ĐÔI D̉NG TÂM SỰ CỦA THẦY MAI ĐỨC TRÍ

LờI NBT - MớI đây chúng tôi nhận được thư tâm sự của thầy Mai Đức Trí rất cảm động. Thầy Trí dạy Lư Hóa cho các lớp đệ tứ, đệ tam, đệ nhị và đệ nhất tạI trường Trung học Phan Thanh Giản Cần Thơ từ niên khóa 1964 đế hết năm 1964 rồI chuyển về làm việc tạI nha Trung học Sài G̣n. Trong thờI gian làm việc tạI Sài G̣n thầy Trí cũng có dạy thêm tạI các trường Gia Long, Chu Văn An, Hưng Đạo, Văn Lang .

Chúng tôi xin cho lên mạng bức tâm thư nầy của thầy Trí nhằm chia xẻ một chút tâm tư vớI Thầy cũng là để tạo mốI liên lạc vớI các bạn đồng môn khắp nơi, nhất là những đồng môn nào từng học vớI thầy Trí dướI mái trường Phan Thanh Giản thân yêu ngày nào.

Chúng tôi dù không có học vớI Thầy Trí và có ngườI sau khi rờI mái trường Phan Thanh Giản thân yêu cũng làm nghề thầy giáo, hiện nay trong đă trên dướI 60, nhưng lúc nào cũng trân quư T́nh Thầy, Nghĩa Đồng môn. Bây giờ c̣n liên lạc được vớI nhau, c̣n đọc được những ḍng tâm tư quí mến của Thầy, chúng tôi xin ghi lạI những ḍng chữ nầy vớI lờI thành kính chúc Thầy cùng gia quyến được b́nh an để tiếp tục chia xẻ tâm tư trong tinh thần bảo tồn và phát huy văn hóa cao đẹp của ngườI Việt Nam cùng tập thể Thầy Cô và đồng môn PTG-ĐTĐ của chúng ta. Kính mời quí vị đọc bức tâm thư của Thầy Trí dưới đây.

NBT

***********************************************************************************

Anh Phúc thân mến,

Cảm ơn anh đă hồi âm email của tôi. Tôi rất thích trang web của các anh có đưa lên h́nh ảnh của các anh năm xưa tại trường PTG, nó gợi lại trong tôi rất nhiều kỷ niệm vui buồn khó quên. Đúng như các cụ ngày xưa đă nói: tuổi càng ǵa, người ta càng sống với kỷ niệm nhiều hơn. Bây giờ ở đất khách quê người, những kỷ niệm êm đềm dưới mái trường học càng làm cho người ta trân quư, càng cảm thấy nhớ quê hương hơn.

Thầy tṛ bây giờ đa số đă lăo cả rồi, người ít tuổi nhất cũng phải trên dưới năm mươi tuổi, thế mà khi gặp nhau các anh vẫn gọi chúng tôi bằng Thầy một cách kính cẩn khiến cho chúng tôi vừa cảm động vừa ái ngại. Xa quê hương, xa các phong tục, văn hoá cổ truyền VN, tưởng rằng t́nh thầy tṛ năm xưa, với các câu nói " nhất tự vi sư, bán tự vi sư "; "tôn sư đắc đạo" v.v. không c̣n tồn tại nữa. Các hội ái hữu cựu học sinh các trường trung học ở VN tại hải ngoại đă làm được một công tác đáng khen, đó là làm sống lại cái tập tục tốt ngàn xưa của người Việt là yêu mến và kính trọng thầy cô giáo. Đó là một việc làm cần thiết để giáo dục con em ḿnh trên xứ người, nâng cao phẩm chất của người Việt, biết kính trọng và yêu mến người dạy dỗ ḿnh mà không coi đó là cái "job" của người hành nghề dạy học.

Viết những ḍng tâm sự trên với anh, tôi không có ư tự đề cao ḿnh mà chỉ muốn nhắc nhở với các anh rằng, chúng ta sống trên xứ người mặc dù được hưởng tự do và sung túc về vật chất, nhưng không bắt buộc phải chối bỏ hết những tập tục tốt của chúng ta để hoàn toàn "lột xác" trở thành ông Mỹ, ông Pháp, ông Úc v.v. Đó là những điều tôi nghĩ phải giáo dục cho con em biết, để chúng đừng lầm tưởng rằng chúng chỉ có cái "vỏ" là người Việt thôi.

Năm 1999. tôi và nhà tôi cùng đi dự đại hội PTG-ĐTĐ tại San Jose, California, chúng tôi gặp lại một số đồng nghiệp cũ và một số học tṛ cũ. Rất vui và rất cảm động. Tôi cũng có dịp gặp lại đồng nghiệp gs Trương Quang Minh hiện mở restaurant ở Úc. Sau này, v́ sức khoẻ kém (bị mổ tim tới 4 bypass) nên không đi dự các đại hội khác của PTG-ĐTĐ, nhưng tôi vẫn nhận được các đặc san của mỗi kỳ đại hội. Đặc san in rất công phu và đẹp, có nhiều bài viết khá hay.

Anh cho tôi gửi lời thăm các cựu học sinh PTG hiện cư ngụ tại Úc, tôi không biết có anh chị em nào là học tṛ của các lớp tôi đă dạy không, tôi dạy môn Lư Hóa, các lớp đệ tứ, đệ tam, đệ nhị và đệ nhất từ 1964 đến hết niên khoá 1968 th́ chuyển về làm việc tại Nha Trung Học ở Saigon và dạy thêm ở các trường Gia Long, Chu Văn An, Hưng Đạo, Văn Lang v.v. Chúc anh và gia đ́nh mạnh khoẻ và có nhiều thắng lợi.

Thân ái,

gs Mai Đức Trí

New Jersey., 20 Sept. 2003