10 Ngày Đầu Gặp Lại

Trần Văn Dinh

 

Trước đây đôi khi đến Melbourne thăm con, tôi cố tìm đến những nơi có đông đảo người Việt như khu thương mại Footscray hay Springvale, thường là xớ rớ chổ người ta chơi cờ tướng với hi vọng gặp lại người quen nhưng không gặp được ai. Lần sau cùng cách đây khoảng 1 năm để định cư thì sức khỏe không tốt nên thường nằm nhà chơi với cháu để giết thời gian còn lại.

Thế rồi đêm 8/9/07, qua đài phát thanh tiếng Việt tại Melbourne,  tôi nghe thông tin về cuộc họp mặt của CHS PTG-DTD tại Melbourne. Tôi hơi ngạc nhiên về tên trường DTD. Rất tiếc là tôi không kịp ghi lại địa chỉ và số phone để liên lạc. Sáng hôm sau tôi thử thời vận vào Google search, may thay nhận được địa chỉ e-mail của information. Tôi liền e-mail:

Kính A/C,

Ngày xưa tôi đã từng dạy học ở Phan Thanh Giản CT từ năm 1959-63, rồi bị động viên.

Gn đây tôi sang Úc. Vừa rồi vào Internet, tình cờ gặp web của CHS PTG-DTD và rất mừng thấy lại 1 số thầy cô của thời đó như các ông Phạm Văn Đàm, Trần văn Nhơn, Nguyễn Như Hùng, Nguyễn Đình Sửu, vv.

Xin A/C cho tôi xin addres/phone ca Hi CHS PTG-DTD Melbourne và các v k trên.

Thành thật cám ơn.

Trần văn Dinh

Monday, 10 September 2007

Fr:       Le Thien Phuc

 

Kính gi Thầy Dinh,

Em rất mừng khi nhận được mail của thầy và như vậy là biết được thầy đang còn khoẻ mạnh sinh sống tại Úc. Em là một học sinh của trường PTG từ 1958-1964. Năm nay đã ngoài 60, em vẫn còn nhớ tên thầy. Thật ra có nhiều dịp nhóm cựu học sinh PTG DTD vẫn nhắc đến thầy nhưng không ai biết thầy đang sinh sống tại đâu, mặc dù có nghe thầy ở Úc.

Em hiện sinh sống tại Melbourne. Thầy Phạm Văn Đàm thì ở Mỹ, Thầy Nguyễn Đình Sửu ở Tây Úc.

Qua trang web nầy, em tin chắc rồi đây thầy sẻ có dịp tiếp xúc với nhiều học trò và đồng nghiệp. Điện thoại của thầy Sửu:…, Thầy Phạm Văn Đàm ở Mỹ thì em không có số điện thoại, Em sẻ chuyển thư nầy tới Lê Hoàng Viện, CHS PTG rất tích cực bên Mỹ. Hy vọng Viện sẻ giúp thầy. Địa chỉ của nhóm Đại diện CHS PTG Melbourne dưới đây:

Bùi Hửu Trạng…

Cá nhân em mong có dịp gặp lại thầy nếu, có thể thì em kính mời Thầy đến cùng anh em CHS trong buổi tiệc giữa năm vào cuối tuần tới. Xin thầy liên lạc với em để sắp sếp phương tiện.

Kính chào thầy.

Lê Thiện Phúc…

Người tôi nôn nao muốn nghe là anh Trần Đức Thắng. Qua 2 em Lê Thiện Phúc và Bùi Hửu Trạng, tôi có số phone của anh và tôi liền gọi anh ngay. Sau gần 40 năm xa cách bặt tin, chúng tôi vẫn còn nhận ra nhau qua tiếng nói của nhau. Mừng quá, nói chuyện quên thôi. Chúng tôi hứa sẻ gởi ảnh để xem coi lão lai cở nào!

Tuesday, 11 September 2007 

To:       Tran Duc Thang

 

Dear Thng, Vam ra vàinh mi nht nhân ngày sinh nht ca thng cháu ngoi cách đây vài tun. Hi vọng để nhận ra. Bà lảo là người từng lận đận với tao từ ngày ấy.

Dinh

Trong ngày, tôi được Phúc cho biết có mẫu tin ngắn về tôi trên web. Tò mò vào web thì thấy tin khá giật gân với chữ màu to:

Thầy Trần Văn Dinh Sống Lại!

Khi đọc cái đầu đề nầy chắc có nhiều người ngạc nhiên vì từ sau ngày tàn chiến cuộc cho đến nay không ai biết số phận của thầy Dinh ra sao, mặc dù có tin đồn cho rằng thầy đã chết. Vì lý do đó mà tôi xin mạn phép thầy Dinh viết đôi dòng nầy với cái tiêu đề ám chỉ đồng loả với cái tin đồn ác nghiệt kia!

Giờ đây, khi nói rằng Thầy Dinh sống lại cũng không sai, bởi vì trong suốt 32 năm qua Thầy Dinh hoàn toàn biệt vô âm tín, và mới đây rất tình cờ, Thầy Dinh bằng xương bằng thịt đã ‘sống lại’ trong lòng các môn sinh và đồng nghiệp của trường trung học Phan Thanh Giản thân thương ngày nào. Như vậy cái nghĩa ‘Thầy Dinh Sống Lại’ là như vậy. Tôi viết vội bài nầy như là một bản tin nóng bỏng về Thầy Trần Văn Dinh sau khi nhận được email của thầy và tiếp xúc với thầy qua điện thoại. Trong giây phút ngỡ ngàng đầu tiên qua cuộc điện đàm kéo dài gần cả tiếng đồng hồ hôm nay, 10/09/2007, tôi rất xúc động và rất mừng khi biết rằng Thầy vẫn còn khoẻ mạnh. Trong cuộc hội ngộ bất ngờ với các môn sinh dự trù trong bữa tiệc thường lệ giữa năm của nhóm cựu học sinh PTG-ĐTĐ tại Melbourne vào ngày Thứ Sáu 14/09 tới đây chắc thầy Dinh sẽ kể lại một số diễn biến ly kỳ liên quan tới cuộc đời ‘hậu chiến tranh’ của thầy, và hy vọng rằng trong những ngày không xa tới đây thầy Dinh sẽ chính thức lên tiếng qua diễn đàn trang nhà PTGDTD nầy để chia xẻ tâm tình với nhiều môn sinh và đồng nghiệp của thầy khắp nơi trên thế giới.

Hy vọng thầy Dinh sẽ cho chúng ta biết tại sao thầy vắng mặt trong suốt 32 năm qua, và trong thời gian nầy thầy ở đâu và sinh sống ra sao? Qua cuộc điện đàm, thầy cho biết là thầy mới đến Úc được hơn một năm nay cùng với với gia đình.  Ai muốn liên lạc với thầy Trần Văn Dinh, dạy toán, lý hoá tại trường Phan Thanh Giản, từ 1959 tới 1963, cùng thời với quý thầy Phạm Văn Đàm, Trần Đức Thắng, Nguyễn Đình Sửu, Trần Thanh Nhơn, Nguyễn Như Hùng v.v.

Xin hân hoan chào mừng thầy với tấm lòng tôn quí chân thành của tất cả môn sinh. Ai muốn liên lạc với thầy Dinh xin vui lòng tiếp xúc qua diễn đàn trang nhà PTGĐTĐ nầy.

Lê Thiện Phúc

Thực ra tôi không ngạc nhiên lắm về tin tôi chết vì tôi từng nghe. Nhưng tôi không ngờ nó được phổ biến rộng rãi đến cả học sinh cũng nghĩ như vậy!

Wednseday,     12 September 2007

Fr:       Tran Duc Thang

 

Dinh thân mến,

Mình rất mừng khi nhận được điện thoại bất ngờ của bạn. Mừng lắm.

Cách đây chừng bảy tám năm, mình có viết một bài về những ngày ở PTG nhan đề "Phan Thanh Giản, Một Thời Kỷ Niệm" và trong đó mình có nhắc đến Bạn. Hồi đó mình đoán là bạn đang ở đâu đó bên Australia, không ngờ bây giờ thì mình lại được đúng như ý nguyện.

Bây giờ trở về già thì mình tự nhiên tin vào định mệnh, tất cả cuộc đời của chúng ta đều được an bài sẳn rồi từ đâu đó ở trên cao và chúng ta đều phải chấp nhận. Tuy nhiên bây giờ thì bạn đang được sống tại một đất nước tương đối có tự do hơn là những nơi bạn đã từng bị lưu đày sau năm 1975, đó cũng được xem như là định mệnh đã dành cho mình một sự an ủi nào đó lúc cuối đời.

Qua mấy tấm hình bạn gởi qua thì minh thấy bạn không có gì thay đổi mấy, trông còn trẻ lắm, gặp nhau ở ngoài đường thì cũng còn nhận được ra nhau. Mng cho bn.

Mình gởi cho bạn cuốn sách của minh, cuốn DVD hôm mình ra mắt sách ở Little Saigon và tờ đặc san PTG trong đó có bài mình viết về kỷ niêm củ. Cùng attach cho bạn tấm hình của tụi mình mới chụp cách đây chừng nửa năm.

Bây giờ đã có địa chỉ e-mail và điện thoại, mình sẻ liên lạc thường xuyên hơn. Mừng lắm. Chúc Dinh và Chị cùng các cháu được nhiều an vui.

Trần Đức Thắng.

Trông ảnh, thấy anh oai phong bề thế quá khác xưa nhiều, thiếu trước hụt sau chỉ có cao là đũ!

Cũng trong ngày này, em Bùi Hửu Trạng đến thăm và cho một số DS PTG-DTD và thơ mời dự họp mặt CHS PTG-DTD Melbourne đêm 14/9/2007. Tôi lướt nhanh qua 1 số trang có hình để tìm ‘cố nhân’, tôi nhận ra ngay 1 ít, người chung phòng, anh Thắng quá đẹp lảo, rồi người chung vách, anh Đàm vẫn dáng dấp hình hài 40 năm trước, rồi anh Lộc trẻ mãi không già, …

 Friday, 14 September

Chiều tối Phuc và bà xả đưa tôi dự buổi họp mặt của CHS PTG-DTD tại nhà hàng King Whale ở Springvale. Trên đường đi chúng tôi ghé đón Gs Bùi Bằng Hản. Đây là lần đầu tiên tôi gặp thầy Hãn mặc dù tôi nghe tên thầy từ lúc mới về PTG cuối 1959. Tôi nhận ra thầy ở vào ‘cở’ thầy tôi ngày xưa như Lê Xuân Khoa,  Phan Hiến Kế, Bùi Trọng Chương, … và tôi được hân hạnh xếp ngồi chung bàn với thầy!

Tôi vô cùng cảm kích trước sự tiếp đón quá thân thương nồng hậu. Những tiếng ‘chào thầy’ của một số người hầu hết cũng ‘cổ lai hi như tôi’ khiến tôi nghẹn ngào trong tình sư đệ. Gần như tôi không ăn được mà nói cũng không nên lời!

Tôi đã vấp phải một sự ngộ nhận khi tếu: “Thầy Trịnh Đại Bằng là 1 trong những người khai tử tôi”! Số là khoảng 1/1973, tình cờ tôi gặp anh Bằng dạy Vạn Vật trước trung tâm La Salle ở Sydney, anh chết trân nhìn tôi bất động. Tôi tiến lại gần, anh sửng sốt: “Người ta nói cậu chết rồi mà”! Trong khi đầu óc còn hỗn hoang, rồi nghe có em nói là thầy Trịnh Đại Bằng dạy Vạn Vật đã qua đời, thế là tôi nhầm lẫn! Xin anh linh người quá cố thứ lỗi và xin đính chính, người ‘khai tử’ tôi là anh Nguyễn Văn Bằng hiên đang định cư tại Mỹ.


 

Saturday, 15 September 2007

To:       Le Thien Phuc; Bui Huu Trang:

Subj.    Cảm Tạ

 

Hai Em Phúc & Trng thân,

Rất cám ơn tình cảm hai em và tất cả các em và quí vị hiện diện trong bửa tiệc tối qua. Tôi vô cùng xúc động đến không nói được nên lời.Tôi không thể tưởng tượng được là có ngày tôi đón nhận sự kính yêu đến như thế, ôi "tình sư đệ nghiã đồng môn", ôi "nhất tự vi sư bán tự vi sư!!! Tôi nguyện sẻ ôm trọn hình ảnh nầy trong suốt cuộc đời còn lại của mình. Nhờ hai em chuyển lời cám ơn sâu xa của tôi đến các em khác cũng như quí vị có mặt trong bữa tiệc tối qua.

Thầy Dinh

Saturday, 15 September 2007

Fr.       Tran Duc Thang

 

Dinh thân mến,

Tôi mới đọc trong trang web của PTG-DTD thấy có tin "GS Trần Văn Dinh sống lại" và tối ngày Thứ Sáu 9-14 các anh chị CHS tại Melbourne sẻ tổ chức buổi tiệc để chào mừng bạn đến định cư ở Úc. Xin có li chia vui.

Tôi đã gởi sách cho Dinh và một bài tôi viết vào khoảng năm 1999 trong đó tôi có nói rằng tôi hy vọng Dinh đang định cư ở Australia.

Chúc Dinh và gia đình nhiu an vui.

Trn Đức Thng

Saturday, 15 September 2007

To:       Tran Duc Thang

 

Dear Thng, Rt cám ơn v s quan tâm và lo lng cho mình. Trong bữa tiệc tối qua mình cảm động quá đến không nói được nên lời. Thực ra mình không thể tưởng tượng có ngày mình nhận được tình cảm thương kính rạt rào đến như vậy, ôi tình sư đệ! Rồi nghĩ đến sự nghiệp  giáo dục của mình chỉ là "... bán tự vi sư" nên càng cảm kích nhiều hơn. Hiện tại Phúc và Trạng rất quan tâm lo lắng cho mình vì nghĩ mình mới sang đây từ  Indonesia nhưng thực sự hoàn cảnh cũng không có gì phải lo. Tối qua Phúc đưa mình về tận nhà lúc đó đã hơn 11 giờ đêm.

Vài hàng để bạn hiểu thêm về gia đình mình từ ngày "đứt phanh". Số phận chung chung như các thành phần sĩ quan khác! Mãi đến 1984 gia đình mình được chính phủ Indonesia cho hồi hương. Cũng may mình có việc làm, làm mãi đến cuối 2000 retired sau khi 4 con đã được sang định cư ở Úc…

Good luck.

Dinh


 

Monday, 17/9/07

Fr:       Bui Huu Trang

Subj:    Dia chi email cua qui Thay Co

 

Kính Thầy Dinh,

Đây là địa ch ca mt s Quý Thy Cô mà em có được.

Thưa Quý Thầy Cô,

Thầy Trần Văn Dinh , dạy Lý Hoá khoảng 1959- 1963 PTG mới vừa l/l được với PTG-DTD Melbourne nên muốn tìm Quý Thầy Cô đồng nghiệp của Thầy thuở Thầy Dinh dạy Trường PTG. Xin phép Quý Thầy Cô v/v cung cấp địa chỉ email nầy.

Thân kính,

Bùi Hu Trng

Tôi phone anh Đàm, anh mừng lắm. Giọng anh vẫn sắc và lanh lảnh như xưa. Chúng tôi nói chuyện huyên thiên, nào trường nào bạn nào bôn ba tẫu quốc … nào tình láng giềng chung vách!

Tuesday, 18/9/07

Fr:       Le Hoang Vien

Subj:    Thay Tran Van Dinh muon lien lac

 

Kính Thy Trn Văn Dinh,

Em là Lê Hoàng Vin, năm Đệ Tht D (1960) em có hc vi Thy môn Vt Lý,

Rất mừng khi biết được tin Thầy và địa chỉ Email của Thầy. Em sẻ cố gắng phổ biến tin tức đến một số Thầy Cô mà Thầy muốn liên lạc…
Nếu Thầy cần biết thêm Thầy nào nữa thì cho em biết, em sẻ liên lạc giúp Thầy.

Kính Thầy

Nhắc tới Thầy, em nhớ và đọc lại một đoạn bài viết của bạn em cùng lớp 7D năm xưa là Đoàn Ngọc Tân, đã viết về Thầy có mấy dòng trong bài TRƯỜNG TÔI in trong giai phẩm PTG & DTD số 3 - 1998 (phát hành nhân đại hội tại Toronto Canada). Anh ấy viết (xin trích một vài câu nhắc về Thầy) "... Mùa màng xong rồi, bữa nay tao “báo cáo” vợ con, tao đi suốt ngày đặng lo ba cái hồ sơ H.O. Hàng trăm thứ giấy tờ còn rắc rối quá. À, mầy sao? Hồi đó qua thiết giáp “phong”? Vợ con mấy đứa rồi?

       - Mầy dùng tiếng “phỏng” tao nhớ Thầy Dinh quá mầy ơi. Thầy dạy Vật Lý nghiêm nghị, dáng nguời trung trung, lúc nào cũng tận tậm chỉ dẫn từng đứa học trò, có thói quen sau mỗi câu nói Thầy dùng chữ “phong” (phải không)?.

        - Đúng rồi, tao nhại giọng Thầy cho mầy nhớ người Thầy dạy Đệ Thất của chúng mình thời đó...".

Riêng em, xin kính chúc sức khoẻ Thầy Cô cùng toàn gia đình. Hẹn sẻ liên lạc với Thầy thường xuyên hơn.

Em
Học trò củ lớp 7D (1960) năm xưa củaThầy

LÊ HOÀNG VIN

Tuesday, 18 September 2007

To:       Tran Duc Thang; Phan Hoa; Le Thien Phuc; Bui Huu Trang; Le Hoang Vien

Subj.    Biet con nhan ra!

 

Rt cm kích v s quan tâm ca hai Bn và các em. Dường như người VN ít ai biết về Indonesia mặc dù 2 nước Việt-Indo gần gũi nhau lắm, cùng có thềm lục địa chung… 

Nhiều người cũng ngạc nhiên về việc tôi "tị nạn" tại đó? Tôi sẻ đề cập đến vấn nạn nầy các cơ hội tới.

 Nay xin gởi đến bạn và các em 1 góc cạnh "con người Indonesia" qua gia đình tôi (đóng phim ấy mà), huhuhuh-hihihih-hahahah!!! nhân ngày cưới con gái tôi, cháu Thảo. Chồng Thảo người Java, và chúng tôi với lể phục Java. Từ trái: Thái (con út), Trí (cả) và vợ, nhà tôi, vợ chồng Thảo (con thứ 2), tô, Tiên (con thứ 4), và vợ chồng Thông (con giữa). Phiá trước là đứa cháu đầu tiên (con Trí).

 Dear Thắng, Vừa nhận được sách, CD và bài viết của Bạn có đề cập đến mình. Tụi mình không gần nhau lâu nhưng có rất nhiều kỷ niệm sâu đậm khó mà quên được. Tưởng rằng "đứt néo", không ngờ vào tuổi "hihi" trời thương còn được "văn kỳ thinh kiến kỳ hình". Trong ảnh, thấy bạn còn "nó" quá. Tụi mình nhất định phải gặp lại nhau…

Dear Chị Hoà, Qua nói chuyện với Chị, cả bầu trời kỷ niệm ngày nào sống lại. Thật không ngờ chúng ta lại cùng ở đây, "nhất ẩm nhất trát giai do tiền định", cám ơn trời Phật!

Dear Em Viện, Rất cảm động với tình cảm của em dành cho thầy…

Dear em Phúc & Trạng, Rất cảm kích về tình thương và sự quan tâm lo lắng của 2 em đối với tôi. Tối hôm đó, tôi vô cùng xúc động nói không ra lời! … Cám ơn 2 em rt nhiu.

Trn Văn Dinh


 

Tuesday, 18 September 2007

Fr:       Le Thien Phuc

Re:       Biet Con nhan ra!

 

Thầy Dinh kính mến!

Rất cám ơn thầy đã gởi tấm hình gia đình thật độc đáo!

Mấy hôm nay em vẫn phải miệt mài đèn sách để trả cho xong cái nợ sách đèn cuối cùng trong cuộc đời, như thầy đã biết cho tới ngày 10 tháng 10 là em free.

Có hai việc em muốn giúp thầy

Kính chào và chúc thầy cô nhiều sức khoẻ.

Phúc.

Tuesday, 18 September 2007

To:          Le Thien Phuc

Re:          Biet con nhan ra!

 

Em Phúc mến, Thêm cm kích v s quan tâm ca em. Em cố gắng cho xong việc hệ trọng của em đi. S liên lc vi em sau 10/10.

Thân,

Thy Dinh

Wednesday, 19/9/07

Fr:                   Dang Thanh Liem

Subject:           Tham hoi

 

Thưa Thy Dinh,

Vừa được thơ của Thầy viết cho Thầy TDThắng và gởi cho LTPhúc, BHTrạng ở Úc châu và LHViện ở Mỹ châu (anh Viện foward cho em )

Trở về thập niên 60, không biết thầy còn nhớ lớp 6P2 hoặc lớp 7P2 có một đứa học trò người Việt gốc Ấn tên là Somaganesan. Em là Đặng Thanh Liêm học chung với Soma lúc thầy phụ trách môn LH. Điểm đặc biết để nhớ đến Thầy là Thầy thường hay dùng câu hỏi "Phải không ?" nhưng đọc nhanh thành ra "PHONG ". Và nghe nói thầy đã lập Gd với một cô gốc Thái trắng  và từ đó biệt tin Thầy cho đến hôm nay ! Được biết Thầy đang định cư ở Úc, nhưng ở TP và TB nào của xứ Kanguru và koala bear ?

Nhìn hình chụp đại gd của Thầy , được biết là Thầy đã gia nhập Indonesian tịch rồi đấy!

Chắc chắn Thầy có nhiều điều để kể , kể từ lúc Thầy rời trường PTG và làm thế nào Thầy lại có cô vợ người xứ Indo và end up ở Úc ?

Hân hạnh được biết tin thầy. Và chắc chắn còn nhiều anh chị em khác còn nhớ đến Thầy qua các lần họp mặt của gd PTGDTD ở Mỹ và ở ÚC.

Kính chúc gd Thy vn an và nhiu may mn.

Mong tin Thy và hn Email sau.

Trân trng,

Liêm

Wednesday, 19 September 2007

To:          Dang Thanh Liem

Re:          Tham hoi

                                                                          

Em Liêm thân,

Rất cám ơn tình cảm của Em đối với tôi. Rất tiếc gần 1/2 thế kỷ trôi qua với bao huỹ diệt tàn khốc khiến tôi không còn nhớ được bao nhiêu. Tôi không nhớ nguyên tên mà chỉ còn nhớ Soma gì đó. Nghe đâu sau nầy Soma cũng oai hùng lắm thì phải! Tôi lập gia đình với người Indonesia khi còn ở PTG. Chẳng bao lâu, năm 1963, thì bị động viên và xa trường từ đó. Năm 1984 "trôi" dạt đến Indonesia và trụ ở đó mãi đến gần đây mới sang định cư ở Melbourne, Úc, theo diện con sponsor.

Mc y phc Indonesia, chưa chc đã là người Indonesia! 23 năm với muôn vàn khó khăn buồn vui lẫn lộn! Thật ra có rất nhiều chuyện để kể nhưng chưa biết bắt đầu từ đâu. Tôi sẻ viết 1 bài về khiá cạnh nào đó của Indonesia cho vui đời tái ngộ.

Kèm theo là 2 ảnh: (1) Cần cù trong lớp áo công nhân tại Indonesia cách đây 5 năm (làm gì?), và (2) thanh nhàn với cháu tại Melbourne

Cho tôi gởi lời thăm hỏi đến các em khác. Hi vng có ngày gặp li nhau. Chúc sc kho.

Th. Dinh

Wednesday, 19 September 2007

Fr:       Nguyen Cong Danh

Re:       Biet con nhan ra nhau

Kinh Thy,

Tụi em rt mng được tin Thy và gia đình. Đúng là hơn 40 năm rồi. Hình ảnh của Thầy còn rõ ràng trong trí nhớ của em. Em là Nguyễn Công Danh, vào PTG năm 1959.

Em kính chào Thầy Cô và kính chúc sức khoẻ Thầy Cô và các em.

Thưa Thy,

Nhóm PTGDTD Houston có  1 web site PTGDTD ti USA  là www.ptgdtdusa.com. Em muốn xin phép Thầy nếu đượcc thì cho tụi em đưa tấm ảnh gia đình Thay cùng với vài hàng tin tức về Thầy. Nếu Thầy đồng ý thì cho tụi em xin vài chi tiết: hiện Thầy đang định cư ở đâu, tình trạng sức khoẻ Thầy Cô...

Kính chúc Thy Cô vn an.

Danh

Houston

Wednesday, 19 September

To:       Nguyen Cong Danh

Re:       [Fwd: Biet con nhan ra!]

 

Em Danh mến, Rt cm kích tình thương ca em đối vi thy. Nếu em muốn thì cứ đưa lên web, biết đâu thầy có dịp gặp lại các em khác thì hạnh phúc biết bao! Tôi nghĩ là tấm ảnh có vẽ là lạ gởi chơi cho vui. Qua ảnh, em thấy chúng tôi có 5 con, tất cả đã trưởng thành và 3 đứa đầu đã có gia đình.

Gia đình chúng tôi "về" Indonesia từ năm 1984 vì nhà tôi là người Indonesia. Hiện nay chúng tôi còn 1 đứa con vẫn còn kẹt lại ở Indonesia. Các con khác đã tìm cách sang Australia trước đây.

 Tôi và nhà tôi sang định cư và ở tại nhà con gái tôi tại Melbourne, Australia. Chúng tôi tuy già nhưng sức khoẻ vẫn bình thường.

Hn mail sau. Chúc em nhiu sc kho.

Th. Dinh

. . .

Thưa các bạn và các em,

Khoảng cuối tháng 9/07 tôi định đúc kết ‘mail đi mail lại’  với cái mốc cuối là 30/9 để bổ túc tin ngày tôi gặp lại cộng đồng PTG và cũng để appreciate tình thương và sự quan tâm tôi nhận được sau ngày gặp lại. Nhưng rất tiếc vì tình trạng sức khỏe cho nên mãi gần đây mới thực hiện được. Rồi thấy quá dài, tôi rút lại còn 10 ngày, từ 10-19/9.

Sau 10 ngày nầy, tôi tiếp tục ‘gặp lại’ thêm nhiều ‘cố nhân’. Cám ơn anh Trí, anh Lộc, anh Vạn, em Thành, em Anh, . . .

Xin cám ơn Trời, cám ơn đời đã ban cho tôi trái ngọt nghiệp thầy!

Trần văn Dinh / Melbourne, 17/12/07