Viết cho một đồng môn vừa nằm xuống

Lê Thiện Phúc

(CHS PTG 58-64)

 

Sau gần ba tiếng đồng hồ bị đình hoãn, chiếc máy bay Boeing của hãng hàng không Thái mới bắt đầu gầm thét, chuyển mình cất cánh, xé tan sự yên tĩnh của màn đêm trên bầu trời thành phố Melbourne. Chuyến về VN lần nầy của chúng tôi đã được hoạch định trước hơn cả năm nay. Tôi thì về để thực hiện một chương trình nghiên cứu cho cái luận án tiến sĩ về ngôn ngữ học được viện Đại học Victoria tài trợ. Vợ tôi và đứa con trai duy nhất của bà ấy thì về để thăm thân nhân như bao nhiêu người Việt ly hương khác.

Trong tiếng gầm liên tục và sự rung chuyển đều đều của chiếc máy bay phản lực tôi thiếp đi hồi nào không biết. Khi tỉnh vậy, nhìn bên cạnh thấy vợ tôi, Nhàn, vẫn đang ngủ say. Tôi miêng

Di ảnh đồng môn Thái Đắc Bùi

mang suy nghĩ mông lung về cuộc đời, bổng nhớ lại hình ảnh của một thằng bạn cựu đồng môn vừa nằm xuống; tuy đã tròn ba tháng rồi mà tôi vẫn tưởng chừng như mới hôm qua! Hình ảnh của Thái Đắc Bùi hiện rõ trong tôi lúc nầy. Tôi có thể mường tượng rõ ràng hình ảnh của một thằng học trò hiền lành, học giỏi, thỉnh thoảng gặp nhau trên đường đi học trường Phan Thanh Giản ngày nào. Tôi cũng có thể mường tượng ra hình ảnh của Bùi trong bộ quân phục của một sĩ quan quân y QLVNCH cùng vào sinh ra tử với anh em trong thời chinh chiến. Và dĩ nhiên tôi cũng mường tượng được rõ ràng hình ảnh của Bùi trong cương vị của một 'lương y như từ mẫu' tại Melbourne. Thái Đắc Bùi, một cựu đồng môn PTG 58-64 của chúng ta giờ đây không còn nữa trong cái thế giới đầy bon chen, phức tạp nầy.

Bùi ơi! bây giờ mầy đang ở đâu? Tao đang ngồi trên phi cơ nhớ đến mầy đây! Tao ghi lại hình ảnh của mầy để đăng trên Đặc San PTG-ĐTĐ năm 2003 cho anh em bạn học cũ của mình có dịp nhớ lại mầy. Nhớ hôm đám tang tiễn biệt mầy, chắc mầy có nghe tao đọc lại mấy lời khuyên nhủ của thầy Tịnh Từ. Thầy ví cuộc đời của con người như một sự luân chuyển triền miên, hợp tan, tan hợp, biến hoá không ngừng theo định luật 'nhân duyên'. Khi còn có đủ nhân duyên thì người nầy hợp chung sinh sống với người kia trong quan hệ vợ chồng, cha con, mẹ con, anh em, chú cháu…. mà người ta thường gọi là quan hệ thân nhân, quyến thuộc. Khi nhân duyên đã hết thì chia tay. Đó là cái thường tình không ai tránh khỏi. Ngày cuối cuộc đời mầy được gieo duyên với Phật khi được vị tỳ kheo làm lễ qui y cho mầy và đặt cho mầy cái pháp danh Huyền Thục. Hy vọng kể từ ngày đó mầy tìm được một hướng đi mới để thoát khỏi bao nhiêu sự vướn mắc, trói buộc của cuộc đời ô trọc, khổ đau nầy. Chỉ có một điều lấy làm tiếc một chút là kể từ nay Gia Đình PTG-ĐTĐ của chúng ta bị thiếu đi thêm một người. Thiếu một người kể chuyện cho nhau nghe về những kỷ niệm xa xưa, về mái trường thân thương, về Cần Thơ yêu dấu, về bến Ninh Kiều mộng mơ …… Kỳ họp mặt tới tại Brisbane vào mùa lễ Phục Sinh tháng Tư năm 2003 nầy anh chị em đồng môn Melbourne dự định mướn xe cùng đi cho vui, nhưng lần nầy không có mầy. Đó là một điều đáng tiếc, nhưng không ai có thể thoát ra ngoài sự chi phối của định luật nhân duyên, trong sự chuyển biến của cuộc đời qua bốn cái hệ lụy tất yếu - sinh, lão, bệnh, tử - mà Đức Phật đã tìm thấy hơn hai ngàn năm trước đây.

Bùi ơi! như mầy đã biết trong cuộc đời nầy buồn nhiều hơn vui. Ngay cả trong cái quan hệ nhân duyên vợ chồng với nhau, người ta dám hy sinh cả cuộc đời cho nhau, nhưng mấy ai không có lúc gây khổ cho nhau, hay gây cay đắng cho nhau! Như vậy trong quan hệ nhân duyên của cuộc đời, dù là giữa vợ chồng, cha mẹ, con cái, anh em, bạn bè hay đồng môn với nhau, khi còn hơi thở thì người ta cố gắng đem lại cho nhau những giây phút êm đẹp, tạo cho nhau những nụ cuời hài hoà, những cảm giác dễ chịu, để lại cho đời một chút gì đáng nhớ, dù là nhớ để rồi quên! (vì trên đời nầy có cái gì là vĩnh cửu đâu!).

Có lẽ cũng vì lý do muốn tìm lại một chút gì để nhớ trong sự biến chuyển không ngừng của cuộc đời mà anh chị em cựu đồng môn PTG-ĐTĐ từ nhiều năm nay, dù sống tứ tán khắp nơi, đa số tóc đã điểm sương, đã cố gắng tổ chức những buổi họp mặt để có dịp nhắc lại những kỷ niệm xưa, những kỷ niệm đẹp nhất trong đời mà người ta không thể tìm lại được - không ai tìm lại được những gì đã qua, mà người ta chỉ có thể nhớ lại để rồi hối tiếc! Chính vì vậy mà có lẽ mọi người nên biết quí trọng, yêu thương thật lòng với nhau từng phút từng giây trước khi ta trở thành kỷ niệm bị phai mờ dần theo năm tháng!

Melbourne tháng 1 năm 2003.