CUNG ĐÀN XƯA.

 

Ngày xưa đi qua ngơ

Anh dạo mấy đường tơ

Nhạc buồn vương vương lối

Cho ḷng em ngẩn ngơ

Đường đi, về hoa cỏ

Màu xanh , hồng mộng mơ

Ru hồn cô gái nhỏ

Áo trắng buồn bơ vơ

Đàn anh rung từng điệu

Khóc cho một lần yêu?!!

Ḷng em nào ai hiểu

Một ḿnh, yêu và yêu

Hè về, hoa phượng trổ

Ngơ vắng, ve sầu ngâm

Tiếng đàn anh nức nở

Hận t́nh đời trăm năm

Rồi xa trường yêu dấu

Oâi ba tháng hè dài

Chín mươi ngày thương nhớ

Tiếng đàn vương u hoài

Ngày phượng hồng thôi rụng

Ngày ve sầu thôi ngâm

Trời mưa bong bóng nhỏ

Tàn mùa hè một năm

Em trở về ngơ xưa

Trời trưa cơn mưa thưa

Cửa nhà anh không mở

Đàn thôi rung đường tơ

( Đàn anh đem đi bán

V́ t́nh anh dở dang?)

Ḷng sầu em ấp ủ

Một t́nh yêu ngỡ ngàng

Sáng sáng rồi trưa trưa

Đường ṃn loang hoa nắng

Đâu dư âm ngày xưa

Đă ch́m trong dĩ văng

Mưa buồn mưa bay bay

Em về, đi từng ngày

Phượng đỏ sầu không thắm

Má thôi hồng hây hây

(Chắc anh, người trai trẻ

Đă lên đường ṭng quân?)

Đường đi ra chiến trận

Có mang đàn theo không?

Bao giờ anh trở lại?

Thuyền xưa xa bến rồi

Ḍng sông c̣n chảy măi

Thời gian hờ hững trôi

Cửa nhà anh không mở

Đàn thôi rung đường tơ

Nhưng ḷng em vẫn măi

Nhớ hoài cung đàn xưa.

( Để nhớ một tiếng đàn thời đi học)

Nguyên Nhung.