Thơ

LỤC BÁT

DIỄM PHƯỢNG

(Houston, Texas, USA)

 

Bên kia Xóm Chài - ảnh Diễm Phượng chụp tháng 12/1998

 

 

NHỮNG ÐOẢN KHÚC BUỒN

TRONG CA DAO

 

MỘT

"Tóc mai sợi vắn sợi dài

Lấy nhau không đặng thương hoài ngàn năm”

Mượt mà biển hẹn xa xăm

Chuốt trau cũng chỉ lời ngầm đó thôi

Tình yêu nếu phải vẽ vời

Trăng cao núi biếc lả lơi chút tình

Bọt bèo phận số linh đinh

Lấy nhau không đặng chỉ mình thở than

Ðò xưa bến cũ ngỡ ngàng

Xa nhau ngàn dặm còn mang nỗi sầu!

 

HAI

"Hai tay bưng dĩa muối gừng

Gừng cay muối mặn xin đừng phụ nhau”

Ngọt ngào câu hát ca dao

Mà nghe cay đắng xót đau chút gì?

Thương yêu trói buộc làm chi?

Ðoạ đày một kiếp tình si ngỡ ngàng

Nếu mai thiếp lỡ phụ chàng

Gừng cay muối mặn xin đừng trách nhau

Cuộc đời lắm nỗi bể dâu

Tình yêu lắm nỗi cơ cầu... ai hay!?

 

BA

"Gió đưa cây cải về trời

Rau răm ở lại chịu lời đắng cay”

Rủi dun phận số một mai

Mình không duyên nợ rẽ hai lối về

Dẫu sao cũng trót lời thề

Mỉa mai câu trách tiếng chê lắm điều

Âm thầm ngậm đắng buồn hiu

Tình không chung lối như diều đứt dây

Xa xăm một cõi trời mây

Bâng khuâng nỗi nhớ phương nầy vấn vương.

 

BỐN

"Trăng lên khỏi núi, khuất bụi chuối con trăng mờ

Ðôi đứa ta không duyên không nợ, đừng chờ uổng công”

Buồn thay phận bạc má hồng

Tình yêu không trọn còn mong nỗi gì?

Thoảng qua một kiếp xuân thì

Không duyên chẳng nợ mắc chi phải chờ

Trăng lên khỏi núi trăng mờ

Chàng xuôi bến khác, thiếp ngơ ngẩn buồn

Dẫu sao đã một lần thương

Thiếp – chàng cũng chỉ tơ vương kiếp nầy.

 

NĂM

"Gió đưa trăng, trăng đưa gió

Trăng lặn rồi gió biết đưa ai?”

Vào ra thở vắn than dài

Ngổn ngang tâm sự cau mày héo hon

Trăng lên chếch bóng trăng tròn

Người xa khuất nẻo biết còn nhớ không?

Hiu hiu ngọn gió se lòng

Dẫu không quên được, chẳng mong chút gì

Bẽ bàng ngậm mối tình si

Trái ngang phận số mắc chi không buồn?!

 

SÁU

"Trời mưa bong bóng phập phồng

Mẹ đi lấy chồng con ở với ai?”

Não nùng câu hỏi đắng cay

Rưng rưng giọt lệ ngắn dài thương thân

Hắt hiu trăng xế hoa tàn

Phù du một kiếp dung nhan héo mòn

Xót xa đâu chỉ mình con

Bâng khuâng ray rứt tính toan đủ điều

Trần tình lời mẹ bấy nhiêu

Phập phồng bong bóng mưa chiều buồn tênh!

 

BẢY

"Gió đẩy gió đưa

Lược thưa uốn éo

Ðưa em về

Anh dạy khéo dạy khôn"

Thật là câu hát véo von

Chuốt trau lời lẽ tình son nặng lòng

Dẫu rằng một chuyến sang sông

Bến trong hay đục má hồng khéo xui

Hững hờ duyên số ngậm ngùi

Bẽ bàng cũng chỉ cho vui cuộc đời

Ngọt ngào một chút nầy thôi

Mỉa mai cay đắng buồn ơi... là buồn!

 

TÁM

"Gió đưa gió đẩy bông trang

Bông búp về nàng, bông nở về anh"

Lỡ mai duyên nợ không thành

Ðẩy đưa số kiếp cho mình lẻ đôi

Mây chiều cánh nhạn lưng trời

Bâng khuâng chạnh nhớ gọi mời dấu xưa

Bông trang gió đẩy gió đưa

Bẽ bàng ngang trái buồn chưa cuộc đời

Dẫu sao cũng một lần thôi

Nói chi cũng chỉ đầu môi ngọt ngào!

 

CHÍN

"Ví dầu cầu ván đóng đinh

Cầu tre lắt lẻo gập ghình khó đi”

Long lanh giọt lệ rèm mi

Thương sao độ tuổi nhu mì dáng quen

Nhịp cầu lắt lẻo bon chen

Ðừng cho lỡ bước - buồn len vào hồn

Ðọt dừa chếch bóng hoàng hôn

Ðong đưa cầu ván dỗi hờn mắt em

Lặng trong giây phút êm đềm

Bâng khuâng chợt thấy ngọt mềm trên môi.

 

MƯỜI

"Má ơi con vịt chết chìm

Thò tay vớt nó con cá lìm kìm cắn tay con"

Lặng thầm câu hát ví von

Ngậm ngùi nỗi nhớ tình non nước nhà

Dặm ngàn một cõi trời xa

Quê người lỡ bước - biết nhà má đâu?

Sông sâu khó bắc nhịp cầu

Phiêu bồng một kiếp - biển dâu cuộc đời

Má ơi con vịt chết rồi

Từ nay xin má ngậm ngùi lãng quên.

 

MƯỜI MỘT

"Má ơi đừng gả con xa

Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu?”

Mênh mông một cõi trời sầu

Ða đoan số kiếp làm dâu nhà người

Thương cha nhớ mẹ ngậm ngùi

Xót xa cay đắng gượng vui bên chồng

Chiều chiều ra đứng ngóng trông

Thương thân tủi phận khiến lòng héo hon

Chim kêu vượn hú nỉ non

Bâng khuâng nhớ má ruột con chín chiều.

 

MƯỜI HAI

"Một mai thiếp có xa chàng

Ðôi bông thiếp trả đôi kiềng thiếp xin”

Xót xa trách phận riêng mình

Ai xui nên khiến cho tình vỡ đôi

Mỉa may cay đắng đầu môi

Mong chàng hiểu được những lời thiếp phân

Gặp nhau là bởi duyên phần

Mất nhau cũng bởi lời gần lời xa

Mong manh trong kiếp ta bà

Có duyên chẳng nợ đôi ta đừng buồn.

Tháng 6/1997

 

TÌNH KHÚC CÔ PHỤ

"Con cò lặn lội bờ sông

Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non"

Dạo từ nhạt phấn phai son

Gót chân trần trụi dẫm mòn lối xưa

Bây giờ nắng sớm chiều mưa

Chẳng còn ai đón người đưa ngọt ngào

Dãi dầu phận số lao đao

Quê hương từ đã nhuốm màu thê lương

Dấu yêu chia cắt đôi đường

Ba đào sóng dậy uyên ương lẻ bầy

Chàng mang thân kiếp đọa đày

Thiếp về cô phụ tháng ngày héo hon

Làm thân cò trống nuôi con

Bờ sông lặn lội nỉ non một mình.

Houston, TX 12-12-1997

 

TÌNH KHÚC BUỒN

1. NỖI LÒNG HUYỀN TRÂN

 

Oằn vai nặng gánh sơn hà

Ðầm đìa giọt lệ nỗi nhà tình riêng

Thâm cung lạnh lẽo muộn phiền

Trời xanh cay nghiệt se duyên lộn đường.

Xót xa phận số công nương

Tình nhà nợ nước đoạn trường gian truân

An nguy bá tánh thần dân

Ngậm ngùi nhận lệnh dấn thân lưu đày.

Nỗi đau đâu chỉ riêng ai

Tang thương dâu bể - đắng cay phận mình

Thuyền hoa rẽ sóng linh đinh

Lặng buồn chia biệt khối tình Khắc Chung.

 

2. HÒN VỌNG PHU

Ôm con xoã tóc chờ chồng

Ðong đầy ngấn lệ, hoài công đợi chờ

Chàng đi một cõi xa mờ

Bóng chim tăm cá - ngẩn ngơ cuộc tình

Trách đời cay nghiệt riêng mình

Xui chi nên khiến dấu in tóc nàng?

Ngày xưa thơ ấu - ngỡ ngàng

Ngậm ngùi cay đắng – bóng chàng biệt tăm

Khổ đau lặng lẽ âm thầm

Ôm con đứng sửng, tháng năm đợi chờ

Vọng phu hòn đá trơ trơ

Thiên tình đẫm lệ - lòng ngơ ngẩn buồn!

 

3. THIẾU PHỤ NAM XƯƠNG

Oan tình biết tỏ cùng ai?

Lời con thơ dại, tạo ngay dấu ngờ

Bóng đen in vách đèn mờ

Ðắng cay giọt lệ, thẫn thờ tư lương

Xót xa phận bạc má hường

Nói sao chàng hiểu? Ðoạn trường oan khiên

Thì thôi phận số ưu phiền

Xin dành một kiếp nỗi riêng cho mình

Dòng sông, bóng nước lung linh

Ði vào cõi chết nhẹ tình như chơi

Nam Xương thiếu phụ đời đời

Chuyện xưa tích cũ - buồn rơi não lòng.

Tháng 12-1997

DIỄM PHƯỢNG

(Houston, Texas USA)