Tâm tình đồng môn từ quê nhà

Cần thơ, ngày 16-01-05

Ánh thân thương,

Bên nầy bọn mình nhận được tất cả tin tức về Ánh, qua chị Thu Hương, là chị của Nguyễn kim Thạch, học lớp với mình, và gần đây là Vĩnh, cũng ở Xóm Chài, học sau mình vài lớp. Vĩnh đang về quê ăn Tết, còn một tuần nữa thì hắn trở lại Mỹ.

Mình vội vàng thư cho Ánh, kẻo rồi công việc làm ăn vất vả, lôi kéo, ngày qua ngày trôi đi, lại quên! Thật vô tình quá đỗi. Mong Ánh hiểu cho mình nhé.

Nhớ lại mới ngày ào, thằng Ánh bận bộ đồ bà ba trắng cũ xì, lê đôi guốc vong lẹp kẹp ngang qua nhà mình. Rồi mình cũng lẻo đẻo theo sau. Cò khi ngồi cùng đò để mình chòng ghẹo Ánh " Sao mày giống Tuấn Chàng Trai Nước Việt trong Quốc Văn Giáo Khoa Thư quá vậy!”

Mình cũng có hơn gì Ánh đâu, cũng là con nhà nghèo cả mà. Mới vừa bỏ được cái quần tà lỏn đen, áo trắng, baận cái quần tây xanh bỏ áo trong quần, nực nội vô cùng, mà cũng cảm thấy oai ghê, nhưng bên trong cái áo thung cũng a94 rách bấy, có lỗ có hang…

Ánh ơi, thời gian trôi qua mau quá! Thế mà nay bọn mình đã già cả rồi, đầu tóc bạc phơ.

Đất nước tang thương, xô đẩy bọn mình đi khắp năm châu.

"Hai hàng dọc, thẳng!.." , điểm danh lại. Bên ấy những người may mắn, còn nhiều hơn. Bên nầy le que còn vài đứa, dăm ba ông thầy lụ khụ, rồi từ từ lụn dần, lụn dần. Một ngày nào đó quý thầy sẽ ra đi…, bọn mình lên "kế vị", rồi cũng lụi tàn. Nỗi buồn khôn tả hết.

Vợ của Bảy Bé, và của thằng Ngôn, , tụi nó khôn quá. Đi trước có người lo được mồ yên mã đẹp. Đêm đêm nhớ vợ, tụi nó len lén vào nghĩa trang, tưới thêm phân lạnh, nay mồ đà xanh cỏ.. Sợ cảnh già đơn độc không ai chăm sóc lúc ốm đau, bọn nầy có xúi nó tục huyền, lựa trẻ trẻ một chút, để mai mốt mình đi trước, còn có người lo toan bề hậu sự.

Còn thằng Tạo, may mà nó phát giác sớm, cắt bỏ một khúc ruột, nó mới được sống nhăn ra…Thằng Khiết, thầu khoáng, vừa tiểu đường, tim mạch, lại vừa sạn thận, cũng không biết chừng nào. Thằng Mạch kỳ Châu, mỗ thanh quản kịp thời, may thôi câm luôn rồi.

Còn tớ có hơn gì đâu! Sạn trong thận ngày một lớn dần, bắn laser thì sợ bị lạc đạn, còn mỗ thì sợ đi đoong! Tối ngày cứ lẩn quẩn ba cái thuốc Nam. Thằng Nguyễn Bá Quang, con thầy giáo Ảnh mới "die", 18 nầy đem thiêu!!!

Buồn lắm bạn ơi! Chợt muốn đề nghị với Ông Trời, kiếp sau hãy "cào bằng". Hễ tên nào có số quân làm người, thì thọ đúng 100. Không lo bịnh hoạn, tật nguyền. Rồi ngày nào đó đáo hạn 100, thì cứ biết thân, đi riết vô rừng, sụp ỗ ong lỗ mà chết. Vợ con thấy cả tuần lễ không về, mới chợt nhớ, té ra cái điều đáo hạn: “Ổng đã tới ngày "hưu", không nên phiền muộn, đừng có tiếc thương!!

Ánh ơi, tớ già rồi mà không nên nết, cứ đùa giởn hoài! Ý muốn gợi nhớ lại một ít kỷ niệm thời ấu thơ, cho Ánh quên đi buồn khổ! Bây giờ nói chuyện đàng hoàng. Mình tin bạn có nhiều nghị lực để phấn đấu chống lại con bịnh ngặt nghèo. Hãy coi như đôi guốc vông bị dính sình, xuoống đò, mình rữa sạch, rồi qua Bến Ninh Kiều, đường nhựa láng bon, mặc sức thong dong đến trường!

Nghe chị Thu Hương kể lại Ánh bi quan quá, làm bọn nầy ngậm ngùi, thương bạn lắm Ánh ơi! Hãy cố gắng lên để vui sống. Mầy phải sống, như một châm ngôn, đừng bỏ cuộc.

Hãy tham thiền, và uống toa thuốc đính kèm nầy của các vị thiền sư.

Ánh sẽ qua khỏi, bên nầy bọn tao luôn cầu nguyện ơn trên, kính lạy tạ Đức Phật, Đức Thầy ban phước lành cho Lê ngọc Ánh.

Cho bọn tao kính lời thăm quý Thầy Cô, quý đồng môn bên đó được an lành, dồi dào hạnh phúc, mọi điều may mắn..

Tiêu Thanh Tòng, CHS PTG 58-64.

Email tieuhuynhloc-ct@yahoo.com