Viết vội cho mầy

Một thằng bạn nối khố sắp ra đi

Lê Thiện Phúc

Hình chụp tại San Jose năm 1986, từ phải: Lê Ngọc Ánh (bồng con) Lê Thiện Phúc

Trước khi lên đường về Việt Nam vào sáng sớm ngày mai, sáng nay, mới hơn 6 giờ, 28 tháng 11 năm 2004, từ Melbourne tôi gọi điện thoại thăm Lê Ngọc Ánh tại nhà thương. Lúc đó khoảng 11 giờ sáng bên Hoa Kỳ. Nghe giọng nói có vẻ hơi mệt hơn lần trước, tôi cảm thấy bồi hồi, lo lắng cho Ánh, một người bạn đồng môn Phan Thanh Giản mà tôi quí mến từ lâu.

Ánh cũng tự xác nhận tình trạng không khả quan. Các bác sĩ đã cho biết Ánh sẽ phải tiếp tục chiến đấu với loại vi trùng ung thư máu vô cùng hiểm độc để dành lại sự sống từng ngày. Giọng nói rất bình tĩnh của Ánh làm tôi khâm phục vô cùng. Dù biết mình sẽ phải ra đi, xa người thân, bạn bè thương quí, Ánh vẫn bình thản nói rằng tinh thần vẫn sáng suốt, không có gì phải lo sợ cái ngày mình ra đi vĩnh viễn ấy. Nhiều lần trong cuộc đối thoại nầy, Ánh vẫn không quên căn dặn tôi những việc cần làm để giúp những người quen thân trong cơn khốn khó tại quê nhà. Ánh căn dặn tôi nhớ liên lạc với Trần Lộc Trọng ở Cần Thơ để nhờ Trọng dẫn đến gặp anh Trần Văn Nhã, anh ruột của Trần Ngọc Sơn bạn học từ lớp đệ thất F của Ánh. Gặp anh Nhã để nhận một số tiền mà Ánh đã gởi trước để làm các công tác từ thiện tuỳ theo tình hình thực tế mà tôi cảm thấy cần làm trong thời gian về lại Cần Thơ chuyến nầy.

Tôi ghi tâm những lời Ánh dặn, nhưng trong lòng vẫn thấy lo lắng xót xa cho số kiếp con người. Tôi khuyên Ánh: Lòng từ bi của Ánh rất cao quí và quan trọng đặc biệt trong lúc nầy, bởi vì trong sự giúp đời còn có giá trị giúp mình nữa; đó cái công đức ‘bố thí’ thiêng liêng, dịu vợi ấy. Tôi cũng khuyên Ánh: Trong lúc nầy, ngoài ý tưởng giúp người, điều rất quan trọng là Ánh nên luôn luôn để hướng tâm về Phật, thường xuyên niệm Phật A Di Đà và Phật Dược Sư. Ánh tỏ ra hoan hĩ nhận lời khuyên của tôi trong cái tâm trạng xúc động mà tôi tôi có thể cảm nhận được qua gịong nói với âm vang phì phào của Ánh.

Tôi vẫn còn nhớ âm vang qua tiếng nói phì phào nầy của Ánh, sau khi hỏi về tình trạng sức khoẻ và diễn tiến trị liệu. Ánh ôn tồn: "Lần nầy kẻ thù vi trùng máu hung hãn hơn lần trước nhiều, tao sẽ phải tiếp tục chiến đấu và sống với nó cho đến khi nào nó quật mình ngã quỵ thì thôi!"

Ôi thật là dũng cảm! Tiếng nói của một người đang chiến đấu với tử thần. Biết nguy cơ nhưng không chùng bước, không bi quan, không bấn loạn tinh thần! Biết nói gì hơn trước cảnh lâm nguy của một thằng bạn nối khố, quen biết nhau từ thuở hàn vi! Ánh ơi! Tao đang viết đôi dòng cảm xúc tột cùng về mầy đây! Con đường trước mặt mầy đang đi, rồi mầy sẽ đến đâu theo cái định nghiệp của mầy? Tao viết vội mấy dòng cảm xúc nầy ngay sau khi nói chuyện với mầy qua điện thoại với mầy sáng nay. Con đường của mầy trùng trùng vô định. Hết thiệt rồi sao? Đừng vội giã từ anh em nghen Ánh! Bởi vì xung quanh mầy vẫn còn nhiều người đang cầu nguyện cho mầy và rất quý mến mầy. Chị Thu Hương sáng nay cũng gởi email cho tao với những lời cảm động vô cùng sau khi Huệ vào thăm mầy và báo cáo lại tình trạng của mầy.

Dù mầy vẫn còn tĩnh táo, mới tiếp chuyện tâm tình qua điện thoại với tao đây, nhưng sao tao vẫn thấy ngậm ngùi và xót xa như có linh tính báo cho tao biết là mầy sắp phải ra đi, đi thật xa, không hẹn ngày trở lại!

Tao cố gắng nghĩ đến những gì cần làm để giúp mầy đây. Khi về tới Cần Thơ, tao sẽ đi tìm anh Nhã để xin nhận một ít tiền mà mầy đã gởi để bố thí đó. Rồi tao sẽ dùng số tiền của mầy để làm công việc bố thí hầu tạo công đức cho mầy. Tao định dùng chính tiền của mầy để làm công việc bố thí thì mới tạo được công đức cho mầy; và đó là lý do tao muốn đi tìm anh Nhã chớ không phải là tao không có tiền để làm công việc bố thí nầy đâu. Tao tin mầy sẽ hiểu tao và tao cũng hy vọng làm công việc bố thí nầy sẽ tạo được ít nhiều công đức cho mầy để làm hành trang lên đường đến một thế giới khác.

Dù khi viết mấy dòng chữ nầy mầy vẫn còn tại thế và minh mẫn, nhưng tao không ngần ngại, bởi vì tao biết mầy là một người có đủ ba đức tính Bi Trí Dũng của nhà Phật. Không tin dị đoan mà chỉ tin Phật, sáng suốt đối đầu với thực tế cuộc đời mà không ai tránh khỏi, đó là sinh lão bệnh tử.

Thôi tạm bao nhiêu đó tao viết về mầy trong những giây phút bồi hồi, cảm xúc. Mong mầy nghe tao, bình tâm niệm Phật hướng về một thế giới an lạc vĩnh cửu, để rồi từ đó mầy có thể tiếp tục cứu độ chúng sinh với cái tâm Từ Bi sẵn có của mầy. Biết đâu sau nầy mầy sẽ có cơ hội giúp đời nhiều hơn với cái tâm Bồ Tát mà mầy đang có. Ráng lên! Chí tâm hướng về Phật, khi đi đứng, lúc nằm ngồi, bền tâm niệm Phật A Di Đà để được đón tiếp về nơi an lạc vĩnh cửu; nơi đó thật bình an, nhưng đừng quên bạn bè, đồng loại vẫn còn đang lặn hụp trong vòng sinh tử luân hồi nầy.

Xin tạm biệt mầy.

Melbourne ngày 28/11/2004

Thiện Nhân Lê Thiện Phúc