Điên Điển

 

 

Anh vẫn biết phận mình cây Điên Điển

Sống khiêm nhường trong đồng ruộng quê hương

Không đua chen cùng Mai, Cúc, Hải Đường

Chẳng ganh tỵ với  Mẩu Đơn,Thược Dược

 

Hoa vàng tươi như màu cờ đất nước

Lá xanh mơn nuôi khát vọng Hoà Bình

Sống với dân nghèo khi lũ lụt mông mênh

Rau cháo đở lòng chờ ngày lúa chín

 

Nước cạn đồng khô lúc hết mùa bông Điên Điển

Dĩa dưa chua, tô cháo loãng chẳng cần thêm

Em có thể không nhớ thời tắm mẵn

Thuở hàn vi nhiều bè bạn hay quên

 

Rể Điên Điển phập phềnh, nhưng chung thủy

Mùa lụt năm sau đúng hẹn lậi lên

 

Nguyễn Văn Phép