VĨNH BIỆT BẠN ĐỒNG MÔN

 

CHỚM HÈ,

LÁ RỤNG...

 

ghi nhận

của

NGUYỄN

 

Trong lúc tôi đang viết những ḍng này th́ xác thân một đồng môn của tôi đang chờ đợi được giảo nghiệm tại một cơ quan thẩm quyền thuộc quận hạt Harris, vùng Houston, Texas. Và cũng trong lúc này, từ nhiều năm nay, một đồng môn khác vẫn nằm liệt trên giừơng bệnh tại căn chung cư vùng Dallas-Fort Worth. C̣n nữa, ngay bây giờ, trong căn nhà lá lụp xụp tại kinh Hai Ngàn quận Phụng Hiệp, hay trong căn nhà như trên đường Nguyễn Viết Thanh thành phố Cần Thơ, hay trong căn phố trên đường Brockenhurst thủ đô Anh quốc, hay trên đường Pinta Circle, thị trấn Grand Prairie, Texas ... 4 quả phụ đang nặng trĩu trên vai nỗi buồn vừa mất đi người bạn đời mấy mươi năm gắn bó. Đó là những trường hợp rất ít oi mà tôi biết được gần đây nhất. C̣n bao nhiêu những thầy cô, những đồng môn nơi đất khách hay tại quê nhà, trong giờ phút này, người th́ vĩnh viễn ra đi, người th́ đang bệnh hoạn, ốm đau trên giường bệnh hay trong nhà dưỡng lăo.

Viết về những điều này sao nghe ḷng thật buồn.

Trong một lá thư gởi cho chúng tôi, viết từ thành phố Aulnay, Paris, một người thầy của chúng tôi đă nh́n từng chiếc lá rụng trong cảnh tàn thu trên đất Pháp mà nghĩ về chặng cuối đường của đời người. Thầy viết: "Những chiếc lá cuối cùng đă ĺa cành, thân cây trơ trọi như bộ xương khô, nhẫn nại đón tiếp mùa đông. Có chiếc lá th́ nặng nề rơi xuống, có chiếc th́ tung tăng nhảy múa trước khi đáp xuống đất, dường như muốn nói rằng ḿnh đă hoàn tất nhiệm vụ hút ánh sáng mặt trời và thán khí để biến nhựa nguyên thành nhựa luyện rồi c̣n hoà ḿnh với đất để thành phân, tiếp tục bồi dưỡng cho cây; tưởng rằng chết nhưng vẫn sống dưới một dạng khác! Chúng ta cũng thế, nếu chúng ta chu toàn bổn phận làm con, làm vợ chồng, cha mẹ, ông bà, sống trọn vẹn với người thân, bạn bè th́ chúng ta sẽ ra đi nhẹ nhàng mà thôi. Chúng ta sẽ rời tấm thân ngũ uẩn này để trở về với cát bụi nhưng vẫn sống trong tâm khảm người thân, bạn bè."

 

Đồng cảm với những lời thư trên, và trong niềm xúc động do sự mất mát một người thầy và một bạn cùng lớp chỉ trong ṿng một tháng, tôi viết những ḍng sau đây để nói về những thầy và bạn vừa mới ra đi, những chiếc lá khô vừa mới ĺa cành trong những ngày chớm hạ, như một tiếng khóc tiễn đưa và như một lời chia xẻ nỗi buồn kính gởi đến gia đ́nh những người đă khuất.

 

Anh

NGÔ DINH

một người của lớp D

đă ra đi cùng với cái nghèo

tận mạng

Ảnh chân dung trích trong ảnh chụp chung của các bạn lớp D

tại bến Ninh Kiều vào dịp Tết(GP/PTG&ĐTĐ số 2, trang 217)

Anh NGÔ DINH, người thứ 6 từ trái sang phải ảnh chụp chung.

 

Tôi biết Ngô Dinh v́ chúng tôi cùng học lớp D từ đệ thất đến đệ tứ, nhưng Ng., nhà tôi, th́ đă quen biết với anh từ trước v́ hai gia đ́nh cùng có gian hàng vải trong nhà lồng chợ Cần Thơ. Cũng qua Ngô Dinh mà tôi và Ng. gặp gỡ lần đầu cuối năm đệ lục. Cũng từ đó Ngô Dinh là người bạn chung rất thân thiết của chúng tôi. Trong lớp, Ngô Dinh thuộc vào lớp học tṛ già, như phần đông học tṛ lớp D năm đó. Ngô Dinh đă mang kiếng cận từ những năm tiểu học, tóc hớt cua nên trông anh càng già thêm. Ngoài phố, Ngô Dinh là một yêng hùng, luôn bênh vực kẻ yếu. Sức học trung b́nh nhưng t́nh đồng đội th́ thật lớn: những cuộc tranh tài thể thao của trường lớp th́ Ngô Dinh là một thành tố quan trọng. Cuối năm học đệ tứ th́ Ngô Dinh vào hải quân, chúng tôi ít có dịp gặp nhau nhưng mối thâm t́nh vẫn không thay đổi. Lần cuối chúng tôi gặp Ngô Dinh là khoảng đầu năm 1980, vài tháng trước khi chúng tôi đi vượt biên. Lần đó Ngô Dinh với thân h́nh ốm o, đen đúa, cặp kiếng cận dày thêm, đầu đội mấy mươi manh chiếu đi bán dạo khắp Cần Thơ. Từ đó chúng tôi mất liên lạc nhau. Cho đến một ngày cuối năm ngoái, năm Nhâm Ngọ, tự nhiên cả hai vợ chồng tôi cùng nhắc đến Ngô Dinh, và tự trách ḿnh đă quá vô t́nh một cách đáng trách v́ đă quên người bạn ấy từ hai mươi năm nay.

Chúng tôi tức tốc biên thư về một người bạn ở Cần Thơ nhờ t́m Ngô Dinh. Thư hồi âm của người bạn cho biết: Anh chưa gặp và chưa có địa chỉ Ngô Dinh nhưng biết Ngô Dinh hiện sống nghèo khó tại kinh Hai Ngàn, quận Phụng Hiệp với vợ và bầy con đông. Ngày ngày, trong bùn śnh, trong mưa nắng, anh lội bộ khắp thôn ấp trong vùng bán vé số nuôi gia đ́nh. Vốn cận thị nặng, anh giờ gần như mù, nên bị giựt vé số thường xuyên. Cuộc sống do vậy càng ngày càng tệ, bữa no bữa đói. Thân thể anh gầy c̣m, bệnh hoạn.Trong khi chúng tôi thấp thỏm chờ tin tức kế tiếp với địa chỉ liên lạc th́, hỡi ơi, đó là tin anh Ngô Dinh đột ngột từ trần hôm mùng 4 Tết năm nay. V́ gia đ́nh anh quá nghèo, nên các đồng nghiệp bán dạo vé số đóng cho anh cái quan tài bằng gỗ tạp và đấp cho anh một nấm mồ, coi như chút ḷng thành dành cho người xấu số! C̣n chúng tôi, những người bạn của anh, chúng tôi đă làm ǵ? Hơn 20 năm chúng tôi đă không làm ǵ cả. Chúng tôi đă quên anh như quên bao nhiêu đồng môn nghèo khó tại quê nhà. Biết rằng một chút gió không làm mát buổi trưa hè; nhưng cũng làm nên một tí ti dễ chịu cho kẻ đứng gần. Có phải thế không?

Anh Ngô Dinh thân mến, một chút gió muộn màng mà vài bạn lớp D của anh từ hải ngoại đóng góp gởi về với ước mong vợ con anh được một chút mát, mồ mả anh thêm một chút khang trang. Và mong rằng nơi một chỗ không có đói nghèo, không có thù hận anh vẫn coi chúng tôi là bạn.

 

 

Anh

BÙI VĂN NHƯỜNG

mang nụ cười

về với

đất quê

Ảnh chụp nhân dự đại hội lần III tại San Jose Bắc California – 1999 . Niên trưởng đồng môn,

Giáo sư NGUYỄN VĂN TRƯỜNG, cựu Tổng trưởng Giáo Dục VNCH đang thân mật tṛ

chuyện với đồng môn, nhà giáo BÙI VĂN NHƯỜNG nhân dự đại hội III

Trong buổi Họp Mặt Tân Niên của Gia Đ́nh PTG-ĐTĐ Houston hồi tháng 2 năm nay, người đồng môn của anh Bùi Văn Nhường trong vai tṛ MC đă nghẹn nghào nói trước các Thầy Cô và hàng trăm đồng môn như vầy:

"Mấy tháng truớc anh Bùi văn Nhường đă đặt mua vé máy bay về thăm nhà, nhưng ngay ngày giờ này, tại phi trường Dallas - Fort Worth, đáng lẽ anh thênh thang bước lên phi cơ th́, oái oăm thay, anh đă trở về quê trong cổ quan tài!"

Người thốt lên câu nói trên và cả hội trường đă không cầm được sự xúc động. Tin buồn đến quá bất ngờ. Thêm một người PTG vừa mới ra đi!

Anh Nhường nhiều tuổi hơn và cũng vào PTG trước tôi trên chục năm nên chúng tôi chỉ biết nhau trong ngày họp mặt đồng môn vùng Dallas - Fort Worth ngày 14-2-1999. Trước đó tôi có nghe tin anh bị một chứng bịnh ngặt nên tưởng rằng anh sẽ không đến dự buổi họp mặt hôm đó. Vậy mà từ chỗ làm anh ghé tạt qua một chút, anh nói: để gặp gỡ anh em. Hôm ấy trông anh thật ốm và xanh. Những người biết anh đều lo cho anh. Sau đó tôi điện thoại nhiều hơn với anh, một phần hỏi thăm sức khoẻ anh, một phần tham khảo với anh vài vấn đề văn hóa v́ anh vốn là một nhà giáo kỳ cựu và là một nhân viên của Viện đại học Cần Thơ. Có một lần trong thời gian thực hiện Giai phẩm IV, hè 1999, gần nửa đêm, bất kể giờ giấc, tôi đă không đừng được mà gọi điện thoại cho anh ngay sau khi đọc xong một bài viết của anh gởi cho Giai Phẩm. Tôi đă nói với anh về nỗi xúc động của tôi khi anh viết về thầy Nguyễn Văn Trọng, nhất là chỗ viết về tấm ḷng của học tṛ trong những ngày cuối của Thầy. Đọc anh tôi mới biết được: "nườm nượp học tṛ đủ mọi thế hệ, mỗi người cứ đến lễ trước linh cữu của Thầy, rồi tự tiện lấy một miếng vải đen như đính lên áo để tang Thầy. Ngồi chưa nóng chỗ, uống chưa cạn tách trà, hàn huyên chưa dứt câu chuyện, là anh em phải vội về ngay để nhường chỗ cho người đến sau". (GP IV, tr.174). C̣n tôi, cũng là học tṛ của Thầy mà ngày đó tôi đang ở đâu đâu, đến hôm nay, qua bài viết của anh Nhường, tôi mới biết được đám tang đầy t́nh nghĩa thầy tṛ ấy! Cũng qua bài viết nầy, tôi cũng thật cảm động về cái nghĩa t́nh của người học tṛ cũ trong việc chữa mắt cho thầy ḿnh. Anh Nhường đă thuật lại lời BS Huỳnh Hữu Cửu nói với Thầy Phạm Kim Liêu sau khi đă chữa mắt cho Thầy: "Trời ơi! ngày xưa Thầy chí t́nh dạy cho tụi con, Thầy có tính tiền tính bạc ǵ đâu! Bây giờ con mổ mắt cho Thầy, ơn dạy dỗ chưa chắc đă đáp đền cho đủ, sao Thầy nghĩ đến chuyện trả công cho con!" (GP IV, tr.176). Người viết hẳn phải có trái tim thật nhạy cảm với t́nh sư đệ mới viết ra được những ḍng chữ đầy cảm động như vậy.

Từ đó về sau, tôi rất thích đọc văn anh qua những bài viết của anh đăng trong Giai phẩm PTG-ĐTĐ hay trong tạp chí Văn Hóa Việt Nam. Tôi đă thấy t́nh người và t́nh quê chất ngất trong anh qua giọng văn tự nhiên như nói, thẳng băng như ruột ngựa; nhiều khi pha chút ví von hóm hỉnh. Trong một lá thư gởi cho tôi đề ngày 30-10-98, anh Nhường có viết: "... tuổi tác của tôi gần đến thất thập cổ lai hy rồi mà văn của tôi vẫn không nghiêm chỉnh ông cụ chút nào ...". Và nơi một bài biên khảo, anh viết: "...Văn tôi viết lại thiếu sự nghiêm chỉnh phải có của người lớn tuổi, như vậy tôi khó mà tập tành theo sự nghiệp văn chương, nhưng viết để ghi lại những sinh hoạt ở đồng quê khoảng nửa thế kỷ về trước mà nay đă mai một gần hết, th́ tôi dám mạnh dạn viết, âu cũng là một cách để bảo tồn văn hoá vậy...". Có lẽ chính nhờ cái không nghiêm chỉnh ấy, cộng với tấm ḷng của tác giả, mà những bài viết của anh Bùi Văn Nhường về các đề tài sinh hoạt đồng quê, sinh hoạt trường lớp nhiều năm trước, hay khi anh viết về vài điều bất ổn trong ca dao, vv...đă là những tác phẩm quí giá, dễ dàng được độc giả đón nhận. Chỉ tiếc là anh không có đủ thời gian để viết nhiều, thật nhiều hơn nữa. Âu đó cũng là một mất mát lớn cho văn học nước nhà.

Lúc 8 giờ tối ngày 3 tháng 2 năm 2001, anh Bùi Văn Nhường đă ra đi vĩnh viễn, thọ 70 tuổi. Trong Cáo Phó đăng trên báo chí vùng Dallas, người ta đọc thấy những ḍng như sau:

Tuổi Nhâm Thân (1932) Con Khỉ ở lùm,

chuyền qua chuyền lại té ùm xuống sông "Vĩnh Hằng"

Và:

"Linh cữu sẽ được đưa về an giấc tại quê nhà, miệt vườn, nơi mà người quá cố đă quyện nhiều tháng năm với nếp sống đồng quê, trước khoảng 50 năm ở một vùng: "Muỗi kêu sáo thổi, đỉa lềnh bánh canh", và được măn nguyện nằm giữa ḷng đất mẹ, trong vườn bưởi 5 Roi ngọt ngào ngát hương tại Cái Vồn, quận B́nh Minh, Văng Long"

 

Anh Bùi Văn Nhường với văn phong hóm hỉnh miệt vườn, và vài ngày trước khi chết đă thảo ra cái cáo phó đầy hài tính như vậy. An nhiên, tự tại. Rơ ràng anh đă đem cái cười vào ḷng đất mẹ! Và chắc chắn đất mẹ sẽ muôn đời ủ ấp h́nh hài anh.

 

 

 

Thầy

TRẦN

VĂN

SƠN

người đi

quá vội

 

Ảnh thầy TRẦN VĂN SƠN

chụp với hiền thê (Cô Sương)

 

Đầu tháng 5 năm 1999 thầy tṛ chúng tôi gặp nhau. Đến đầu tháng 5 năm 2001 th́ tôi mất Thầy!

Chưa vui sum họp đă sầu ly tan !!!

Đối với tôi th́ thời gian 2 năm đó ngắn quá. Quá ngắn so với hơn 40 năm chúng tôi có sự liên hệ thầy tṛ. Càng ngắn hơn nữa khi sau hơn 20 năm bặt tin, thầy trị chúng tôi chỉ có gần một tuần lễ để chuyện tṛ, đi chơi vài nơi trong tiểu bang Texas. Sau đó thầy trở qua California rồi về Luân Đôn. Thầy tṛ tiếp tục chuyện tṛ vui vẻ. Thầy nói các bằng hữu và các học tṛ ở Texas, ở California đă làm cho chuyến Mỹ du của Thầy và Cô thật trọn vẹn và đáng nhớ. Thầy tṛ cùng hẹn nhau sẽ gặp lại. Vậy mà mấy tháng sau th́ Thầy ngă bịnh. Chúng tôi, các môn sinh và các bạn đồng nghiệp của Thầy Cô ở Texas quan tâm theo dơi và thông tin nhau về bịnh trạng của Thầy, thường xuyên là trên internet. Sức khoẻ của Thầy mỗi ngày một tệ. Chúng tôi từ xa xôi nầy chỉ biết cầu Trời khấn Phật cho sức khoẻ của Thầy. Chúng tôi dự định đầu tháng 7 có dịp đi Áo quốc, sẽ ghé thăm Thầy Cô, ḷng cứ cầu mong là sẽ không trễ, sẽ không quá trễ. Tôi c̣n h́nh dung ra buổi gặp gỡ đầy cảm động với Thầy Cô ở Luân Đôn. Thầy tṛ được cầm tay nhau ở những ngày cuối đời chắc chắn là những phút giây vô cùng quí giá. Tôi sẽ có dịp nói lời cảm ơn Thầy mà suốt hơn bốn chục năm qua tôi chưa hề nói. Khoảng giữa tháng 4-2001, email của Cô báo tin t́nh trạng thật xấu của Thầy. Những ngày sau đó chúng tôi đă không dám mở email, sợ rằng sẽ nhận được tin dữ. Ngày 2 tháng 5 năm 2001, lúc 10 giờ 2 phút đêm th́ tin dữ đă đến với Thầy và với gia đ́nh Thầy, cũng như đă đến với hàng ngàn môn sinh của Thầy: Thầy Trần Văn Sơn đă vĩnh viễn ra đi ở tuổi 60!

Tôi vừa khóc thương Thầy, vừa tự trách ḿnh là đi thăm Thầy đang trong t́nh trạng chết nay sống mai mà c̣n phải đợi khi có dịp!

Tôi khóc Thầy như khóc một bậc ân sư: Thầy là người đă bắc cho tôi những nấc thang đầu trong việc học hành, đỗ đạt của tôi. Tại trường PTG, Thầy dạy chúng tôi môn toán ở lớp Thất và Lục. Chính cái khả năng và phương pháp dạy của Thầy đă khai mở kỹ năng toán học ở các học tṛ Thầy. Nhờ vậy mà sau khi học xong năm đệ Lục (nk.60-61), bắt đầu năm học đệ Ngũ là có thật nhiều học tṛ Thầy theo học lớp luyện thi Trung học đệ nhất cấp do Thầy và Thầy Trần Thanh Cảnh dạy tại Chùa Phật Học đường Hoà B́nh. Năm 62, hơn phân nửa học sinh theo học lớp nầy đă thi nhảy và đă đậu bằng THĐNC. Đây là sự kiện đầu tiên xảy ra tại Cần Thơ. Tôi báo tin thi đậu, Thầy cười nhỏ nhẹ, nói: Đó là chuyện b́nh thường, có học là có đỗ. Thầy khuyên vài anh em chúng tôi nên dự thi Tú Tài I ban B ngay năm tới. Tôi hơi lưỡng lự nhưng cũng nghe lời Thầy, thử làm một keo nữa. Thật sự th́ trong học tṛ Cần Thơ lúc đó có phong trào thi nhảy, nhứt là đối với những học tṛ lớn tuổi. Gần như suốt năm đó Thầy đă chỉ tôi những bài toán khó, bắt tôi giải những bài toán không có in trong sách giáo khoa nào hết, kể cả trong mấy sách Pháp mà tôi có. Thầy nói tôi phải qua 9 tháng 10 ngày mang nặng đẻ đau. Kỳ thi năm đó tôi cũng được may mắn như nhiều bạn khác. Công lớn là của Thầy. Suốt những năm theo học ở Sài G̣n, tôi ít có dịp về Cần Thơ, nhưng mỗi lần về tôi đều đến thăm Thầy. Ngày tôi ra trường ĐHSP Thầy đăi tôi bữa cơm ở nhà hàng Ngọc Lợi. Rồi những năm sau đó đi làm việc xa, tôi chỉ gặp Thầy vài lần tại trường PTG hay tại các buổi coi thi, chấm thi tại cùng một trung tâm. Thời gian Thầy trở lại đại học th́ Thầy bận hơn. Ngày Thầy tốt nghiệp cử nhân luật khoa tôi không về được, chỉ gởi cái thư chúc mừng. Ngày 30-4-75 đến như cơn băo lớn, tôi càng ít có dịp về Cần Thơ. Nghe tin tàu vượt biên của Thầy bị nạn, rồi tin Thầy và các em đến được Anh Quốc. Mấy năm gần đây, nhờ tin tức từ các đồng môn mà thầy tṛ chúng tôi liên lạc được với nhau.

 

Người ân sư của tôi đă đến với tôi từ hơn 40 năm trước và sẽ ở lại với tôi suốt đời, dù cho Thầy có vội vă ra đi về miền vĩnh cửu.

 

TRỊNH VI LẠC

thêm

một người

lớp D

vừa nằm xuống

 

V́ yếu tố thời gian mà trong bài tưởng niệm ngắn này tôi đă bắt đầu bằng anh Ngô Dinh (người ra đi trước hết trong năm nay), và kết thúc bằng anh Trịnh Vi Lạc (người ra đi sau hết). Cả hai anh đều là bạn cùng lớp với tôi, lớp D. Như vậy nếu phải tính sổ th́ từ đầu năm Tân Tị đến nay (chưa tới nửa năm) lớp D của chúng tôi đă mất 2 người! C̣n nếu lùi xa hơn một chút, th́ anh Lê Công Sinh, tức nhà thơ Kiều Tâm Khánh, cũng lớp D, mất ngày 5-5-1997, anh Hà Văn Ng. mất năm Mậu thân 68 ở Phong Điền, anh Đỗ Hữu M., mất v́ bịnh sau năm 1980 tại Cái Răng, anh Bùi Tuyết Hải mất v́ bịnh tại California vài năm trước đây. Và c̣n ai nữa ?

Trong lớp D (bắt đầu lớp đệ Thất, 1959) th́ anh Trịnh Vi Lạc cũng thuộc học tṛ già. Anh có một thân h́nh tṛn trịa, hơi to con, nhưng ăn nói nhỏ nhẹ. Suốt những năm cùng học, tôi chưa thấy anh Lạc giận ai hay ai giận bao giờ. Anh không học quá xuất sắc nhưng kỳ thi nào anh cũng đậu. Khoảng giữa thập niên 60, trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị mới mở ở Đà Lạt, để đào tạo sĩ quan hiện dịch. Tuyển sinh th́ ít mà thí sinh th́ quá nhiều, vậy mà anh Lạc cũng vào được khoá thứ hai, năm 1968. Đường đời mỗi người mỗi ngă, sau nầy tôi mất hẳn liên lạc với anh. Cho tới giữa năm 1980 khi tôi đến trại tị nạn Songkhla th́ gặp gia đ́nh anh đă ở đó. Thật là không có cái vui nào bằng. Tôi được biết anh Lạc đă vượt ngục trong khi đang ở tù VC, rồi tự sắm chiếc tắc ráng như chiếc ghe tam bản, gắn cái máy Kohler 10, cầm cái địa bàn bộ binh, một ḿnh lái ghe đưa vợ, 2 con và vài người thân khác đi vượt trùng dương! Vậy mà gia đ́nh anh cũng tới Thái Lan rồi định cư tại Houston từ năm 1980. Gia đ́nh tôi cũng tới Houston cuối năm 1980. Từ đó chúng tôi có dịp gần gũi nhiều hơn. Vài năm trước đây anh Lạc có làm thương măi ở Huntsville, vùng Conroe, Texas chúng tôi ít gặp nhau, v́ đường đến nhà anh vừa xa vừa khó t́m, dù có đến rồi mà lần sau vẫn bị lạc. Có lần vui miệng tơi nói: Mầy muốn ai cũng mang tên Lạc như mày nên vào ở cái chỗ xa xôi, hiểm hóc, đầy cây cao bóng cả này!

Những lần đến thăm anh, thấy cơ sở làm ăn phát đạt, nhà cửa, đất đai khang trang, tôi nói với anh: Mày không đi lạc mà đi đúng chỗ rồi đó. Đất lành Conroe cho chim Lạc đậu. Vậy mà cách đây hơn năm, tôi hay anh bị bịnh thận. Đến thăm anh, vợ chồng chúng tôi sững sờ: Lạc ngồi ốm nhom như một cụ già, tóc bạc phơ, đi đứng phải có cây gậy, mỗi tuần phải đến bịnh viện lọc máu một lần. Lúc đó anh Lạc vẫn c̣n lạc quan, nghĩ rằng cơn bịnh sẽ qua. Chúng tôi cũng cầu mong như vậy. Những lúc nhớ tới Lạc tôi dùng điện thoại, rất ít khi được gặp. Muốn đến thăm bạn mà cứ lần lữa v́ việc này việc nọ, v́ đường sá xa xôi, cứ hẹn nay hẹn mai. Hơn tháng trước được tin Lạc vào nhà dưỡng lăo, chúng tôi đến thăm. Lạc lúc ấy trông như một cụ bà bịnh hoạn. Một thân h́nh nặng 150 pounds bây giờ chỉ c̣n non 70 pounds. B́nh hoa nhỏ trên bàn với ḍng chữ: Các bạn lớp D cầu chúc Lạc sớm phục hồi sức khoẻ. Đôi mắt rớm lệ của Ng. đứng bên cạnh giường bịnh. Người học tṛ tṛn trịa của lớp D/PTG, người cựu đại úy CTCT/QLVNCH. Tất cả như những ảnh h́nh trôi bồng bềnh trong căn pḥng đặc mùi ê-te hôm ấy. Chứng tiểu đường đă làm thị giác của Lạc quá yếu, không thấy rơ người đối diện và hai quả thận ngưng làm việc khiến Lạc phải được lọc máu mỗi tuần 3 lần. Đầu óc, trí năo Lạc vẫn c̣n tốt, nói năng nhẹ nhàng như hơi gió. Hôm đó Lạc nói với chúng tôi anh đau nhức quá, chịu không nổi, chỉ muốn chết cho yên thân.

Và Lạc đă thật sự yên thân. Lạc đă từ giă cơi đời vào ngày 24 tháng 5-2001. Lạc đă giă từ tấm thân ngũ uẫn để bắt đầu một đời an lạc ở chốn vĩnh hằng. Từ nay chúng tôi không c̣n dịp để đi lạc khi đến nhà thăm anh Lạc, nhưng trong cuộc đời chúng tôi đă thật sư lạc hẳn anh Lạc của lớp D mất rồi !!!

 

***

Chưa đến mùa thu mà sao lá đă rụng rồi !

NGUYỄN

Houston cuối tháng 5-2001