XIN GHI NHỚ NHỮNG T̀NH CẢM SÂU ĐẬM MÀ TÔI VÀ GIA Đ̀NH ĐĂ NHẬN ĐƯỢC

 

Thật là một cảm kích sâu đậm, có tác dụng để lại một dấu ấn rất lâu dài trong ḷng tôi khi vừa trải qua một cơn bạo bịnh, mà tôi và gia đ́nh phải chiến đấu một cách đơn độc để vượt qua.

Trong lúc phải đơn phương chống trả với bịnh Leukemia, th́ gia đ́nh tôi đă liên tiếp đón nhận vô vàng những t́nh cảm, những chia sẻ âu lo, những khích lệ, kể cả những lời cầu nguyện, từ khắp mọi nơi, gọi điện thoại, gởi email, và đến tận bịnh viện để biểu lộ sự chia sẻ, âu lo, an ủi của quư thầy cô, quư niên trưởng, và đồng môn, cũng như anh em, bè bạn xa gần.

Hung tin đă được truyền đi từ BCH hội Ái Hữu PTG&ĐTĐ Bắc Cali nhờ các anh Lâm Hầu Sáng & Trần Văn Sách,và cũng từ đấy chi hội trưởng Lâm Văn Thương và Thảo Chi là hai người đầu tiên đă vượt qua cái sign "No Visitor" để ủng hộ tinh thần cho người vô vọng. Cũng xin nhân dịp nầy tỏ lời cám ơn Mục sư Kiều Tuấn Nam đă đến BV thăm hỏi và cầu nguyện cho tôi sớm qua khỏi cơn bạo bịnh.

Làm sao hiền nội tôi có thể quên được những cú điện thoại dồn dập gọi đến từ thầy Lưu Khôn, cô Hiếu Đức, hỏi thăm bịnh t́nh từng ngày một. Làm sao anh em chúng tôi có thể quên được từ các Miền Nam, Bắc Cali thầy Trần Đức Thắng, thầy Đào Ngọc Tứ đă gọi điện thoại, gởi email để thăm hỏi động viên, và an ủi anh em chúng tôi. Cảm động lắm thay khi hay tin cách nửa ṿng trái đất, ở quê nhà thằng bạn nối khố, Trần Lộc Trọng và thằng em Nguyễn Thế Hiền cũng bằng mọi cách điện thoại, email để được hỏi “Bịnh t́nh mầy ra sao rồi, ráng qua khỏi để sống với tụi tao nghe”.

"Ừ tao phải sống với tụi mầy chớ, làm sao tao có thể bỏ đi được khi c̣n quá nhiều vấn vương"..

Rồi th́ bên Úc Châu, Lê thiện Phúc, Huỳnh Minh Thái, ở Georgia, gđ Lư Quang Minh, Lư Văn Tự, chị Đặng Mỹ Dung, chị Cam, Phương…,ở Houston anh chị Nguyễn Bữu Thoại, anh Lê Hoàng Viện, anh Nguyễn Công Danh, ở Sac’to anh chi Phạm H Trác, ở Oakland anh chị Năng-Loan, anh chị Đức, từ Alameda anh Tuân dẩu c̣n trong thời gian dưỡng bịnh cũng nhờ cho được anh Đoàn Ngọc Tấn, đưa Cửa hậu, tất tả chạy vào thăm.

Ôi làm sao gia đ́nh tôi có thể quên được có những nghĩa t́nh thôi thúc khiến 5, 6 người bạn vong niên đă phải vượt 6 giờ lái xe, đến với nhau trong khoảnh khắc để hổ trợ tinh thần cho nhau , rồi lại phải vội vă trở về với công việc ngày hôm sau.

Cũng như làm sao mà tôi quên được h́nh ảnh huynh trưởng Bùi văn Giai, em Đoàn Ngọc Thảo, và Nguyễng Văn Tuấn từ Antioch cố gắng xin người nurse để được đứng nửa trong, nửa ngoài cánh cửa để tâm t́nh với nhau trong không đầy 5 phút đồng hồ.

Cái ǵ đă là động cơ đằng sau những nghĩa t́nh đó? Tôi tự hỏi và dần dần t́m ra câu trả lời: Đó là cái t́nh giữa con người với con người qua nhịp cầu giao ngộ: Hội Ái Hữu PTG&ĐTĐ Bắc Cali, một tập hợp của những môn sinh mà trước đây đă có lần bước qua ngưỡng cửa của hai ngôi trường nầy trước khi bước ra cuộc đời. Đó cũng chính là một tập thể mà trước đây tôi coi nó như là một nơi để anh em trường cũ đến vui chơi, và nhắc lại chuyện đời xưa. Tôi học thêm một bài học rằng đằng sauà mối tương quan hầu như không có ǵ ràng buộc đó là cả một nghĩa t́nh đă biến sự cô đơn, vô vọng thành niểm tin, niềm an ủi vô bờ rằng tôi vẫn sống trong sự thương yêu đùm bọc, và chia sẻ của cả một ngôi trường.

Xin một lần nữa được trân trọng lưu giữ và trân quư những mảnh t́nh nầy.

Bệnh viện El Camino

Lê Ngọc ÁNH

CHS 58-61