TIỄN NGƯỜI VỀ CỰC LẠC

 

 

Nợ duyên hết nên người đành vội bỏ

Kiếp dương trần c̣n lại kẻ cô đơn

Mất người thân đau buốc nghẹn từng cơn

Chôn tiếng khóc để người đi thanh thản

 

Cơi Niết Bàn hay là nơi cực lạc

Người hăy đi chốn đó được b́nh yên

C̣n lại đây đầy rẩy những ưu phiền

Bồ Tát Đạo từ nay nguyền theo đuổi.

 

Đàn con dại trên đường trần dong rổi

Năm tháng dài sầu tủi kiếp bơ vơ

Nhưng không sao: tất cả biết nương nhờ

Hào quang Phật để soi đường dẫn lối

 

Cùng chúng sinh thoát khỏi ṿng u tối

Có cơ duyên sẽ nối lại đường tơ

Chuyện hợp tan, tan hợp có ai ngờ

T́nh cốt nhục cơ duyên nhờ công đức,

 

Tạo kiếp nầy, vun bồi từ kiếp trước

Th́ lo ǵ không hưởng được kiếp sau

Hết nợ duyên rồi xin hăy đi mau

Đường cực lạc c̣n thênh thang rộng mở.

 

LTP

Melbourne tháng 8/98

(Viết tặng hiền thê quá văng Nguyễn Thị Minh Nguyệt, từ trần ngày 7/8/1998, và giờ đây xin kính tặng hương linh đồng môn Đặng Thị Nga, hiền thê của đồng môn, GS. Lê Nguyễn Thiện Ngôn, từ trần vào ngày 18/2/2002. Kính xin cầu chúc các hương linh sớm an vui nơi cơi Phật)