CHIỀU CUỐI NĂM Ở CHUNG CƯ

Truyện Nguyn Nhung

 

 

Hm nay l ngy ba mươi Tết, hn g ci xm nhỏ ny xn xao hẳn ln. Đứng từ hnh lang khu chung cư, phng cặp mặt lờ đờ về dy phố thương mại bn kia bi đất trống, Du vẫn thấy thin hạ lai rai đi sắm Tết. Kể cũng vui, người ta chưa qun phong tục tập qun cũ, nn vẫn đổ x về tiệm thực phẩm mua sắm đđầy cho ba ngy Xun.

Cả khu thương mại ny lo to chỉ c một tiệm bn thực phẩm, một tiệm ăn bn hầm b lằng đủ thứ, từ bn b, bn riu, bn vịt cho đến bnh m, cơm tấm rất tiện cho những người độc thn khng nồi, khng chảo. Một tiệm Video chỉ rặt cho thu những phim bộ Hồng Kng, ca nhạc, tnh cảm x hội lm ly bi đt, kế bn l một tiệm uốn tc cho đn b, hớt cả tc cho đn ng. Đm dn Việt quy quần thnh một cộng đồng ở mấy khu chung cư cũ kĩ, một số ra ngoi đi lm tiếp xc với người bản xứ, đm trẻ con đi học, cn th hầu hết dường như khng quan tm lắm đến thế giới của nước Mỹ ngoi kia.

Người đn ng tn Lng Du ở trong căn chung cư một phng ngủ, lạnh lẽo v đơn độc như ci tn của hắn. ng gi hắn sau những ngy đi phiu bạt giang hồ, trở về qu lấy vợ, đẻ con, đ đặt ci tn Lng Du cho thằng con trai. Dường như mỗi ci tn c gắn b với định mệnh của đời người, bởi vậy Du thấy suốt cả đời mnh phiu giạt hết bến bờ ny đến bến bờ khc. Lc cn ở nh, mẹ hắn đ từng đau khổ v ci tnh thch đi ngao du sơn thủy hệt như ng gi hắn.

 

Nếu bảo Du khng vợ khng con cũng khng đng. Thật ra, hắn cũng đ một thời yu đương ra rt, v con vợ hắn chnh l con b hng xm nh nhảnh, hay mặc chiếc o b ba mu tm dợt, thch xem cải lương v tn nhạc cải cch trn những sn khấu bnh dn , c cc anh kp điển trai v những c đo thương khc sướt mướt khi ht su cu vọng cổ. Trong những đm trời đầy sao, Du đ c những buổi hẹn h thơ mộng dưới rặng bần lập le đom đm, ven bờ con rạch nhỏ thoang thoảng mi hoa dạ l. Ai ngờ con nhỏ c đủ sức cột chặt đời Du lại, khiến hắn tạm qun những ngy đi giang hồ cho phỉ ch lm trai.

 

Hắn thương ci khun mặt bầu bĩnh, ngy thơ, nước da ngăm ngăm bnh t, đi mắt một m v ci nm đồng tiền xinh xinh nơi khe miệng mỗi khi cười của con vợ hắn. Vậy m lc dắt du nhau qua đy, chưa được mấy năm mặn nồng th mồ tổ cha n, n đua đi tự do bnh đẳng rồi xch con đi biệt, để hắn ở lại với mối hận tnh khng bt no tả xiết.

 

Nguyn nhn lm cho gia đnh hắn tan nt th cho đến giờ ny Du vẫn khng hiểu lỗi tại ai? Tại hắn qu ma bảo thủ, hay tại con vợ hắn đua đi những ci văn minh của thứ đn b chỉ coi trọng sự rực rỡ nhan sắc. Du khng được học nhiều, nhưng đ bầm dập với cuộc đời lắm phen, hắn c hẹp hi g m đi hỏi vợ tuyệt đối. Xứ người cuộc sống kh khăn th chồng lm vợ lm, hắn c kềm kẹp g cho cam. Thương vợ th lc no hắn chả thương, nhưng hắn cũng rất kh chịu khi lc no cũng phải nng niu như hoa như trứng. Hắn l con của ba hắn m, người đn ng đng nghĩa l phải " dạy con từ thuở cn thơ, dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về", chỉ tại hai chữ Tự Do được mỗi người hiểu một cch khc nhau, hai chữ bnh đẳng cũng c nghĩa l anh cy, em cy cho tới chết, cho nn mới sinh chuyện, khi con vợ hắn khng hiểu hết được nghĩa của hai chữ Tự Do, Bnh Đẳng.

Con vợ hắn khng biết nghe ai, nhất định đi đi sửa sắc đẹp. Du đ nhiều lần cắt nghĩa với vợ l vợ chồng thương nhau th đ thương rồi, đẹp hay xấu c ăn thua g với hắn, hơn nữa dưới mắt hắn, vợ hắn rất c duyn, ci duyn của người đn b v như hương của hoa, n đi vo lng người hơn l ci đẹp của những đa hoa khng hương. Ni với vợ như ni với đầu gối, n nhất định sửa được mới nghe. Hm đi lm về, ng thấy đi mắt vợ sưng hp, bầm tm, ci sống mũi cao nghệu giựt ngược bờ mi trn, hắn đin tiết muốn giộng cho n mấy ci bạt tai. Hắn khng hiểu sao lo bc sĩ thẩm mỹ lại km thẩm mỹ đến thế, khun mặt xinh xắn rất Đng, đi mắt một m hơi xếch tạo cho vợ hắn vẻ đẹp người đn b đất Ph Tang, bỗng dưng dưới bn tay quỉ thuật của nh giải phẫu đ biến dạng. Cặp mắt by giờ to th to thiệt, nhưng cứ trừng trừng như cặp mắt bp b, với hai m trn to ở mức khng bnh thường. Ci mũi ty cao như ci cột nh, nằm nghễu nghện trn khun mặt trn trn rất Đng ấy, n tương phản như bức tranh qu, c sng c nước m lại c nh cao tầng v mấy chiếc xe hơi.

 

Từ đấy tnh nghĩa vợ chồng đm lạt lẽo hẳn, mỗi lần nhn vợ hắn lại rờn rợn như tất cả những g thuộc về vợ hắn đều l giả tất. Thin hạ th lắm mồm, người khen đẹp, kẻ bảo xấu, hắn bị m ảnh đến nỗi khng một lần no hn ln khun mặt đ một thời lm hắn si m, đắm đuối ấy. Đ sửa sắc đẹp th phải điểm trang, vợ hắn thật l bận rộn với phấn son gương lược, hắn c quan tm g đến mấy thứ phụ tng lỉnh kỉnh của phụ nữ, nhưng tận trong tm hắn, dường như đ mất đi những g m i nhất.

 

Thế rồi vợ hắn bỏ nh ra đi, theo tiếng gọi của tnh yu, hay l v khng chịu nổi sự hững hờ của hắn. Du chả tiếc g con đn b nhẹ dạ, ham vui ấy, nhưng hắn hận l lc ra đi n đ bế theo đứa con gi hai tuổi. Con b đang tuổi tập ăn, tập ni, thỏ thẻ những tiếng gọi cha gọi mẹ, bỗng bị dứt đi khỏi mi ấm gia đnh, khng hiểu n c được sung sướng, hay lại chịu sự hất hủi của một thằng cha đn ng no đ. Du tm ruột căm gan mỗi lần nghĩ đến vợ, lại đau khổ nghẹn ngo khi nghĩ đến con, u l ci số kiếp của hắn phải chịu đắng cay như thế.

 

Đ lu lắm rồi, Du vẫn cứ sống một cuộc đời như ci tn của hắn. Lc ở nơi ny, khi ở nơi nọ, cng việc th thay đổi lun lun. Chn cuộc sống g b nơi xưởng my, hắn ra sng ra biển lm nghề đnh c, co tm. Hắn coi như mnh khng gặp may trn đường tnh i, cn buồn th ai chẳng buồn, ci buồn đ biến thnh giọt bia, giọt rượu, chui vo những vỏ chai khng, tri ừng ực vo ci lỗ ny, rồi lại tồ tồ tun ra ở ci lỗ khc. Hắn uống, uống cho say mm, cho đất trời nghing ngả, cho giải ph cơn sầu. Mỗi cơn say của hắn ko di mươi ngy, để rồi khi tỉnh rượu, trong hắn lại ngứa ngy ci nỗi buồn thm căn cố đế. . .

Hắn lan man nghĩ đến những ma xun ở qu nh. Ngho m vui, nhất l những năm hắn cn đi học, ma Xun của tuổi học tr c lẽ l những ma xun trọn vẹn nhất. Ngi trường cũ đ ngả mu ru phong, mỗi độ Xun về, hắn vẫn thơ thẩn đi theo những t o di trong khu chợ hoa ven bến sng, hay ngng theo một khun mặt dễ thương trn chuyến đ đưa ngang phố chợ.

Hắn yu gi, thứ gi hiu hiu của buổi chiều xun, trn bến sng hắn ngồi hằng giờ ngắm những tu l dừa lao xao trong nắng, ci buồn dịu dng vy bủa lấy hắn, khiến hắn c ci lng mạn cho mnh l khch lng du, một chiều xun dừng bước giang hồ, nhớ mnh mang hnh ảnh người thiếu nữ bn song cửa.

Căn phng hắn thật l trống trải, khng bn, khng ghế, đđạc gi trị nhất l ci Tivi v một ci VCR đ cũ, thm một ci radio cassette để hắn nghe nhạc. Mỗi lần đm bạn gh vo nhậu nhẹt ăn uống, chỉ c một cch l nằm, ngồi la liệt trn tấm thảm cũ. Thỉnh thoảng c thằng vc ci my karaok cũ mm đến, cả bọn lại rống ln ư ử những bản nhạc tnh thống thiết. Lc ấy, hng xm cũng phải bịt tai đng cửa để khỏi nghe những tiếng rn rỉ, cng những tiếng ồn o của bọn nhậu khi "rượu vo lời ra" ấy nữa. Họ cũng thng cảm phần no nỗi buồn của lũ đn ng như hắn, m c ni th hắn cũng chỉ ngật ngưỡng ừ o cho qua chuyện, chứ hắn c nghe g đu.

Hm nay ngy cuối năm, mấy thằng bạn qu biến đu mất cả, hắn ủ rủ như con g mắc gi. Một mnh một lon, hắn vẫn phải uống, v chiều nay năm cng thng tận. Tự nhin hắn nhớ đến xt xa những năm thng cuộc đời, ng thầy cũ năm xưa với mấy cu thơ cổ:

" Cng hầu bạch cốt, hồng phấn kh lu."

Hắn diễn nm na bằng hai cu lục bt:

" Ph du ta đnh một vng,

Cng hầu xương trắng, m hồng sọ kh."

Cu thơ cổ như một chm ngn cho cuộc đời vốn đ nhiều điều khng đẹp, mỗi lc buồn hắn lại ngm nga v khng dấu được vẻ khoi tr. Chưa g hắn đ tưởng tượng ra cả một cảnh đời bn kia thế giới, đm anh hng chỉ l những bộ xương trắng, v lũ giai nhn chỉ l mấy ci sọ kh. Từ ngy sang đy, đời đ x hắn t sấp, t ngửa, vợ hắn bỏ hắn m đi, bạn b những thằng đ từng chia xẻ ngọt bi từng chn rượu cay trong cơn khốn kh, nay thnh cng trn xứ lạ coi hắn như rơm, như rc. C đứa cn i ngại ni được dăm cu thương hại, nhưng hắn cần g ci thứ tnh thương đầu mi cht lưỡi ấy. Hắn lẩm bẩm một mnh:

" Rồi chng my cũng biết. Ở một chỗ no đ sau cuộc đời ny, khi chng ta bnh đẳng như nhau, nếu Thượng Đế cn c lương tm, biết qu trọng những tấm lng chn thực, th thằng ny mới l thằng đi vo thin đng trước nhứt."

Hắn lại cười khoi tr, cứ vừa uống vừa cười một mnh, miệng lảm nhảm:

" Cng hầu bạch cốt, hồng phấn kh lu."

Hừ, c thế chứ ! Đời đu phải l mi mi. Mai đy khi hai tay bung xui, ng lớn ng nhỏ, b lớn b b g cũng phơi bộ xương trắng với ci đầu lu kh, nhe hm răng cải mả như muốn nht ma thin hạ. Cả một x hội bon chen những ci nh to, những ci xe đẹp, đnh gi nhau bằng quần bằng o, bằng những ci hột xon lấp lnh trn tay trn cổ, để m lo lắng bộn bề, m đau lưng mỏi gối. Đời l ci qui g. Nhắm mắt, mất. Mở mắt, cn. Tất cả chỉ l ảo ảnh.

Từ chiếc radio con con để ở gc phng, một giọng nam tỉ t:" Con biết by giờ mẹ chờ tin con, nhưng nếu con về....." Hắn lại thấy bng khung nhớ mẹ, nụ cười mm mm v đi mắt nhăn nheo, hấp hy , mỗi khi cười th như cả mắt v miệng cng cười, những nếp nhăn trn khun mặt gi nua cng gin ra với nụ cười mm mm ấy. Hắn thương biết bao nhiu hnh ảnh b mẹ gi, mỗi lần mắng yu hắn thường hay rủa thm " thằng cha my".

Đm vợ chồng hắn đi vượt bin , trời lắc rắc mưa, mẹ hắn đưa hắn xuống tận m sng c rặng bần lập le đom đm, b bịn rịn cầm mi tay con chẳng chịu rời. Trong bng tối,

bn tay mẹ chằng chịt những đường gn, ve vuốt mi bn tay con chai cứng. Hắn sờ ln mặt mẹ, ươn ướt, khng biết nước mắt hay l nước mưa trn g m nhăn nheo, đ đi vo lng hắn suốt một đời. Sau ny, mỗi lần bắt gặp những b cụ gi mm mm lưu lạc trn xứ người, hắn lại nhớ mẹ đến no lng. Hắn thật l k cục, khng thch nhn những cụ gi trong lụa l gấm vc, trang điểm kĩ cng, m chỉ khi no bắt gặp những nụ cười mm mm, những tia nhn ngơ ngc như trẻ con, th tận trong su thẳm, hắn nhn ra mẹ của hắn.

Năm kia, con em gi gởi sang cho hắn một tấm hnh mới nhất của mẹ, cười ngượng nghịu với hm răng mới, ghp thm tấm phng đằng sau vng son, hực hỡ. Hắn xem hnh m pht bực, anh chng nha sĩ ny c con mắt thẩm mỹ cũng khng hơn g lo bc sĩ giải phẫu cho vợ hắn. Ai đời, b gi bảy, tm mươi tuổi, lại gắn ngay vo ci miệng mm một hm răng đều như hạt bắp của c gi đang xun, hắn cứ rờn rợn thế no ấy. Hắn viết thư về bảo gởi sang cho hắn một tấm hnh khc. Hắn dặn con em cứ để mẹ với ci mồm mm mm ấy, cứ để mẹ ngồi trước sn nh, dưới gin mướp hương, c ci lu nước mưa ngoi đầu h, c cy mận l rụng bời bời những ngy gi nổi.

Buổi chiều xuống tự bao giờ. Hắn cứ uống t t, cứ say lử khử, cứ ngủ lơ mơ, hiện tại qu khứ chập chờn trộn lẫn, lc ở bn ny, khi ở bn kia. Đối diện nh hắn l nh hai ng b đ gần tm mươi tuổi, họ qua đy theo diện bảo lnh, con chu sống ring cả, chỉ thỉnh thoảng về thăm. Hai ng b sống cu ky với nhau, chia xẻ cht tnh gi trong những ngy cuối của cuộc đời. B cụ thương hắn như con, thỉnh thoảng hắn gip họ đi bc sĩ hay xuống phố mua sắm lặt vặt, cn b th hễ c g ngon cũng để phần cho hắn, thi th " bn anh em xa, mua lng diềng gần" vậy. B cụ đang đốt nhang cho mm cơm cng chiều ba mươi Tết, hắn c ngửi thấy mi nhang thơm tỏa bay lng đng trong ci lạnh của buổi hong hn. Nghĩ cũng tức cười, b cụ tuy theo những người Truyền gio đi nh thờ, nhưng nề nếp nhớ về cội nguồn như ăn su vo tận xương tủy. B bảo hắn:

" Cuối năm m nh khng c nn nhang, khng c mm cơm cng ng b ng vải, nh cửa n cứ lạnh lẽo lm sao ấy."

B cụ c mời hắn chiều nay sang ăn bữa cơm cng ng b, nhưng giờ ny hắn đ mềm mi v rượu, ni g đến chuyện ăn. Nghĩ tới đy, Du lại nhớ đến mẹ v những ngy cận Tết, đm ba mươi v tiếng pho nổ đ đng của giờ giao thừa. Mm hoa quả để ở giữa sn, lập le ngọn đn dầu v nắm hương chy đỏ, Du mơ hồ như thấy ci giao ước thật thing ling giữa Trời v Đất, cũ v mới, ci sống v ci chết, như cng một pht giy hội ngộ trong ci khoảnh khắc thing ling của đm trừ tịch.

Trong ci im ắng của buổi hong hn, mi nhang trầm phảng phất như đưa Du chập chờn trở về qu cũ, mi nh xưa, hnh ảnh b mẹ gi cm ci ngồi nhai trầu dưới gin mướp hương. Du mơ thấy mnh c đi cnh, bay về qu hương, qua bao nhiu sng di biển rộng, đồi ni chập chng. Hắn về. Qu hương đy rồi, những mi nh san st như bt p, những vườn cy, những con đường đất ngoằn nghoo, những sng, những rạch, lấp long nh nắng chiều như những con rắn bạc trườn mnh trn ruộng đồng bt ngt. Hắn về. Đi qua con ng r ro tiếng l, khoảng sn rung rinh bng nắng, mặt sng lăn tăn sng gợn, tất cả đều im lặng đến nỗi hắn nghe được cả tiếng c đớp mồi dưới chn cầu, tiếng gi hiu hiu lch luồn qua khm trc. Gin mướp hương vẫn cn đấy với những bng hoa vng, c con ong bầu ku vo vo chuyền từ hoa ny sang hoa khc. Mẹ hắn vẫn ngồi đấy, ci miệng mm mm đang nhai trầu m chừng như nghĩ ngợi g đu đu. Hắn nhẹ nhng đi đến sau lưng mẹ, vẫn nghịch ngợm như ngy cn b, đưa hai tay bịt mắt mẹ, hắn hỏi:

" Đố ai?"

B gi từ tốn gỡ tay hắn ra, b xiết lấy bn tay chai cứng của thằng con giang hồ, lng tử. B cười, nụ cười mm mm, đi mắt hấp hy nh ln nt nhn tươi vui, những nếp nhăn như gin ra trn khun mặt gi nua:

" Thằng cha my, đi g m đi biệt, my đi đu tới giờ mới "dza" đ con?"

Du nghe như khng c g xảy ra, thời gian v khng gian như ngừng lại, như hắn vẫn đang ở nh với mẹ , chỉ đi đu quanh quẩn vi hm. Hắn m lấy mẹ, vuốt ci củ tỏi trn mi tc mẹ gi, mi tc đ bạc phơ, đ rơi rụng tứ tn mười phương theo cuộc đời chỉ những ngng chờ v đau khổ. Mẹ gi ốm o cm ci nhưng Du nghe ấm cả lng mnh:

" Con " dza" với m lun nghe m. Ở đu cũng khng bằng qu nh, phải khng m?"

Mẹ hắn cười, đi mắt nhn con đằm đẵm xt thương:

" Ưa, "dza" lun đi con, sao my cứ đi hoi lm chi cho khổ? Thằng cha my, ở nh với m c rau ăn rau, c cho ăn cho, chết chc g m tha phương cầu thực hở con."

Hắn nghe như muốn khc, đời hắn khổ nhiều thứ chứ đu phải khổ v miếng ăn. Du muốn kể mẹ nghe hết nhưng lại sợ mẹ buồn, mẹ hắn lc no cũng nghĩ hắn như thằng con nt, thm ăn chn ch đậu, củ khoai luộc.

" M c g cho con ăn khng? Tết nhứt m khng bnh, khng mứt g hết ?"

Mẹ hắn lại cười, ci mồm mm mm khng răng dễ thương hết sức:

" By đi hoi c ai đu m ăn, m c nồi thịt kho nước dừa với mấy đn bnh tt, dưa hấu th chưng trn bn thờ ng b đ. Con muốn ăn để m xẻ. Thằng cha my, đi th thi, dza" l đi ăn."

Du cười hề hề, hắn qun l mnh đ gi, trong tnh thương ắp đầy của người mẹ, hắn vẫn chỉ l đứa trẻ con. Hắn ng ra ngoi sn, gi r ro, r ro trn cy mận đỏ, những chm mận đong đưa trn tn l xanh. Mẹ hắn đi đu rồi? C một lc Du chập chờn qua cơn mộng. Gi, lại gi, gi ở đu m lạnh thế, ở qu mnh đu c thứ gi ma quỉ thế ny. Bỗng hắn mơ mơ nghe tiếng pho ở đu vọng lại, khng biết l mấy giờ, khng biết l ngy sắp bước sang một năm mới, hắn lại thim thiếp trong giấc mộng với b mẹ gi ở qu xưa. Hắn nghe tiếng pho rộn r từ pha chung cư bn kia vọng lại, Du mơ mng như đang ở qu nh, hắn hỏi:

" Giao thừa rồi phải khng m?"

Trch trong " Viết Giữa Mnh Mng" của Nguyn Nhung

Xuất bản thng 9, năm 2000.