóc, đói nghèo, máu xương, lửa đạn

Bao thảm trạng ly phân, khóc hận

Đã xoáy vào tim nhức buốt khôn nguôi.

Tiếng súng lặng im, ngỡ được đổi đời

Tưởng có hoà bình, xoá tan thù hận

Nào ngờ khổ đau chất chồng năm tháng

Đất nước càng nghèo bởi chủ nghĩa hẹp hòi.

Bao lớp người phải rời bỏ chiếc nôi

Đã từng chở che, nuôi mình khôn lớn

Đi tìm Tự Do.. dù đổi bằng mạng sống

Để bây giờ nhìn lại đất quê xưa.

Cơn bão số 5 gây thảm trạng không ngờ!

Người chết, xác rã trôi ngoài biển cả

Người sống, hứng chịu màn trời tai hoạ

Nhà cửa hoang tàn, đổ nát đau thương.

Những cha mẹ già một nắng hai sương

Giờ còm cõi không nơi nương tựa

Những chú những cô mất chồng mất vợ

Những chị những anh mất mẹ mất cha

Những bé gái trai côi cút không nhà

Còn sống sót sau cơn đại nạn

Mất mái trường xưa, mất thầy mất bạn

Biết đến bao giờ mới lành lại vết thương?

Tôi bàng hoàng trước thảm trạng quê hương

Đang quằn quại trong nỗi đau thống hận

Ở đó còn biết bao thân nhân, bè bạn

Không hiểu bây giờ sống chết ra sao?

Hỡi Đông Vũ, Phương Lang, bạn ở nơi nào?

Hỡi Lưu Xông Pha, hỡi Trần Hữu Nghiễm?

Hởi Quốc bình, hỡi bạn văn thơ thân thiện?

Hỡi những nông phu tay lấm chân bùn?

Hỡi những ngư dân trôi nổi mông lung?

Hỡi những bàn chân từng vô rừng, ra biển?

Bởi chén cơm phải dầm thân vào nguy hiểm

Vẫn đứng hiên ngang trước thử thách cuộc đời!

Mà bây giờ phải chịu buông xuôi

Trước tai hoạ trăm năm giáng xuống

(Có một điều suy ra cho rộng

Thiên tai chưa bằng nhân tai xảy ra!)

Dù biết rất nhiều thực trạng quê nhà

Những người ly hương vẫn thương về Đất Tổ

Thương mẹ thương cha, thương người cùng khổ

Trăm vạn tấm lòng chia sẻ lúc tai ương.

Xoá bỏ bao điều chủ nghĩa dị thường

Cùng hướng về nơi chôn nhau cắt rốn

Một miếng khi đói - cứu người nguy khốn

Vì nghĩa chung giàn một mẹ sinh ra.

Ai đã từng chung hơi thở quê nhà

Chắc tim cũng sắt se buốt nhói

Nghe tin bão quê hương thổi tới

Đâu thể mềm lòng ngoảnh mặt làm ngơ?

Miếng khi đói hơn gói khi no

Lá lành đùm lá rách.

Của dù ít nhưng tấm lòng chân thật

Yêu thương nhau trong truyền thuyết Âu Cơ!

Tháng 11-1997

(bài đã đăng Bán Nguyệt San TỰ DO trang 128, xuất bản tại Houston TX

tháng 11/1997)

GHI CHÚ của tác giả:

* Trận bão LINDA tháng11 năm 1997 diễn ra tại các tỉnh miền cuối Việt xem như trận bão gây tổn thất nặng nề nhất của thế kỷ đối với đất nước Việt Nam. Tôi đã viết bài thơ vào dịp tất cả bà con khắp năm châu đều hướng về Tổ Quốc với các cuộc lạc quyên khẩn cấp và trực tiếp cử người về giúp các gia đình nạn nhân của thiên tai thảm khốc đó.

* Năm nay, những ngày cuối tháng 8/2005, cơn bão KATRINA đã tàn phá một số vùng thuộc các tiểu bang Florida, Louisiana, Mississippi, Alabama. Năng nề nhất là thành phố New Orleans của Louisiana do đê bị sức gió quá mạnh (trên 233 km/h) làm vỡ, nước tràn vào nhận chìm thành phố trong biển nước. Các giới chức trách nhiệm ước tính dồn máy móc và công sức bơm nước ra có thể kéo dài mất tháng mới cạn.Và ngày hôm nay (6 tháng 9/2005 bắt đầu bơm nước ra và vá lại những chỗ đê bị vỡ). Chỉ tròn một tuần lễ từ khi trận bão "đổ bộ" vào đất liền (sáng sớm thứ hai 29 tháng 8/2005) , các cơ quan thẩm quyền ước tính thiệt hại lên đến 100 tỷ đô la, riêng thị trưởng New Orleans cho rằng số người thiệt mạng ước tính lên đến mười ngàn người. Có thể nói, đây là cơn bão gây thiệt hại lớn lao nhất đối với Hoa Kỳ từ ngày lập quốc đến nay.

* Tôi muốn đăng lại bài thơ nầy trên trang nhà của chúng ta để cùng chia sẻ với những nạn nhân của trận bão KATRINA khủng khiếp nầy, trong đó có nhiều gia đình người Việt chúng ta hiện trôi giạt sang nhiều địa phương khác và đang sống trong cảnh màn trời chiếu đất, cần sự cứu trợ nhiều mặt của mọi tấm lòng.

* Tặng gia đình hai đồng môn Trần Ngọc Điện và Huỳnh Hồng Quân, nhà ở hoàn toàn chìm trong biển nước, nhờ ơn trên nên mọi thành viên trong gia đình kịp thời di tản ra được khỏi vùng nguy hiểm trước khi bão tấn công vào, và tất cả được bình an.

Houston, ngày 6 tháng 9 năm 2005

HUYỀN VÂN THANH