Thương tiếc một đồng nghiệp vừa ra đi : anh Trương Quang Minh

Gs. Bùi Bằng Hãn

 

Di ảnh Thầy Trương Quang Minh

Từ khi đưọc  tin anh mất, tôi cảm thấy như cò gì mất mát . 

Năm 2001, khi Cựu Học Sinh PTG & ĐTĐ Úc Châu nhóm họp  tại Melbourne cách Sydney 879 km, và những lần họp Đại Hội hàng năm kế tiếp: Sydney năm 2002 nơi anh ở, ở xa như Brisbane cách Sydney 980 km năm 2003, Perth cách Sydney 4000 km năm 2004, không lần nào vắng anh mặc dù công viẽc đa đoan.  

Anh về dạy Pháp Văn tại trường Phan Thanh  Giản sau tôi thời ông Hiệu Trưởng Nguyễn Băng Tuyết.  Anh tính cẩn thận , người hiền lành, nói nhỏ nhẹ như tôi đã viết trong  bài "Nhớ lại những năm dạy tại trường Trung Học Phan Thanh Giản Cần Thơ".   Trường bố trí cho anh ở cùng với một đồng nghiệp, trong môt phòng trên lầu chỗ ngay cổng vào dãy trước, đường Phan Thanh Giản. Anh thường chơi với anh Mạc Kỉnh Trung, Giáo Sư cùng trường. Được biết  anh Trung và anh là bạn cùng học Collège Cần Thơ xưa  mà một trong những thày dạy là Ông Hiệu Trưởng Nguyễn Băng Tuyết.   Rồi khi anh làm Hiệu Trưởng, sau đó đảm nhận Chánh Sở Học Chánh tỉnh Phong Dinh kiêm Trưởng Khu 4 Giáo Dục (vùng 4 chiến thuật), chức vụ sau cùng  là Trưởng Ty Văn Hóa Giaó Dục và Thanh Niên Phong Dinh.  Trong những lần hội họp do Bộ Giaó Dục triệu tập tại Saigon từ năm 1971, tôi cũng gặp anh. Vẫn bản tính hiền lành, nhỏ nhẹ  như xưa. 

Biến cố 30-4-1975 xẩy đến.  Tưởng chừng anh và tôi không còn gặp nhau nữa.  Nhưng khoảng 1998, tình cờ tôi đọc trện một tờ nhật báo lớn, tiếng Anh tai Úc, thấy có bài  viết về một nhà hàng Minh ở Sydney.  Tôi nghỉ là một ông Minh nào đó, tên VN thì thiếu gì tên Minh. Tác giả bài báo tường thuật và biểu dương về sự thành công cuả một người VN tỵ nạn -- với hai bàn tay trằng khi đến Sydney, nhờ làm việc cần cù – hiện làm chủ một nhà hàng ăn rất đông khách tại Sydney.  Bài báo  có in hình nhà hàng và chủ nhân. Tôi nhận ra đó chính là anh Trương Quang Minh, đồng nghiệp Phan Thanh Giản với tôi khi xưa.

Cảm tưởng cuả tôi là : mừng rỡ,  ngạc nhiên, thán phục .   Mừng là tôi không lẻ loi,  còn có một đồng nghiệp xưa cùng định cư tại đất Úc xa xôi này vì đa số dân tỵ nạn VN thường đi Mỹ định cư, cho Úc là miệt dưới và nhà quê. Tôi nghĩ,  rồi ra thế nào cũng có ngày gặp anh.  Ngạc nhiên vì xuất thân là một thày giáo, thuộc loại bạch diện thư sinh, thường chỉ đi ăn hàng, nay lại  phụ trách mở đươc một nhà hàng ăn. Mà nhà hàng ăn, thì chủ phải biết về khoa nấu nướng, chứ phó mặc cho người khác thì thành công sao được. Tôi phục anh : tài và giỏi thật.  Thêm nữa, mừng khi thấy được sự thành công cuả anh trong lãnh vực kinh doanh. Chắc có bóng dáng chị ở bên cạnh. 

Đến năm 2001, anh đến Melbourne dự Đại Hội CHS PTG & ĐTD tổ chức lần đầu tiên.  Chỉ vỏn vẹn một cái sách tay, hình ảnh một ông giáo già lặn lội về trường hiện lên trong đầu tôi.  Sau gần 30 năm xa cách, tay bắt mặt mừng.  Nhưng thấy anh tóc đã pha màu bạc và không được tráng kiện như thuở xa xưa. Trong lúc trò chuyện, anh kể rằng cũng phải đi cải tạo hơn 2 năm và nhờ chị Minh vận động, lo lót anh mới được thả sớm.  Rồi “tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách.” Tôi hỏi anh về nhà hàng ở Sydney do bài báo mà tôi đọc, thì anh rất vui thuật lại từ khi bắt đầu mở, trải qua những vất vả, gian truân, cạnh tranh  từ khi khởi sự cho đến kết quả thành công như ngày hôm nay. Và anh cũng kể với  tôi về bịnh tật, sự điều trị  của anh và anh bảo rằng ''Khi trời kêu ai thì người ấy dạ " .  

Năm 2002, khi đi dự Đại Hội CHS PTG & ĐTĐ lần thứ hai ở Sydney, anh chị đón tôi tại ga xe lửa Sydney vào lúc gần tối.  Anh chở luôn tôi về nhà hàng cuả anh để khoản đãi tôi và anh Nguyễn Huy, môt CHS đi cùng, một bữa ăn  thịnh soạn. ngon miệng.  Anh cũng không quên giới thiệu với chúng tôi về món ăn mà anh chế biến để cho chúng tôi thưởng thức.  Nhà hàng lầu, thật đông khách.  Thực khách đa số là tây.  Anh nói là có thể cung ứng được từ 2 đến 300 thực khách môt lúc.  Anh kể dí dỏm rằng , học trò cũ ở một tiểu bang nọ cùng với các bạn đến Sydney chơi  đi qua nhà hàng  thày,  định vào, nhưng lại sợ thày không dám vào.  Anh bảo như vậy là  em làm mất mối cuả tôi.

Năm 2004, gặp anh chị ở Perth trong kỳ Đại Hội 10-4-2004. Thấy thể trạng anh khá hơn mấy năm trước, tôi mừng.  Và hẹn nhau sẽ gặp lại ở kỳ Đại Hội Melbourne 2005.  Gần đến ngày Đại Hội (14-1-2005), tôi mong để sớm được gặp anh.  Nhưng được tin, anh đã chuẩn bị đi nhưng bệnh tái phát nên  phải nhập viện để điều trị. Tôi chỉ biết cầu nguyện cho anh qua khỏi.

Nhưng đến ngày 21-1-2005   thì được hung tin anh ra đi vĩnh viễn. Vô cùng thương tiếc.  Âu đó cũng là theo lời anh nói " trời kêu anh đi " vậy.  

Anh sinh trưởng ở Rạch Giá nhưng anh đã gắn bó cả cuộc đời với trường Trung Học Phan Thanh Giản  và tỉnh Cần Thơ từ tuổi hoa niên. Là một nhà giáo tận tụy, môt đồng nghiệp tốt, dễ mến.  Vẫn biết , đời người là sinh, lão , bệnh,  tử. Tuy nhiên anh ra đi để lại sự thương tiếc cuả đồng nghiệp, đồng môn và môn sinh cuả anh. Từ rầy trở đi, sẽ thiếu vắng  anh trong những kỳ Đại Hội.

Chúng tôi chia sẻ sự mất mát này với chị và các cháu.  Cầu chúc hương hồn anh sớm tiêu diêu miền cực lạc. Xin chào vĩnh biệt anh với niềm luyến tiếc.

 

Bùi Bằng Hãn

22-1-2005