NẮNG NHẠT

HOÀNG HÔN

 

truyện

DIỄM PHƯỢNG

 

Thời tiết mấy ngày nay bỗng thay đổi bất thường, buổi sáng không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, đến xế trưa một chút th́ tự nhiên có nắng ấm, bầu trời trở nên trong trẻo xanh rợn với những cơn gió mát dịu lạ lùng. Đứng bên trong cửa sổ nh́n ra vườn, Khiêm nghe được tiếng chim kêu lảnh lót, chúng chia nhau từng nhóm bay sà hết nhánh nầy sang nhánh khác, tung tăng nhởn nhơ một cách rất ư là nhàn nhă. Ông thầm ao ước giá ḿnh có được sự thảnh thơi trong cuộc sống như loài chim muông th́ thú biết mấy. Trên thế gian nầy làm một con người đă khó, để trở thành một con người hoàn chỉnh càng khó hơn.

Có tiếng ho khúc khắc ngoài cửa pḥng, Khiêm quay ra nh́n, người đàn bà bước vào đến bên giường sắp xếp lại chăn nệm, dường như bà đang dằn nén sự khó chịu nơi cổ họng hay sao mà tiếng khúc khắc vẫn phát ra từ đó.

Khiêm cau mặt, tuy nhiên giọng nói dịu dàng :

- Bà bệnh hay sao ?

Người đàn bà đáp lí nhí câu ǵ, Khiêm nghe không rơ, ông vẫn không buồn hỏi lại .

Có lẽ đă từ lâu lắm rồi họ bắt đầu có một khoảng cách lạnh lùng như vậy, mặc dù thực tế trong cuộc sống trước mặt mọi người Khiêm trên danh nghĩa là chồng của người đàn bà đó.

Một tay vịn vào mép cửa sổ, Khiêm lần đi từ từ, đôi chân nặng nề xê dịch từng bước. Căn bệnh áp huyết luôn hành hạ cơ thể ông như vậy đă hơn hai năm nay, có lúc tưởng không qua khỏi. Khiêm vẫn thản nhiên chờ đợi ngày Ộra điỢ như người ta chờ đợi một niềm vui nào đó trong cuộc sống, mặc dù chính ông cũng chưa phân định được đích thực điều mong muốn của ḷng ḿnh hay không ?

Người đàn bà bước đến định d́u chồng nhưng Khiêm thối thoát một cách dịu dàng :

- Tôi có thể đi từ từ được, bà rảnh th́ ra vườn coi khoảnh rau c̣n nhúm nào không cắt vào trộn gỏi dưa leo cho tôi.

Người đàn bà yên lặng quay lưng đi, khuôn mặt không vui cũng không buồn, nhưng từ trong đôi mắt toát ra sức chịu đựng một cách gan ĺ. Khiêm nh́n theo dáng của vợ khuất sau cánh cửa, ông thở dài.

 

 

Chiến trận càng lúc càng sôi động. Tin tức từ khắp nơi bay về Bộ chỉ huy Trung đoàn mà Khiêm biết được toàn những con số tổn thất về nhân mạng khiến cho anh bị căng thẳng nặng nề. Suốt luôn một tuần lễ Khiêm mắc kẹt ở đơn vị không về nhà được, anh nóng ruột lo cho Nguyệt Cầm và hai đứa nhỏ, t́nh h́nh nầy chắc phải t́m cách di chuyển vợ con về thành phố.

Là sĩ quan Tiểu đoàn trưởng một đơn vị tác chiến, Khiêm ít có điều kiện sống gần gia đ́nh, thỉnh thoảng đôi ba ngày phép anh trở về một cách hối hả rồi lại khoác ba lô ra đi cũng một cách vội vàng, hạnh phúc quay ṿng trong mắc xích thời gian vô t́nh và nghiệt ngă.. Lính chiến xa nhà, cuộc sống t́nh cảm quá thiếu thốn thường tạo ra những mối t́nh bay bướm, Khiêm đă lọt vào hoàn cảnh như vậy trong những dịp đoàn cán bộ tâm lư chiến đến giúp vui cho đơn vị anh. Khi t́nh yêu đưa đẩy đi đến kết quả bắt buộc phải chấp nhận một trách nhiệm giữa hai người th́ Khiêm mới thật sự hoảng hốt, anh lo ngại hạnh phúc gia đ́nh bị đổ vỡ, Nguyệt Cầm khó thể tha thứ cho sự phản bội nầy. Nhưng rồi Khiêm cũng khéo léo dàn xếp, chia cuộc sống hai nơi để hai người đàn bà không bao giờ phát hiện lẫn nhau. Đúng ra chỉ có Nguyệt Cầm là người vô t́nh ngụp lặn trong nguồn hạnh phúc bị xẻ chia, nàng không thể ngờ một t́nh huống đau khổ đến với ḿnh như vậy.

Khi chiến cuộc lan tràn, nơi quê nhà Nguyệt Cầm luôn ngóng đợi tin chồng. Biết Khiêm khó ḷng đi phép trong lúc t́nh h́nh đang căng thẳng, nên nàng liều lĩnh mang hai con t́m đến đơn vị thăm anh. Mặt đối mặt, tay trong tay, Khiêm làm sao giấu măi câu chuyện t́nh đă bắt đầu xuất hiện một mầm sống nhỏ trong cơ thể của Xuân An. Vậy là mọi người biết th́ Nguyệt Cầm cũng biết. Nàng nổi cơn thịnh nộ, quyết liệt buộc Khiêm phải dứt khoát.

- Kỳ hẹn 3 tiếng đồng hồ Xuân An phải rời khỏi đây ngay, em không muốn thấy cô ta thêm một giây phút nào trong đơn vị nầy.

Khiêm khổ sở :

- Xuân An không quen ai, biết đưa nàng đi đâu trong thời điểm lộn xộn như thế nầy hả Nguyệt Cầm ?

Nh́n thái độ lo âu của chồng càng khiến Nguyêt Cầm điên tiết hơn, nàng lạnh lùng :

- Em không cần biết, anh đeo mang th́ tự giải quyết, kỳ hẹn của em chỉ có 3 tiếng đồng hồ thôi.

Xuân An sợ hăi nh́n Khiêm, anh rối rắm chưa biết làm thế nào trước cơn giận dữ của Nguyệt Cầm th́ bên Truyền tin Tiểu đoàn báo có lệnh gọi Khiêm lên máy gặp trung tâm hành quân Trung đoàn khẩn cấp. Công việc gấp rút của quân đội khiến anh đâu thể chần chừ. Trước khi quay lưng đi Khiêm chỉ c̣n biết dặn ḍ đôi câu với người lính cận vệ:

- T́m giùm một chiếc xe đưa Xuân An rời khỏi đây giúp tôi, có ǵ báo cho tôi hay sau.

- thế chẳng đặng đừng Khiêm đâu thể làm ǵ được và Xuân An cũng đành gạt lệ xách va li bước lên chuyến xe định mệnh. Gió lốc bụi mù, cơn trốt xoáy cuộc đời cuốn trôi số phận người đàn bà xấu số vào ṿng lửa đạn. Trên đường đi chiếc xe vô t́nh bị lọt giữa hai trận tuyến, bụm khói đen đưa Xuân An vào ḷng đất, để Nguyệt Cầm đeo đẳng mối oan khiên.

Khi đất nước đi vào giai đọan cuối, lịch sử sang trang với những ḍng người lũ lượt ra đi, Khiêm cũng đưa vợ con xuôi theo số phận, trôi nổi bềnh bồng trong kiếp sống lưu vong.

Suốt 17 năm cay đắng ngậm ngùi, anh và Nguyệt Cầm vẫn sống bên nhau, nhưng không biết đă có từ lúc nào một khoảng cách âm thầm trong t́nh cảm. Giữa hai người không ai muốn gợi lại câu chuyện xưa, sự quên lăng lạnh lùng lại trở thành một nỗi nhớ thiết tha. Bóng dáng Xuân An lừng lững, mơ hồ như lúc nào cũng lẽo đẽo bên ḿnh khiến cho Nguyệt Cầm mặc cảm tội lỗi, nàng buồn bă cay đắng trong nghĩa vợ t́nh chồng, trở nên đăm chiêu ít nói.

Khi hai đứa con trưởng thành, Nguyệt Đ́nh kết hôn theo chồng lên miền Bắc sinh sống. Duy Khang cũng chọn được bạn trăm năm. Chúng đă bắt đầu có cuộc sống riêng tư th́ tính t́nh Nguyệt Cầm càng đâm ra lặng lẽ hơn. Ngôi nhà tuy không rộng, nhưng hai người như hai chiếc bóng mông lung, buồn bă. Thoắt hiện bên cửa sổ một người suy tư trầm mặc, th́ ở ngoài vườn một kẻ lui cui cắt tỉa, chăm chút bờ rau, liếp đậu, không chuyện không tṛ... âm thầm, lăng đăng cơ hồ như những bóng ma.

Thời gian sau nầy khi Khiêm bắt đầu bị chứng cao huyết áp hành hạ, nay đau mai yếu th́ Nguyệt Cầm gần gũi, chăm sóc cho anh thật tận tụy, chu đáo.

Từ sáng sớm đến chiều tối hầu như lúc nào nàng cũng lui cui dưới bếp, rồi ra vườn... Không nấu nướng th́ rửa ráy, lau chùi, quét dọn... cứ thế mà bày ra đủ thứ công việc để làm. Dường như đó là cách cho Nguyệt Cầm đỡ thấy buồn hiu quạnh trong ngôi nhà quá vắng lặng. Đôi lúc Khiêm lần ṃ đi xuống bếp ngồi ở chiếc ghế đặt cạnh cửa sổ ngó ra vườn, anh muốn chuyện tṛ đôi câu với vợ nhưng lại không biết phải nói thế nào ? Có lẽ đă lâu lắm rồi hai vợ chồng bỗng trở thành như xa lạ.

Tiếng ho khúc khắc của Nguyệt Cầm đánh thức Khiêm khi ông vừa chợp mắt được một lúc. Hai ngày nay bà nằm vùi không ngồi dậy, Khiêm phải xuống bếp tự làm thức ăn cho ḿnh và nấu cho vợ nồi cháo trắng.

Buổi sáng ông gọi điện thoại cho Nguyệt Đ́nh và Duy Khang, nói với chúng nó là Nguyệt Cầm bệnh, thúc giục cả hai thu xếp về thăm mẹ. Trong khi đứa con gái hốt hoảng, lo âu th́ thằng con trai thâm trầm, từ tốn hỏi han bệnh t́nh của mẹ.

- Ba, Mẹ đau từ lúc nào ?

Khiêm nhớ trước đó hai ngày, buổi chiều Nguyệt Cầm c̣n ra vườn hái mấy trái ớt, cắt một nhúm rau thơm khi trở vô nhà tự dưng bà ngả chúi đầu một chút. Ông ngồi ở ghế cạnh cửa sổ chỉ thoáng nh́n vợ giây lát, có nói khẽ một câu:

- Đi đứng cẩn thận, Bà...

Nguyệt Cầm bước lại để mớ rau, vài trái ớt lên bàn rồi lặng lẽ vào pḥng nằm suốt luôn từ đó. Khiêm kể cho con trai nghe với sự ân hận áy náy trong ḷng :

- Ba không biết buổi chiều ra vườn là mẹ con đă bị bệnh rồi.

Bên kia đầu dây Duy Khang thở dài :

- Ba Mẹ ăn uống bao nhiêu ? Cần ǵ cứ ra chợ mua, trồng trọt làm chi cho cực thân. Tháng sau con và Nguyệt Đ́nh sẽ gởi thêm tiền cho ba mẹ.

Khiêm thối thoát :

- Không cần đâu con, tại mẹ con thích có công việc làm cho vui vậy thôi, chứ những thứ đó ăn được bao nhiêu và cũng chẳng tốn hao lắm.

Giọng Duy Khang ấp úng bên kia đầu dây :

- Ba với Mẹ già rồi, con nghĩ... nên gần gũi với nhau nhiều hơn cho căn nhà đỡ hiu quạnh Ba à ?

Lời trách móc nhẹ nhàng của Duy Khang làm cho Khiêm lặng người. Đứa con trai lại tiếp giọng buồn bă năo nùng :

- Mẹ có lỗi ǵ với Ba, điều đó tụi con không cần biết, chỉ thấy là Mẹ bây giờ cũng đă già yếu, Ba th́ nay đau mai mạnh... Thời gian xói ṃn những năm tháng tuổi trẻ của Ba Mẹ, tất cả mọi sự việc c̣n có nghĩa ǵ mà khoảng cách giữ hoài, hả Ba ?

Khiêm từ lâu vẫn yêu quí đứa con nầy, dường như qua dáng dấp cao ráo, mạnh mẽ của nó, ông đă t́m thấy lại h́nh ảnh ḿnh thời son trẻ.

Nguyệt Đ́nh th́ yếu đuối, khiếp sợ cha chỉ biết than thở với Khiêm bằng những lời lẽ ngọt ngào :

- Ba ơi ! tội nghiệp Mẹ lắm... Tính Mẹ ít nói, nhưng con biết Mẹ rất thương Ba, thương tụi con.

Bằng giọng sôi nổi, Nguyệt Đ́nh đưa ra dự tính :

- Vợ chồng con bàn với nhau sang năm đón Ba Mẹ về đây sống với gia đ́nh con. Ba Mẹ già rồi đâu thể ở một ḿnh măi như vậy được.

Khiêm cười và mắng yêu con bé :

- Muốn quản thúc Ba Mẹ hay sao, Nguyệt Đ́nh ?

Hạnh phúc tràn đầy qua tiếng nói vui bên kia đầu dây:

- Nếu cần cũng dám lắm à Ba. Thôi bye Ba, tụi con sẽ có mặt vào ngày mai với Ba Mẹ.

Khiêm gát điện thoại, ông bước đến cửa sổ ghé mắt nh́n ra ngoài vườn. Buổi chiều đang xuống chậm, ánh nắng hoàng hôn vẫn c̣n le lói qua cḥm cây. Cơn gió thoảng hương thơm d́u dịu từ hoa cỏ. Khung cảnh im vắng quá làm cho ḷng người bỗng chợt thấy bâng khuâng.

Hai ngày Nguyệt Cầm nằm miết trong pḥng bệnh, vườn tược thiếu bàn tay chăm bón của nàng cũng trở nên xơ xác, cây lá rủ buồn khô héo đến tang thương. Khiêm đă lâu rồi không cầm nỗi cây leng, chân cẳng nặng nề bước những bước đi c̣n vấp váp, nói làm ǵ đến chuyện chặt lá đốn cây. Ông bỏ mặc cho vợ mọi việc ngoài vườn, thỉnh thoảng đứng bên trong khung cửa chỉ dẫn vài câu vặt vănh giúp nàng thu vén đôi nơi trên những khoảnh đất nhỏ cho vườn xanh hoa lá đỡ hoang tàn hiu hắt chút vậy thôi. Đến cái độ tuổi nầy Khiêm mới bắt đầu thắm thía, thương cuộc đời và tiếc tuổi trẻ đi qua.

H́nh như trong pḥng Nguyệt Cầm lại có tiếng ho khúc khắc, Khiêm lần ṃ bước những bước đi chậm chạp đến bên giường .

Chợt cựa ḿnh Nguyệt Cầm thức giấc, đưa mắt nh́n ra cửa pḥng như đang chờ đợi một điều ǵ. Khiêm ngồi xuống mí giường hỏi thật khẽ :

- Bà cần chi ?

Nguyệt Cầm lắc nhẹ đầu, đôi mắt bà lặng buồn nh́n qua khung cửa sổ, một vài sợi nắng yếu ớt len lỏi theo những khe hở soi rọi vào pḥng.

- Bà ăn chút cháo nghe ?

Nguyệt Cầm lại lắc đầu. Tự dưng Khiêm muốn khóc trước sự yên lặng kéo dài giữa hai người trong một khung cảnh buồn bă nầy. Ông vụt nắm lấy bàn tay của vợ siết nhẹ, giọng Khiêm nghẹn ngào :

- Bà c̣n giận tôi sao ?

Cảm giác tay vợ như đang run rẩy trong ḷng bàn tay ḿnh, Khiêm xúc động kêu lên:

- Nguyệt Cầm !

Đă từ lâu rồi ông mới gọi lại cái tên vợ, sao âm vang nghe chừng xa vắng, tiếng vọng năo nùng như lạc cơi hư vô.

Nước mắt tuôn trào, Khiêm nức nở từng cơn :

- Hăy tha thứ cho anh, Nguyệt Cầm ơi !

Tiếng thở dài lặng lẽ, bà lại khẽ cựa ḿnh đưa mắt nh́n ra cửa pḥng. Khiêm chợt linh cảm một điều ǵ như bất ổn trong đôi mắt thất thần của Nguyệt Cầm. Ông bồn chồn định đứng lên bước lại bên điện thoại, nhưng bà kéo tay chồng, nói nhỏ:

- Đừng gọi nữa... chắc chúng nó không về kịp đâu.

 

Khiêm vụt ôm lấy khuôn mặt vợ, hốt hoảng :

- Nguyệt Cầm, em đừng bỏ anh.

Đôi mắt bà lại nh́n qua cửa sổ, nụ cười buồn thoáng hiện trên đôi môi héo hắt :

- Tôi có lỗi với Xuân An.

Khiêm lắc đầu đau xót :

- Không, đó là số mạng... Nguyệt Cầm, em không có lỗi.

Bàn tay bà yếu ớt vuốt nhẹ lên mái tóc chồng :

- Chúng ta đă già rồi... đi cuối con đường rồi c̣n chi mà tiếc nuối hả Khiêm ?

Người ông đổ ập xuống cơ thể vợ, tiếng khóc như nghẹn lại :

- Em bệnh ǵ không nói cứ giấu măi để đến nông nổi nầy hả Nguyệt Cầm ? Bệnh dây dưa của anh đáng lư phải “ra đi” trước mới phải. Sao em đành đoạn bỏ lại anh có một ḿnh, Nguyệt Cầm ơi !

Khiêm đau đớn kêu than với tất cả nỗi ray rứt, hối hận trong ḷng. Suốt thời gian qua đă có lúc nào ông nghĩ đến sự buồn bă, cô đơn của vợ đâu ? Bóng ma Xuân An đă đeo đẳng ám ảnh Khiêm, khiến cho ḷng ông nguội lạnh, hững hờ, c̣n đan tâm kết tội Nguyệt Cầm, buộc bà phải kéo dài những năm tháng lạnh lùng, cay nghiệt. "Ôi ! oan khiên chi lắm vậy ? Nguyệt Cầm ơi... Kẻ có tội mới chính là anh !".

Ngoài cửa sổ ánh nắng nhạt nhoà, hoàng hôn chợt đến đưa không gian ch́m trong một màu xám ngắt lạnh lùng. Trên ngọn cây cao chót vót tiếng rút kêu buồn bă của một loài chim báo tử.

Khiêm rùng ḿnh, ông chợt ngẩng đầu nh́n vào đôi mắt của vợ, đă từ lúc nào Nguyệt Cầm nhẹ nhàng đi vào cơi hư vô.

 

Houston, Texas - đêm 7 tháng 2/1998

DIỄM PHƯỢNG