GIÓ ĐƯA TRĂNG

truyện

DIỄM PHƯỢNG

(Houston, Texas Hoa Kỳ)

 

 Bữa tiệc đám giỗ đă tàn từ lâu. Bây giờ trên bàn chỉ c̣n vỏn vẹn bốn người: Đông, Hào - người anh rể bà con bạn D́ - và hai người bạn cùng xóm. Đồ ăn đă hết nhẵn: tô cà ri lỏng chỏng ít miếng khoai màu vàng nghệ; dĩa bún thịt xào loe hoe sót lại vài cọng giá lạnh tanh. Dưới gần bàn chai lọ ngổn ngang. Bên chân Đông một "can" rượu trắng c̣n phân nửa.

Đứng trong bếp nh́n ra, Thương cố ư ra dấu nhiều lần cho chồng biết nên chấm dứt bữa nhậu là vừa, nhưng thái độ phớt lờ của Đông làm cho chị bực bội. Vợ chồng cưới nhau chưa tṛn năm nên Thương rất được Đông yêu thương, chiều chuộng. Tiếng là làm dâu vậy mà công việc nặng nhọc ǵ anh cũng gánh hết. Cha mẹ chồng dễ dăi mặc cho đôi trẻ đối xử với nhau thế nào miễn gia đ́nh hạnh phúc êm ấm th́ thôi. Thật ra, khi cưới Thương, Đông cũng thừa hiểu là chị sẽ không thể giúp ǵ cho anh trong việc đồng áng, một công việc vừa nặng nhọc vừa xa lạ đối với người con gái được sinh ra và trưởng thành tại phố chợ như Thương. T́nh yêu thật lạ kỳ, đă đưa hai người ở hai nơi xa lắc xa lơ đến điểm hạnh ngộ, để rồi từ đó sản sinh ra những ràng buộc bằng sợi dây t́nh cảm. Trong dịp hè, Thương theo chị dâu về quê chơi. Nhà Đông ở bên kia con rạch, hai nhà tới lui nhau qua cây cầu khỉ đong đưa bắc ngang con rạch đó. Thông thường dân thành phố rất dở đi cầu, nhưng Thương lại khác, không biết tập tành từ lúc nào mà cây cầu tre lắt lẻo đong đưa theo nhịp bước đôi chân cô gái thoăn thoắt đi qua, khiến cho Đông ngồi trong nhà nh́n sang đă mơ màng chiêm ngưỡng dáng dấp dễ thương đó. Gia đ́nh chị dâu của Thương sẵn sàng làm môi giới. Lúc đầu má Thương có ư từ chối v́ sợ con gái làm dâu ở thôn quê cực khổ, chịu đựng không nổi nắng mưa đồng ruộng. Nhưng khi hiểu rơ mối quan hệ t́nh cảm của hai đứa, ông bà đành nhượng bộ. Về bên chồng, Thương được gia đ́nh Đông đối xử rất đặc biệt: ngoài chuyện nhà cửa, cơm nước, chị không phải làm ǵ nặng nhọc. Công việc đồng áng anh làm tất bật. Là con trai út nên dù sinh trưởng ở nông thôn, Đông cũng được gia đ́nh cho ra thành phố trọ học một thời gian khá lâu, đến khi anh thi rớt tốt nghiệp phổ thông trung học mới nghỉ học trở về quê, phụ tiếp việc nhà, chuẩn bị cơ ngơi để cưới vợ. Thời gian đầu, ba mẹ Đông nhờ người mối lái nhưng cô nào anh cũng từ chối. Măi đến khi gặp và quen với Thương, Đông mới bằng ḷng để gia đ́nh tính chuyện hôn nhân. Cuộc sống chung đôi của vợ chồng trẻ mới cưới thật hạnh phúc. Đông yêu thương vợ rất mực và ngược lại, Thương cũng ân cần săn sóc chồng, nhất là cung cách cư xử với cha mẹ chồng th́ chị lại càng tỏ ra rất xứng đáng. Mặc dù là con gái thành phố, Thương lại rất đảm đang việc nội trợ, biết tuỳ thời gian và môi trường, chị khéo léo chế biến những món ăn hợp khẩu vị cho gia đ́nh. Đông luôn luôn là một thành viên rất tích cực trong bữa ăn do vợ đứng bếp. Anh không thể chê được bất cứ món nào của chị nấu. Chính ba mẹ Đông cũng phải nh́n nhận: "Từ lúc cưới vợ trông nó mập ra"... Định, người anh thứ hai của Đông - thực tế hơn: "Xem chừng chú "mê" ăn hơn là "mê" tài nấu của vợ mới đúng, phải không em?". Được dịp, Thương dọa chồng: "Sau nầy anh mà lôi thôi... em cho anh "thèm" chết luôn!". Đông nheo mắt trêu vợ: "Thèm cái ǵ mà chết luôn hả em?". Thương nguưt chồng đỏ mặt: "Th́... "thèm" những món ăn em nấu chớ "thèm" ǵ, anh hỏi kỳ cục...". Đông nh́n vợ, cười vui vẻ: "Lần sau nói ǵ em phải nói cho đầy đủ lời lẽ kẻo người ta hiểu lầm th́ tai hại!". Thương véo vai chồng một cái thật đau. Không khí đầm ấm vui vẻ như vậy cứ diễn ra thường xuyên trong gia đ́nh khiến cho Thương thầm mừng cho duyên phận mười hai bến nước mà ḿnh đă chọn.

 

... Khi Đông cúi xuống xách "can" rượu lên định chiết vào chai cho dễ rót, Thương hấp tấp bước nhanh về phía anh, chặn lại. Chị vừa thu dọn chén dĩa, vừa nhỏ nhẹ với chồng:

- Thôi, chiều rồi, để các anh ấy về nghỉ...

Hào nh́n chầm chập vào Thương cười lớn:

- Mợ đuổi khéo tụi nầy phải không?

Ba người xô ghế đứng lên cười nh́n Đông, ai cũng ra dáng khập khiễng. Đông đưa tay cản lại:

- Sao mà về? Tiếp tục hết "can" nầy...

Quay sang Thương, Đông hất hàm:

- Em làm ǵ kỳ vậy? Hôm nay là ngày giỗ ông Nội anh. Bạn bè đă có ḷng tới nhà, ḿnh phải chiều khách, phải "chơi" xả láng...

Thương im lặng nh́n chồng, một cái nh́n thật nghiêm khắc, đoạn chị xoay lưng đi thẳng vào buồng. Hào gạt phắt tay Đông:

- Thôi để tụi tao về. "Bà xă" mầy giận rồi đó, ráng mà năn nỉ!

- Không ai về hết. Ở lại nhậu tiếp.

Đông vừa nói vừa đưa tay nắm Hào, nhưng Hào đă đẩy hai người kia ra cửa rồi cười khẩy.

- Nhậu tiếp cho chén dĩa bay hả?

Nói xong, cả ba choàng vai nhau khật khưỡng bước ra sân vừa cười vừa chửi thề lè nhè. Đứng bên cửa sổ căn buồng nh́n ra, Thương cau mày khó chịu. Chờ cho họ đi khuất, chị mới chậm răi đi đến bên Đông, định d́u chồng sang bộ ngựa gơ cho anh nằm nghỉ. Bất thần Đông đứng phắt dậy, giơ tay giáng cho Thương một cái tát đến nẩy lửa. Không dự kiến nỗi thái độ của chồng nên chị đau đớn lănh trọn "cú" đánh đầu tiên trong đời làm vợ. Như chưa hả nư giận, Đông thuận tay gạt luôn những tô chén, dĩa trên bàn xuống đất, bày ra cảnh đổ vỡ tung toé. Ngay lúc đó, cha chồng Thương đi đằng xóm vừa về tới, thấy vậy vội chạy đến xô mạnh vai Đông. Ông gắt giọng:

- Thằng quỷ! Say th́ nằm ngủ, sao mầy kiếm chuyện với nó? Định "quậy" hả?

Đông đứng sửng nh́n vợ với ánh mắt ngầu đỏ, môi mấp máy định nói ǵ nhưng không thể phát ra thành tiếng. Thương hất mái tóc dài nh́n lại chồng với đôi mắt to ráo hoảnh, khiến cho anh chợt thấy bàng hoàng.

Đông thức giấc nh́n sang bên cạnh thấy chỗ nằm của Thương lạnh tanh, trống vắng. Anh hốt hoảng ngồi bật dậy. Đông với tay khêu to ngọn đèn dầu trên bàn, đưa mắt t́m kiếm. Tiếng vơng đưa kẽo kẹt ở gian nhà ngoài của chị dâu - vợ anh Định - làm anh thất vọng. Bước đến cửa sổ đưa mắt nh́n ra vườn, ánh trăng chênh chếch xuyên qua ngọn dừa lung linh một mảng sáng huyền ảo, Đông thấy thấp thoáng bên chiếc cầu tre lắt lẻo, dáng ngồi bất động của Thương trông thật tội nghiệp. Anh nghe cổ họng khô đắng, và tận đáy ḷng, một nỗi dày ṿ ân hận đang dâng trào.

Đông mở cửa bước ra vườn, đi thật nhẹ đến sau lưng vợ. Thương đang cúi đầu nh́n xuống ḍng nước lấp loá bóng trăng với nỗi buồn trĩu nặng. Mảng lục b́nh trôi bồng bềnh dưới rạch khiến Thương xót xa chạnh ḷng. Bước vào cuộc đời làm vợ đây là lần va chạm đầu tiên, mà thật sự chị cũng không thể ngờ là nó có thể xảy ra. Khuôn mặt giận dữ qua ánh mắt ngầu đỏ với cái tát tay như điên loạn của Đông gieo vào ḷng Thương một nỗi buồn khôn tả. T́nh yêu dù có đắm say ngây ngất rồi có lúc cũng phũ phàng, tàn nhẫn đến như vậy sao? Thương chợt nghe như có một chút ǵ nuối tiếc... cho tuổi đời con gái của ḿnh.

Đông nhẹ nhàng ngồi xuống sau lưng vợ. Anh định nói điều hối hận về sự việc đă xảy ra, nhưng thấy dáng Thương bất động trên cầu mà bóng lung linh dưới nước, anh lại nghe cổ họng khô se. Đông không dám cử động như sợ tiếng động sẽ làm cho Thương tan biến thành sương thành khói. Anh tê dại, bàng hoàng. Ánh trăng vừa lộ ra khỏi đám mây mù bàng bạc, Đông nh́n sâu đưới mặt nước thấy bóng hai người chập vào nhau, lung linh, lấp loá. Bất chợt Đông đặt tay lên vai vợ. Thương quay lại sững sờ. Đông thấy rất rơ dưới ánh trăng, hai ḍng lệ đang chảy dài xuống đôi g̣ má vợ. Không biết vô t́nh hay cố ư, từ trong nhà vọng ra tiếng ru con của vợ anh Định nghe như tha thiết, bồn chồn:

"Ầu ơ...

Gió đưa trăng th́ trăng đưa gió...

Khi trăng lặn rồi... ờ...

Khi trăng lặn rồi... gió biết đưa ai?"...

 

 

Tháng 12/1989

(Trong tập NẮNG NHẠT HOÀNG HÔN – chưa xuất bản)