ĐÔI ĐIỀU

TIẾC

VUI

CỦA TÔI

 

[HỌP MẶT LẦN 22 CỦA GIA ĐÌNH

PHAN THANH GIẢN

& ĐOÀN THỊ ĐIỂM CẦN THƠ

TẠI HOUSTON TEXAS HOA KỲ

TẤT NIÊN MẬU TÍ

MỪNG TẾT KỶ SỬU 2009]

 

Cảm nghĩ của

LÊ CẦN THƠ

 

         Từ 11 giờ sáng đến 3 giờ chiều ngày 11 tháng giêng năm 2009 tại Trung Tâm Việt Mỹ đường Antoine vùng Northwest Houston, gia đình Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ tổ chức họp mặt nhân dịp Tất Niên Mậu Tí 2008 và Mừng Năm Mới Kỷ Sửu 2009 có trên 200 người tham dự, gồm các vị Giáo Sư, đồng môn, một số đồng hương và thân hữu Cần Thơ. Đây là buổi họp mặt thứ 22 kể từ buổi họp mặt lần đầu tiên vào ngày Chủ nhật 11 tháng 2 năm 1996 (nhằm ngày 23 tháng Chạp năm Ất Hợi) từ 12 giờ trưa đến 4 giờ chiều tại Club House số 9600 Keegans Wood Dr, Houston TX 77083 (vùng Southwest Houston) quy tụ 59 gia đình với gần 100 người họp mặt, và từ đó tạo môi trường để tiếp xúc, liên lạc tổ chức họp mặt lần tiếp theo vào mùa Hè 1997 và phát hành Giai phẩm PTG & ĐTĐ số đầu tiên tại Houston... cho mãi đến bây giờ.

         Sở dĩ tôi ghi rõ móc thời gian ban đầu như vậy để cho thấy, sinh hoạt gia đình PTG & ĐTĐ Cần Thơ tại Houston Texas có tính liên tục, mỗi năm sinh hoạt đông đảo ít nhất là 1 lần và có năm hai lần. Có rất nhiều Thầy Cô, niên trưởng và đồng môn tham dự xuyên suốt 22 lần họp mặt nầy. Tôi cũng cố gắng, nhưng thưa quý vị, “lực bất tòng tâm”, tôi đã thua cuộc, chỉ tham dự được 21 lần, bởi lần thứ 22 nầy tôi không có mặt. Do đó, bài viết nầy tôi xin nêu chút suy nghĩ riêng tư, mặc dù có phần phiến diện hoặc có thể do chủ quan, nhưng dù lý do nào thì tôi vẫn phải viết. Phần hình ảnh xin được “hưởng theo” loạt ảnh mà trang nhà đã đưa lên. Dù tôi có được đôi ba tấm ảnh tự mình chụp được lúc không có tham dự viên, nghĩ rằng không nên đưa vào bài viết nầy bởi nó vắng lặng và đơn điệu lắm!

         Thường thì có mặt tại chỗ mới có cái nhìn thực tế để viết. Tôi đã phá lệ, bởi trong một email của em Nguyễn Ngọc Thạch muốn tôi viết để… làm gì thì tôi xin chịu, chỉ biết là Thạch muốn tôi làm một điều gì đó cho sinh hoạt của tôi với gia đình PTG & ĐTĐ của chúng ta mà thôi. Qua sinh hoạt gia đình PTG & ĐTĐ Cần Thơ tại Houston lần 22 nầy tôi chỉ có hai chữ để nêu lên cảm nghĩ qua bài viết nầy: Tiếc Vui.

 

         TIẾC, là tôi đã không còn dịp cùng lúc trực tiếp gặp gỡ các Thầy Cô kính yêu của mình đã bỏ thời giờ quý báu đến họp mặt với các môn sinh: Thầy Nguyễn Văn Trường và Cô Hồ Đắc A Trang, nhắc tới Thầy Cô là tôi nhớ đến loạt bài Mái Ấm Gia Đình và câu viết tôi luôn tâm đắc “còn lắm điều chẳng trọn” (bài 80 năm cuộc đời… trong Giai phẩm số 2), Thầy Cô cũng luôn luôn trầm tĩnh, đóng góp thật cân nhắc các vấn đề làm sao cho sinh hoạt của nhóm được bền vững, đoàn kết và thắm đượm nghĩa tình. Cô Phạm Thị Kim Chi là một nữ giáo sư về nhận chức Hiệu trưởng Đoàn Thị Điểm thời quá trẻ và Cô đã làm rất nhiều việc để cho ngôi trường càng lúc càng khang trang… mà hôm nay có mặt tại Houston, Cô vẫn nặng lòng với ngôi trường cũ, với môn sinh rất đáng kính phục… trong vai trò cố vấn. Cô Hà Thị Phong và phu quân BS Hoàng Như Tùng có mặt với sinh hoạt gia đình dù việc nhà bận rộn và sức khoẻ của tuổi già, nhưng vẫn có mặt để gặp gỡ đồng nghiệp và môn sinh của mình thật cảm động. Cô Trần Tú Quỳnh, giáo sư dạy Toán của tôi lớp Đệ Thất D (năm 1960-1961), xa lâu, bây giờ cô đã về Houston và đã làm cố vấn cho nhóm, dù đã qua các lần phẫu thuật, sức khoẻ có sa sút, cô vẫn đến sinh hoạt đều đặn là điều đáng trân quý vô cùng. Thầy Vương Công Hi từ Dallas về Houston, vẫn liên lạc đều đặn và cũng có mặt với nhóm thường xuyên; Thầy không muốn chúng tôi gọi “thầy” mà nên xưng gọi “anh, em” với nhau cho gần gũi thân tình, bởi vì thầy đã từng viết “Thầy giáo… tháo giầy đi cuốc đất”!. Cô Huỳnh Nhung dù bận phải chăm sóc cháu, thỉnh thoảng thiếu vắng trong các lần sinh hoạt nhưng lần nầy đã cùng phu quân có mặt tại hội trường của trung tâm Việt Mỹ mà tôi không có dịp mừng chào. Cô Đặng Xiếu là một GS trẻ khi về trường, bây giờ trở nên “hoạt náo viên vui tính” của nhóm, nhờ vậy mà đa số anh chị em vẫn không thấy cô già đi chút nào cả. Thầy Lê Khắc Chấn dù đã về hẳn Houston nhưng thỉnh thoảng thầy cô mới có mặt được, hy vọng sẽ liên tục hơn. Thầy Lý Phùng Quí sau nầy rất ít đến với nhóm không hiểu do công việc bận rộn ở hãng xưởng hay vì lý do nào khác. Thầy Trần Ngọc Long luôn bận rộn business nhưng lúc nào cũng quan tâm với sinh hoạt của nhóm và Thầy cũng là một Mạnh Thường Quân của nhóm Houston; có một lần Thầy viết cho tôi “văn kỳ thanh bất kiến kỳ hình”, mong có dịp gặp, nhưng dịp gặp của tôi với Thầy rất ít dù ở chung một thành phố.

         Tiếc là tôi không gặp được các vị Niên trưởng năm nay, dù tuổi cao vẫn đến với lần họp mặt nầy: Niên trưởng Trương Hiệp Khánh, Niên trưởng Nguyễn Phước Trang – Phan Ngọc Hoa, Niên trưởng Nguyễn Công Hiền – Trần Thị Lành, … kể cả đồng hương niên trưởng 90 tuổi gốc Bình Thủy và còn nhiều vị niên trưởng, đồng hương khác nữa. Tiếc là từ nay tôi không còn dịp chia sẻ với các anh chị trong ban điều hành nhóm tại Houston. Trong ban tổ chức họp mặt lần 22 mà chị Võ Lê Thơ (trưởng Ban), chị Huệ (trưởng Nhóm), anh chị Danh - Nguyệt (Phụ Tá – Thư Ký), cả cháu Đặng Hoàng Thúy lúc nào cũng tha thiết muốn “cậu mợ” đến dự… Như tôi có nói, những điều tiếc nầy chẳng qua là “lực bất tòng tâm”,“còn lắm điều chẳng trọn”.

 

         VUI là tôi biết được kết quả của buổi họp mặt “Thật Đông Thật Vui”. Tất cả các đề mục của BTC đưa ra cho lần họp mặt nầy thật hoàn hảo. Chợ Tết NINH KIỀU” thành công ngoài sự ước đoán của BTC. Đây là một kỷ niệm khó quên trong lòng người xem. Chợ Tết NINH KIỀU do BTC của gia đình PTG & ĐTĐ Cần Thơ tại Houston đề xuất, nhưng tiết mục ngắn gọn nầy đã chứa đựng cả tinh thần ĐỒNG HƯƠNG trong đó. Vui là thấy được cách đổi mới của việc đặt tên bàn để mời gọi từng bàn lên nhận thức ăn, đó là tên các lớp của trường năm xưa: Đệ Nhất B1, Đệ Nhất B2, Đệ Nhị A1, Đệ Tam C v.v… cũng như tuần trước trong họp mặt đồng hương đã đặt tên bàn là tên các địa danh quen thuộc, gợi nhớ vô cùng như Ninh Kiều, Đàn Tiên, Vườn Thầy Cầu, Rạch Ngỗng, Bình Thủy, Xóm Chài, Cái Tắc…. Tinh thần Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm với Tinh thần đồng hương Cần Thơ vẫn bên cạnh nhau, gắn bó nhau như thế đó, chớ không chia rẽ, đố kỵ nhau dù hai hội hoạt động riêng lẻ bởi nội dung sinh hoạt hoàn toàn khác nhau. Sự hoà hợp trong từng sinh hoạt như thế nầy tôi cho là một niềm vui.

         Vui là biết được, đa số các anh chị điều hành của nhóm đã vào tuổi “cổ lai hy” nhưng vẫn còn đầy đủ sức khoẻ để tạo nên những cuộc sinh hoạt đông vui và thật “trẻ trung hiếm có” nầy. Vui vì còn nhiều sức khoẻ. Vui vì biết tình nghĩa và niềm cảm thông vẫn còn dành cho nhau. Vui vì nghĩ rằng quỹ thời gian dành cho mỗi người mỗi ngày càng bị rút ngắn lại, mà ngoài việc gần gũi cận kề với con, cháu, chắt trong gia đình mình, còn dành thêm cho tình nghĩa Thầy Trò, đồng môn, đồng hương tốt đẹp với nhau… Được như vậy, ai bảo là không vui? Vui là khi biết được Houston đã trực tiếp lấy mẫu từ trang nhà (sau khi chị Trưởng Nhóm trao đổi qua điện thoại với chị đồng trưởng ban tổ chức Bùi Thị Nữ) phổ biến Thông Báo – Thơ Mời – Giấy Hồi Báo cho tất cả Thầy Cô, Niên trưởng, đồng môn hiện diện lần họp mặt 22 nầy; và cũng kêu gọi mọi người sắp xếp đi Nam California để tham dự Đại Hội CHS Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm lần thứ XIII tổ chức trong các ngày 1, 2, 3 và kết thúc ngày 7 tháng 5 năm 2009. Đây là việc làm phần nào đã giúp cho BTC tại Nam California tháo gỡ bớt gánh nặng đến oằn vai khi chưa thật sự có được địa chỉ để phát hành thơ mời đi khắp nơi, trong đó có Houston. Nhưng với riêng tôi thì cái vui nầy không tròn vẹn, vì như ở bài viết “cuối năm góp nhặt đôi điều” tại đoạn “1” ý kiến cuối bài tôi có viết và tôi luôn tôn trọng những gì mình đã viết đối với bạn đọc: “Theo tôi nghĩ, BTC nên xem lại việc phát hành. BTC nên in và gởi đi đến tận tay Thầy Cô và đồng môn, vì chỉ chuyển qua đăng lên trang nhà thì chưa đủ, vì đâu phải ai cũng lên trang nhà để đọc, mà có đọc chưa chắc gì đã lấy xuống để hồi báo, phần đông chờ nhận thư mời chánh thức từ BTC. Còn các đại diện địa phương không thể tự ý copy các mẫu đó để phổ biến, vì làm như thế không đúng (các Trưởng Nhóm đâu được sự uỷ quyền để phát hành thơ mời cách đó)”. [dù thực tế có sự yêu cầu và trao đổi giữa hai nơi như tôi có đề cập]. Bởi vì đây là điều tế nhị, liên quan đến suy nghĩ và tình cảm của mỗi Thầy Cô, Niên trưởng, Đồng môn khi nhận được Thư Mời từ BTC Đại Hội chuyển đến cho mình.

 

         Biết VUI, biết TIẾC như thế, nhưng – vẫn chữ nhưng quái ác – đã manh nha và đã cho tôi thấy thêm được một điều, mà thầy Nguyễn Văn Trường đã viết trước đây 12 năm, đó là “Còn lắm điều chẳng trọn” trong cuộc sống nầy. Ngoài ra ông bà ta ngày xưa có dạy: “Có mợ thì chợ cũng đông, không mợ thì chợ cũng không thiếu người”, tôi thường suy nghĩ những điều xảy ra có thể bất toàn trong cõi nhân sinh. Quanh cuộc sống, ông bà ta thường kêu gọi sự đoàn kết: “Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”. Câu ca dao nầy nghe thì hay, nhưng thực tế đâu có đúng, vì bầu và bí chẳng bao giờ ở chung một giàn cả. Bầu thì cần có giàn để leo mới cho ra trái. Còn bí thì lúc nào cũng bò lan dưới đất mới có trái, chưa thấy ai cho bí leo giàn bao giờ. Leo được giàn chưa chắc bí đã cho ra trái như bầu! Đó chỉ là cảm nhận của riêng tôi mà thôi, đúng sai còn thời gian kiểm chứng lại. Cũng như hai câu thơ của thi sĩ Kiên Giang: "Ong bầu đậu đọt mù u. Có chồng càng sớm tiếng ru càng buồn" được người đời lưu truyền rồi cải biên cho đến bây giờ đã trở thành ca dao, anh cảm thấy tiếc, là vì sự sửa đổi đó khi nghe qua thì mượt mà và đẹp, nhưng nội dung và ý nghĩa thì chẳng ra sao cả: "Bướm vàng đậu nhánh mù u. Có chồng càng sớm tiếng ru càng buồn".

         Có lần tôi ngồi uống bia nói chuyện với thi sĩ KIÊN GIANG trước trụ sở Hội Sân Khấu SG (chiều ngày 6 tháng 7 năm 1989), anh đã kể tôi nghe chuyện nầy. Đại ý, anh nói rằng con ong bầu mới có khả năng bay cao và đậu đọt mù u để hút mật chớ con bướm vàng chỉ bay là sà dưới thấp, làm sao bay cao để đậu nhánh mù u và đậu để làm gì? Câu lục mà lại hình tượng con bướm thì có ăn nhằm gì đến câu bát? Trong khi con ong bầu tiếng kêu của nó khi bay phát ra âm thanh gợi cho ta cảm giác như tiếng ru mới gắn liền với ý của câu bát, là tiếng ru con của thiếu phụ có chồng sớm vào buổi trưa hè êm ả mà ai có dịp nghe sẽ cảm nhận buồn lạ lùng!

 

 

Houston, hai ngày sau buổi họp mặt

Gia đình PTG & ĐTĐ Cần Thơ lần 22

LÊ CẦN THƠ