HƯƠNG ỒNG

GI NỘI

 

TRUYỆN NGẮN

 

PHẠM PHI LONG

 

ng đi về bằng ng tắt sau vườn v v nh bằng cửa sau. B Xinh, mẹ của ng, đương lui cui bn bếp lửa sửa soạn bữa cơm chiều. ng đi ngang qua, khng nhn b m chỉ cho bằng một cu thật ngắn: Thưa m. Rồi đi thẳng v buồng ln giường nằm im. B Xinh thấy đứa con trai của b bữa nay c vẻ g lạ lạ, nt mặt lấm lt bất thường. B hướng v buồng hỏi:

- Con c sao khng vậy hả ng?

ng cố ni giọng tự nhin:

- Dạ. Con đu c sao đu, m!

Tay bưng ci rổ, tay bốc từng chm bng b bỏ v nồi nước si để luộc, b hỏi tiếp:

- Sao m thấy con đi m cần cổ đơ đơ giống như bị trật gn, trẹo cổ g vậy? C phải tại con nằm ngủ gối mới qu cao khng?

ng ỡm ờ khng biết phải trả lời sao với mẹ, th Xun, em gi của ng, từ ngoi bước v nh vọt miệng:

- Hổng phải tại gối đu, m ơi! Tại ảnh đội la gim cho nh chị Tươi đ. Ảnh đội từ m ruộng v đổ trong bồ nh chỉ xa muốn chết m ảnh ỷ sức mạnh hổng chịu đội thng d lại đội thng giạ nn cần cổ ảnh mới vậy đ, m.

B Xinh ku:

- Mn ơi! Sao anh Ba Tơ khng mượn ai m lại bắt con đội la?

ng nghe thấy mẹ tỏ phiền bn nh Tươi liền ln tiếng:

- Dạ. Hổng phải vậy đu, m! Bc Tơ cho tru cộ la về st m vườn. Con thấy bc đội một mnh nn con đội gip cho vui thi chớ bc đu c biểu con đội. Bc cn la con nữa đ. Ngừng một cht, ng ni tiếp: M chỉ c mấy giạ thi m !

Nghe thằng con giải thch, b Xinh bỏ qua cu chuyện. Lặng thinh một lt, bỗng b mỉm cười ni thầm: Thằng nhỏ chắc muốn lm rể nh vợ chồng Ba Tơ rồi. Vẫn giữ nt mặt vui tươi, b nghĩ tiếp: Cũng được! Năm nay con Tươi trổ m coi mũm mĩm dễ thương qu chừng.

Sau khi trt hết rổ bng b v nồi, b vừa chi tay vo miếng vải để trn bếp vừa hướng mặt v buồng dặn:

- Mơi mốt lm việc g phải cẩn thận chớ đừng ỷ sức mnh nghe con.

- Dạ. Con nhớ. Con chỉ nằm một cht th hết chớ c g đu m m lo.

B Xinh vừa bước đi ra sau vừa nghĩ thầm: Thứ con trai tnh tnh cứng cỏi hay ỷ lại sức mnh.

B Xinh đi rồi, ng đưa tay ln rờ cổ, thử nghing đầu qua lại th quả thiệt cần cổ ẩm, cứng đờ, xoay qua trở lợi thiệt kh khăn. Tuy vậy, chuyện ci cổ khng lm ng bực mnh bằng tnh t m thc mch của c em gi. ng cố nhắm mắt nằm yn nhưng khng ngủ được. Bng chiều đ ngả, mặt trời xuống thấp lấp l sau bờ tre, vi tia nắng nhấp nhong rọi qua khung cửa lung linh nhảy ma trn bức tranh thiếu nữ treo trn vch. Bức tranh do họa sĩ L Trung vẽ một c gi nh qu mặc o b ba trắng, quần đen, mi tc huyền xa trn đi vai trn chảy di xuống bờ lưng thon nhỏ. Tấm hnh đ l hnh ba của một tờ bo Xun Tết năm ngoi, ng thch lắm nn cắt ra lộng vo khung knh hẳn hoi. Nhn vẻ đẹp thy mị của c gi trong tranh, ng mơ mng nghĩ tới vẻ đẹp tươi sng, dịu dng tuổi mười bảy của Tươi. N chm chm như nụ hoa vừa h nở, nhụy cn e-ấp trong đi hoa. Mi tc của Tươi khng uốn, khng cuốn, khng hong bằng my. Tươi chỉ gội bằng nước sng lng phn vắt thm cht chanh v hong bằng nh nắng miền qu, vậy m tc của Tươi mượt m ng nh như tơ, mềm mại m lấy bờ vai chảy xui như một dng suối. Mắt của Tươi khng kẽ bt ch m đen thăm thẳm. M nng khng phấn, mi khng son m mũm mĩm, m hồng như mu bng lồng đn. V... v ng nhớ mi hương thiếu nữ của nng, mi hương đ bao lần lm tm hồn ng lng lng ngy ngất. Cng nghĩ về Tươi, lng ng cng ngy ngy như say. Chng ni thầm: Con gi nh qu đẹp hồn nhin như đa hoa dại mọc trong vườn v tm hồn th trắng trong như nếp sống đơn thuần của người nh qu. ng cn đang lan man với hnh bng Tươi th Xun từ đu chạy tọt v buồng, tay cầm một ci gi nhỏ gi bằng giấy nhật trnh. Tới st bn ng, Xun gọi khẽ:

- Anh Hai, anh Hai.

ng hơi xẵng giọng:

- Chuyện g nữa đ? Mầy kiếm chuyện đặng mt m nữa hả?

- Dạ, đu c! Xun xe tay đưa gi giấy tới trước mặt ng mỉm cười ni tiếp: N, chị Tươi đưa chai dầu nầy biểu anh xức ln sau cổ, mau hết đau lắm.

Nghe đến Tươi, ng dịu giọng:

- Dầu g vậy?

- Em hổng biết. Chỉ dặn em hổng được mở gi ra m phải đưa ci gi cho anh.

ng vừa cầm gi giấy từ tay em th Xun ni tiếp:

- Anh Hai xoay lưng lại đi, em xức dầu cho.

- Thi. Em biết g m xức với thoa. Anh xức một mnh được rồi.

- Em biết m! Chị Tươi c dạy em rồi.

ng dịu dng nhn vẻ ngy thơ của c em:

- Anh Hai xức một mnh được, em ra ngoi đi.

Xun vừa quay đi, ng lẹ lng vi nắm tay em lại rồi ni như vừa vuốt ve vừa đe dọa:

- Em đừng ni chuyện nầy cho ai biết nghe. Nghe lời anh mơi mốt c đi chơi đu anh cho đi theo.

- Em hổng ni vi ai đu. Em cũng hổng ni cho m nghe nữa. Anh đừng sợ.

ng mỉm cười dỗ dnh c em:

- Khng ni với m m cũng đừng ni cho chị Hồng, chị Lệ biết, nghe hng?

Xun cười khc khch:

- Dạ. Em nghe. Nhưng m anh đừng lo, sau ma h em phải ln ở nh c Ba đi học rồi, c ở nh đu m . . . theo rnh anh với chị Tươi!

Xun đi rồi ng mở gi ra, trong c miếng giấy nhỏ x từ quyển vở học tr quấn quanh chai dầu c l. ng thấy ngay dng chữ nghing nghing dễ thương của Tươi: Lt nữa Tươi đi cắt đọt khoai lang ngoi vườn... ng mỉm cười xếp tờ giấy lại bỏ v ti quần.

ng ngồi dưới gốc cy trm bầu, mắt lơ đng nhn ra cnh đồng phơn phớt mu nắng chiều. Gần Tết, la ở mấy vạt đất g đ được gặt xong, cnh đồng trống trải. Những hng gốc rạ giăng giăng mt tầm mắt. ng thấy lng khoan khoi nghe mi hương rạ cn tươi thoang thoảng trong gi xun. Xa xa, khng thấy bng thằng Mật giữ tru đu m ngoi đồng chỉ c mấy đi tru của n tự do nhởn nhơ nhơi cỏ. ằng kia, hai đứa trẻ tung tăng ngước nhn chung một cnh diều căng gi bay lượn giữa khung trời xanh bao la. Chiếc diều chao qua đảo lại, giải đui phơ phất, c lc n đứng sửng giống như con chim thầy bi dang cnh trn khng m mắt đăm đăm ng xuống bi tm ổ chuột. Rng chiều chan ha, lũy tre, đn tru, ruộng la, cả cnh đồng nhuộm một mu vng nhạt dưới nh nắng yếu ớt của một ngy tn. Gi vi vu thổi lm xo xạc những chm l trn ngọn cy trm bầu. ng nghe lng dấy ln một tnh yu đằm thắm ha trong ci phiu lng của hương đồng gi nội do dạt trong tm hồn. ng cn đương thơ thẩn trong vẻ đẹp của buổi chiều th Tươi từ pha sau nhn gt, nhẹ nhng bước trn lớp l kh tới đặt bn tay mềm mại ln vai chng. Hơi giựt mnh nhưng ng nhận ra ngay mi hương quen thuộc từ mi tc Tươi. Chng nắm chặt bn tay Tươi ko gh xuống lm nng ngả sấp trn vai chng v tiếng cười khc khch của Tươi rộn rng qua kẽ l. Sau một hồi th thầm u yếm, Tươi nghing nghing trong vng tay rắn chắc của ng, mắt nng lim dim như đang thả hồn mơ mộng về đu. ng nhẹ siết vng tay, chng nghe tim Tươi đập nhanh, ngực o phập phng lm hng nt căng thẳng. ng nghe một luồng hơi nng rm ran chạy la trong cơ thể. Tm hồn như thot xc, ng ci xuống hn hng mi cong vuốt trn đi mắt nhắm hờ của Tươi. Tươi rn khẽ... Một lt, ng ni nhỏ trn tc Tươi, giọng nhẹ như tiếng thở:

- Tươi!

- Ư . .ư . . .?

Anh muốn xin cưới... Chợt ng nn lặng v tiếng gọi từ nh Tươi:

- Chị Tươi ơi, chị Tươi.

Tươi giựt mnh ku:

- Chết rồi. Con Thắm kiếm em đ! Tươi hạ thấp giọng: Biểu ng ra đy l để em ni về chuyện em sẽ theo c Ba ln Sign m khi gặp ng th qun hết trơn!

ng nhn Tươi chờ nghe. Tươi ni tiếp:

- Ngy mơi em theo c Ba đi Sign ở chơi t bữa.

ng đứng lặng. Nhn mặt ng, Tươi băn khoăn hỏi:

- Bộ ng giận hả? Em đi t bữa về m. Em đu c đi lun đu?!

- ng đu c buồn. M sao...

Tươi vo vai ng đau điếng, cười tinh nghịch:

- Coi ci mặt ka! Xấu qu đi... Sng mơi em qua cho hai bc rồi em mới đi.

ng ni:

- Sớm mơi ng phải đi xuống chi ruộng!

- Tươi vừa bưng rổ đọt lang đứng ln đ thấy c em gi lấp l sau bụi trm bầu nhn nng v ng. Tươi bước vội v. Tiếng động từ bước chn nng xạc xo trn l kh lm hai con chim hoang trong bụi đủng đỉnh giựt mnh vỗ cnh tung bay.

Hai cha con Ba Xinh h hục lm việc trước sn chi ruộng từ sng đến xế trưa, lột bỏ hết lớp vch bồ đập la cũ thay vo bằng vch nan tre mới đan. Cặp nẹp xong xui, ci bồ trn xoe, trn xe ra, chưn tm lại, trng giống như ci bng cốc kn mới nở, ng thiệt dễ thương. Ba Xinh đứng ngắm ngha ci bồ một lt rồi mỉm cười gật gật đầu xoay qua ng, ng ni:

- Con lại đy tiếp Ba khing ci ảng tới gần bồ để Ba quậy cứt tru phết vch bồ cho rồi bữa nay đi, mnh phải để năm ba ngy cho cứt tru thiệt kh mới kịp ngy đập la.

- ể con quậy cho, Ba nghỉ đi.

- Ừa, con quậy đi. Ba ht điếu thuốc ci đ.

ng đổ nước v ảng cứt tru, tay cầm cy giầm quậy một hồi, tự nhin lần nầy ng thấy gh gh. Ci mi khẳn khẳn từ ảng cứt tru bốc ln cũng khng khc mấy so với mi một bi cỏ ủ trong vũng nước ao t. ng cầm cy giầm đứng đ khịt khịt mũi th vừa lc ng Ba Xinh ra tới. ng hỏi:

- Sao Ba khng mua sơn sơn thử vch bồ coi c tốt hơn cứt tru khng, hả ba?

Ba Xinh cười nhạt:

- u phải ci g mới cũng hay, cũng tốt hết đu con. Ba đ thấy nhiều người muốn bỏ ci cũ thử ci mới, mua sơn hộp ở chợ về sơn, tưởng tốt hơn khng d xi chỉ một ma vch bồ đ bắt đầu hư. Ngừng một cht, ng tiếp: Mua sơn đ tốn tiền m xi rất dở, cn cứt tru đ khng tốn một cắc lại xi tới ba, bốn ma ci bồ chưa hề hấn g nn rốt cuộc rồi họ cũng trở về theo cch của ng b mnh để lại!

ng ni lảng:

- Tại thấy ảng cứt tru con hơi ớn nn ni vậy thi.

- Ớn ci nỗi g! - Ba Xinh ni - - miệt vườn mnh ai m khng xi phn b, phn tru để trồng trọt, rẫy bi. Con thấy khng? Thứ phn nầy xi khng bao giờ hại đất m sức tốt của n đu c thua g phn mua trong mấy ci bao ở chợ. Ngừng một lt, ng tiếp: Nghĩ cho cng, phn b, phn tru, phn rơm, phn cỏ lt, thứ no cũng l cỏ thi! Vấn xong điếu thuốc, Ba Xinh ni tiếp: Thi, để đy cho ba, ba phệt vch bồ cho, con đi v chi lấy tấm mo cau tước sạch bề lưng lấy mặt da mềm lm bao tay đập la chớ để mấy bữa nữa bao tay đu m đập. Nhn ng, ng dặn tiếp: Trước khi cắt lm hai, con nhớ đo tu mo từ cườm tay ln cch ci chỏ vi lng tay nghe con, đừng cắt di qu n chỏi bắp tay, trầy da hết.

ng dạ một tiếng rồi đi thẳng v chi, vừa đi vừa ni thầm: Nghĩ ra da mo cau tốt thiệt. Năm ngoi ai cho thằng Gần cặp bao tay mua ở chợ bằng da g hổng biết, coi tốt lắm nhưng đem về xi chưa hết một ma la đ rch bươm, cn mo cau th coi vậy chớ xi mn ma mới bỏ chớ cũng chưa thiệt rch.

ồng la vng phơi mnh dưới nh nắng đầu xun sng tươi rực rỡ. Mặt trời đ xế, bng ci bồ đập la ngả di trn mấy hng gốc rạ cn xanh. Bầu trời trong vắt, trn cao, vi đụn my trắng lững lờ tri. Gi đ ln, thổi la qua kẽ hở giữa nan tre vch bồ hut ln nghe trong v cao như tiếng ai ht gi, c lc nhẹ nhng hơn nghe vi vu ro rắt như tiếng so diều. Trước mặt ng một hng bảy, tm người đn b trm khăn chong hầu che khuất cả hai bn tai, đầu đội thm chiếc nn l, lom khom, nhịp nhng, tay nắm trn bụi la, tay cầm lưỡi hi đưa qua gặt một pht bụi la đứt la chỉ cn những gốc rạ đứng trơ. B la được để chồng chất ln nhau thnh từng cụm vừa vng tay m sẵn sng chờ người đập la. ng ngừng đập, đưa tay o gạt mồ hi trn trn rồi ci xuống cầm t mc đầy t nước đưa ln miệng uống ực một hơi. Nước mt chạy qua cổ, lắng dần xuống dạ dy, ng thở kh khoan khoi. Chng ngồi trn gốc rạ, dựa lưng vo vch bồ, mắt lơ đng nhn khung trời xanh ngt với vi cụm my bạc lang thang, rồi ảnh những người đn b đang m thầm lm việc bn thảm la vng gợi lại lng ng cảnh cũ. Năm ngoi, cũng vo những ngy trước Tết như hm nay, Tươi dịu dng trong bộ đồ b ba đen với hai tay o đ bạc mu cng Thắm, em gi nng, v mấy chị giăng hng ngang gặt la, thỉnh thoảng Tươi dừng tay đảo mắt tm ng, nng kn đo nhoẻn miệng cười mỗi khi bắt gặp đi mắt ng đăm đăm nhn nng. Những ngy thơ mộng đ qua. Giờ đy cứ mỗi lần Tươi đi Sigon về l mỗi lần nt ngy thơ kn đo, vẻ duyn dng rụt r của đứa con gi nh qu phai nhạt dần, thay vo bằng nt đẹp sắc sảo hơn, mi m nng đậm mu son phấn, mắt quần thm, v tc nng bồng bềnh như ln tc rối. N khng cn ng nh, mượt m chảy xui trn vai Tươi nữa! ng thường thầm hỏi: C lẽ no Tươi đ qun ruộng la bờ ao? C lẽ no Tươi đ qun những buổi chiều cng chng tung tăng trn đồng cỏ di mắt trng theo cnh diều no gi lướt thướt trn vm trời cao? Tươi đ qun qu hương hiền ha, nơi đang m thầm ấp ủ bao nhiu kỷ niệm tuổi thơ đời nng... Cng cố qun th hnh bng cũ cng hiện về trong tm tư. Chng nhớ đm cuối trước ngy Tươi ra đi lần sau cng. Dưới nh trăng non mờ ảo, trn đống rơm sau nh gần rặng trm bầu, Tươi gục đầu thổn thức trn vai ng, chng nng mặt Tươi, tay vuốt những sợi tc mai loa xa trn trn nng. . . ng khng muốn nghĩ nữa. - nơi su thẳm của tm hồn, chng biết r giấc mộng tnh bao năm của chng đ tan theo my khi. Chng đ mất Tươi từ lu, mất trước ci đm Tươi khc trong vng tay chng trn đống rơm ngoi rặng trm bầu rồi! ng thơ thẩn ngước nhn những ng my xy thnh pha cuối chn trời, bỗng dng tư tưởng của chng bị cắt đứt bởi tiếng ht pht ra từ chiếc my radio chng đ để bn chưn bồ đập la tự bao giờ. Tiếng ht bị ln gi đồng thổi bạt chơi vơi lc gần, lc xa, nghe buồn no nuột:

- ... Hm qua em đi tỉnh về. Hương đồng gi nội bay đi t nhiều... Hoa chanh nở giữa vườn chanh...

ng vi tay vặn tắt chiếc my radio. Một giọt mồ hi chảy xuống lm mắt chng cay x!

Từ g đất cao bn bờ đ, mẹ của ng dừng tay d la. Thng la trn tay đ cạn m b vẫn cn đứng im trn chiếc ghế cao lặng lẽ nhn ng. B biết đứa con trai của b đương nhớ thương đứa con gi lng giềng n yu. Một lt, b gọi:

- ng! Trời đ xế chiều rồi, con cứ ngồi nghỉ, m d hết thng la nầy m sẽ về với con.

- Dạ. Con đu c mệt, m về trước đi. Mặt trời lặn con về.

Ni xong ng đứng ln, hai tay cầm hai cy Cặp xỏ ln dưới b la, cặp hai cy st vo nhau rồi quy cuộn một vng siết chặt b la trong đường dy giữa hai cy Cặp, hai cnh tay mạnh khỏe của ng cất b la ln khỏi đầu, ngả quặt ra sau lưng, chng vận hết sức mạnh quật chm bng la xuống nấc thang tre dựng nghing nghing từ đy ln miệng bồ lm những hột la vng ro rạt rơi. ng đập đến khi bng la đ rụng hết chỉ cn những cọng rơm xc xơ trơ trọi m chng vẫn chưa hay!

Ma gặt gần xong, chỉ cn một t ruộng su chưa lm. Cnh đồng g quang đng. Mặt trời đ xế, gi hiu hiu thổi lm phơ phất những bụi cỏ non giữa mấy hng gốc rạ. ằng kia, dưới bng mt của cy bằng lăng, con tru cổ gi ung dung nằm nhởn nhơ nhơi miệng khng, khng c cỏ. Con ngh th quật ci đui ngắn xủng của n qua lại khng ngừng, lẩn quẩn theo sau tru mẹ đang thảnh thơi gặm cỏ, n khng mng đến con so đen đứng trn lưng n chờ đớp đm ruồi tru. ng đ b xong hết mấy đống rơm, chng đến ngồi nghỉ mt dưới bng cy, gần bn con tru. Gi r ro xuyn kẽ l, gi la cả hng cờ lau trn đ bay bay trong nắng lấp lnh như tơ. ng nghe lng thanh thản, chng đang thả hồn ha theo cảnh đời thơ mộng của đồng qu, bỗng c tiếng ai gọi tn chng từ pha vườn nh:

- ng ơi, c mầy ngoi đ khng?

ng đứng dậy, chng thấp thong thấy bng Quan, người bạn lng giềng từ tuổi ấu thơ. Quan đang theo học ở tỉnh. ng quơ tay gọi bạn. Quan đến, ng cười vui vẻ hỏi:

- Mầy về hồi no?

- Tao mới về tới liền chạy qua tm mầy, bc ni mầy đương b rơm nn tao lội ra đy chơi.

- Tao b hết rơm rồi - ng ni - Thi, mnh v nh, tao tắm rồi mnh đi chơi.

- Khoan, tao muốn ngồi ngoi nầy. i học nhưng tao nhớ ruộng vườn mnh lắm! Năm tới thi xong tao sẽ về ở nh tiếp ba tao suốt ba thng h mới v đại học.

i bạn vui vẻ hn huyn một lt, bỗng Quan nhn ng hỏi:

- Cn Tươi? i biệt rồi ? Nghe ni lấy chồng rồi phải khng?

- Khng r. Tao khng hỏi.

Quan ngạc nhin:

- Sao tỉnh bơ vậy? Khng giận, khng buồn, chắc tại hết thương rồi phải khng?

Vẫn im lặng, mắt ng nhn lơ đng ngoi cnh đồng, chợt Quan ni bng quơ:

- Chơi với nhau từ nhỏ như anh em, rồi yu nhau khi lớn ln. Yu khắng kht, yu đậm đ. Tao tưởng hai đứa mầy suốt đời khng bao giờ la nhau, vậy m . . .

ng ngắt:

- Cn thương hay hết, tao khng r. C điều tao biết chắc rằng hnh bng nng sẽ khng bao giờ phai mờ trong tm hồn tao. N vẫn sống, vẫn đẹp, vẫn mi mi l một thứ hnh trang m tao sẽ mang theo trn mọi nẻo đường đời.

- Tao nghĩ - Quan ni - nếu mầy khng qu m thch ruộng vườn, khng say với cuộc sống bnh thản miền qu th tao tin rằng mầy khng mất Tươi...

ng lặng thinh. i mắt chng di về pha trời xa. Một lt, ng ni:

- Tao biết tim tao sẽ khng bao giờ c đủ tnh yu để cho một cuộc tnh thơ mộng như thế lần thứ hai. Nhưng tao tn trọng sự tự do của tm hồn. Tao khng buồn nng bởi tao nghĩ rằng mỗi người trong chng ta đều c một l lẽ, một quan niệm sống, một cch nhn cuộc đời của ring mnh. Tươi thch sống trong rộn rịp bon chen, thch vẻ sặc sỡ v nh đn mu đ thị. Cn tao, tao khng c một tm hồn bo nổi như nng. Tao yu ci tĩnh lặng của miền qu, tao yu mu xanh của mạ, mu vng của la, yu những hạt sương mai lng lnh trn ngọn cỏ xanh, yu tiếng g gọi sng v hnh bng đn c trắng giăng hng bay về tổ lc hong hn... Tất cả đều c một đời sống, một linh hồn ring, v đều dịu dng đng yu!

i bạn ngồi lặng im. Pha chn trời, vầng thi dương đ chm khuất, chỉ cn những tia sng đỏ rực le ln hnh rẻ quạt sau rạng cy xanh. Cả hai cng im lặng như đang nhn bng chiều rơi, bỗng ng hỏi:

- Cn mầy? Vẫn giữ định học kiến trc chớ?

- Khng. Tao bỏ định học để xy lu đi bằng xi-măng cốt sắt ở đ thị m học về canh nng, tao sẽ xy lu đi bằng l mạ xanh, bằng bng la vng, biến nước phn thnh nước bạc, đất st thnh ph sa...

Hm nay Rằm, trời vừa chạng vạng th trăng cũng vừa ln. Vầng trăng trn trịa, lơ lửng trn đầu ngọn cau. Mặt Chị Hằng đầy đặn nhưng mn đm chưa bung hẳn nn Chị chưa được dịp mang hết nh sng ng của Chị trải xuống trần gian. ng đứng bn bờ sng lặng nhn dng nước bạc cuộn dng tưởng như sắp trn bờ. Bao giờ cũng vậy, khng hiểu sao, cứ mỗi lần ng nhn con nước sng thanh thản dng cao, mặt nước nhấp nh liếm bờ th tự dưng chng nghe lng lng lng niềm vui, ci vui của sự đng đầy, n như niềm vui của người nng dn đứng nhn những bng la quằn sai trn cnh đồng, nhn chm bng bưởi, bng cam, trắng tươi, trĩu nặng, chen lẫn mu l xanh trong vườn m nghe niềm vui sướng nhẹ nhng len lỏi trong tm hồn. ng đương thơ thẩn trong bng hong hn bỗng chng nghe tiếng ni quen thuộc, dịu dng, gọi tn mnh:

- Anh ng.

Chng nhận ra ngay tiếng của Thắm, ng xoay lại, bỗng chng bỡ ngỡ nhn Thắm như đang đứng trước một người con gi lạ; ng vừa bất chợt nhận ra nt bẽn lẽn dịu dng trn gương mặt xinh đẹp v thn hnh nẩy nở của c gi trn tuổi dậy th. Chng bng khung tự hỏi: Sao hm nay c b Thắm tự dưng cao lớn v xinh đẹp lạ! Một lt, ng hỏi:

- Thắm. Em đi... đu đy?

Nhn ng, nh mắt Thắm long lanh, nng ni nhỏ:

- Em... em đứng đy lu rồi...

Thắm khng ni hết cu, rồi nng lại ngập ngừng tiếp:

- Anh đang ngắm sng hay ngắm trăng? Em biết anh yu qu hương mnh, anh thch ngắm vầng trăng nằm gt trn ngọn dừa, anh thch nhn dng nước lững lờ hay cuộn chảy trn sng. Ring em, em nhớ từ thuở mnh cng tắm sng tới by giờ th con sng vẫn sống đời bnh thản của n, vẫn nước lớn, nước rng, nước rng, nước km... C khc chăng l by giờ chng ta khng cn lặn ngụp đa giỡn dưới dng sng nữa. Chị Tươi đ đi xa, v em... em nay đ lớn!..

 

 

Houston, đng 2003

 

PHẠM PHI LONG