CHUYỆN  TÂM  T̀NH

·        Tường Vi phụ trách

 

 Tường Vi thân mến,

Thật băn khoăn khi viết thư này đến Tường Vi, nhất là viết cho một người không quen biết bao giờ, để tâm t́nh chuyện đời ḿnh, hay là chuyện riêng của gia đ́nh cho nhiều người cùng đọc. Nhưng tôi nghĩ, biết đâu câu chuyện của tôi cũng nhờ Tường Vi mà giải đáp được nhiều nỗi uẩn khúc trong gia đ́nh, hay là cũng giúp cho tôi, ( tôi mở ngoặc đơn ở đây) , để Tường Vi hiểu rằng tôi là một phụ nữ có khả năng, có nghị lực, rất tự tin, vậy mà trước t́nh huống xảy ra trong gia đ́nh, tôi vẫn bối rối.

Gần đây, đời sống vợ chồng tôi trở nên buồn tẻ lắm, dường như mỗi người một cơi, khi có những bất đồng thường xuyên xảy tới. T́m hiểu tôi được biết, ông sống im lặng mà lại không im lặng chút nào, hoá ra già mà chưa nên nết, ông lại đang ôm ấp trong ḷng một h́nh bóng khác. . Tôi chỉ mơ hồ biết v́ nhà tôi hay nhắc đến cô ta với những kỷ niệm cũ, thuở ông ấy c̣n trai trẻ, hai nhà ở gần nhau, " nhà nàng ở cạnh nhà tôi, cách nhau cái  giậu mùng tơi xanh rờn" ( thơ Nguyễn Bính), cô bé tư con, mặt mũi lọ lem bây giờ lại bỗng dưng biến thành bà tiên trong ḷng những ông tóc muối tiêu, những loại t́nh cảm  kiểu lăng mạn  ngày xưa, tôi chỉ thấy buồn cười thôi. Tôi không thèm thắc mắc ghen tuông để hại tới sắc đẹp, v́ so với người kia, tôi biết chắc cô ta thua tôi tất cả, từ học vấn, khả năng, sắc đẹp và sự nghiệp. Chẳng qua họ dễ gần gũi nhau là v́ có chung một kỷ niệm cũ, thuở " anh tiền tuyến, em hậu phương", khung trời tỉnh lẻ ǵ đó. . .

Khi ông ấy gặp tôi th́ đă " công thành  danh toại". Tôi là một sinh viên, đẹp, học thức, gia đ́nh khá giả, tôi chinh phục ông rất nhanh và ông chiều chuộng tôi hết ḿnh. Bản chất ông tuy nhà binh mà lại rất yếu đuối, hay mủi ḷng, quá t́nh cảm mà nhiều khi thiếu cứng rắn. Đến năm 75, chúng tôi đi theo ḍng người di tản, từ đấy ông cũng phải làm lụng cực nhọc như bao người khác, thời huy hoàng đă hết. Tôi thích nghi với hoàn cảnh dễ hơn ông, ông đi làm để cho tôi đi học, có lẽ v́ thế mà ông hay mặc cảm, mà trong mọi vấn đề tôi nhanh nhạy hơn ông, có khả năng hơn ông, có óc chỉ huy và tính toán đâu vào đấy. Tôi kỹ lưỡng sắp xếp chuyện gia đ́nh, hầu hết mọi vấn đề, ông chỉ khoanh tay ngồi chờ tôi chỉ đạo. Có vợ đảm đang như vậy c̣n ǵ sung sướng hơn, cứ khoanh tay ngồi mát ăn bát vàng, chả phải băn khoăn chuyện trong nhà ngoài phố.

Qua Mỹ này, tôi thấy ai cũng than thở v́ phải lo toan đủ thứ chuyện, từ nhà cửa, xe cộ, học hành, việc làm, chưa kể những đám cưới đám ma, chưa kể chuyện gửi về Việt Nam để giúp đỡ gia đ́nh.

Thời gian gần đây, ông có vẻ lạnh lùng và giữ thái độ im lặng khi hai vợ chồng xung khắc căi cọ nhau, thỉnh thoảng như để dằn mặt tôi,  ông hay  nhắc đến " cô em" ngày xưa với tất cả sự tŕu mến trong hồi tưởng. Đă nhiều lần tôi cảnh cáo ông rằng tôi không ghen với những người đàn bà kém hơn tôi, nhưng tôi yêu cầu ông thực tế một chút, ông đừng nói xa nói gần đến những người phụ nữ khác,  vợ của bạn ông, hay  là cô em gái hậu phương năm  xưa. Thực ra  ông cũng không dám nói thẳng ra điều ǵ ( v́ tôi cũng đâu dễ ǵ cho ông ấy nói như vậy), nhưng cứ khen là bà X, cô Y ăn nói sao mà dịu dàng dễ thương, không đẹp nhưng có duyên, nào là ông T. có phước v́ vợ hiền lành .

Nói thật với Tường Vi, chị em phụ nữ với nhau, tôi cũng cỡ tuổi họ nhưng nh́n tôi trẻ trung, mới mẻ hơn nhiều. Từ học thức cho tới nhan sắc, ra ngoài tôi trở thành trung tâm để nhiều người phải mơ ước,  làm nên sự nghiệp như ngày hôm nay là cũng do tôi khéo léo nắm được thời cơ, chứ như ông ấy th́ chỉ để ngồi mà hoài niệm dĩ văng. Tôi khẳng định lại một điều, tôi không thèm ghen với những bà X, cô Y kia, họ chẳng  là ǵ đối với tôi, nhưng tôi cũng không muốn ông ấy đem họ ra như là một  tấm gương để tôi trông vào ( thực ra chỉ là những cái gai không hơn không kém)

Trong một lần sung đột mới đây, ông có thở dài bảo tôi rằng nếu t́nh trạng này tiếp diễn, ông sẽ về Việt Nam để sinh sống, hoặc là t́m một chỗ nào đó để tinh thần được yên tịnh. Đúng là rởm đời, có lẽ ông ấy đă đến lúc dở hơi dở hám rồi chăng, con cái  có đưá bênh bố, đổ thừa v́ mẹ lấn lướt ba nhiều quá, nên tự nhiên ba mới kỳ cục như vậy. Có đưá lại bảo hễ không hợp nhau th́ ly dị, chứ sống mà không " happy" th́ sống làm ǵ. Dù sao, tôi cũng là người phụ nữ đàng hoàng, tôi không muốn v́ chuyện cỏn con này mà thiên hạ đàm tiếu chuyện nhà, cho là tại tôi mà ông ấy phải  đi.

Có phải những người đàn ông lớn tuổi, mà không làm được chuyện " đội đá vá trời" họ hay sinh tật  hở cô Tường Vi? Ông ấy thích đi đâu cứ đi, nhưng đừng để phiền cho vợ con, chứ bản thân tôi dù có ông hay không có ông, tôi vẫn đứng vững trên hai chân của ḿnh mà.

Mong rằng Tường Vi sẽ cho tôi một câu trả lời ổn thoả nhất, hợp lẽ nhất.

Cám ơn cô .

Bà K. H.

·        Tường Vi trả lời:

Thân gửi chị K.H.,

Thưa chị, nghe qua câu chuyện chị kể, Tường Vi thấy chuyện quan trọng như vậy mà chị  bảo là cỏn con th́ Tường Vi thực t́nh cảm thấy thật khó trả lời cho chị nhiều vấn đề liên quan đến hạnh phúc gia đ́nh. Có những điều nhỏ nhoi mà vẫn đủ  sức vun đắp hạnh phúc gia đ́nh, cho nên Tường Vi khác hẳn chị về sự suy nghĩ, khi đánh giá những phụ nữ tầm thường mà dường như  ít nhiều ǵ, ông đang dùng họ để nói xa, nói gần về t́nh cảm của vợ chồng đang đến lúc gặp nhiều phức tạp.

Thưa chị,

Không biết những điều Tường Vi tŕnh bày sau đây có làm chị cảm thấy bị thương tổn không? Nhưng dù sao, mỗi người có một quan niệm sống khác nhau, chị có thể cho đây là một câu trả lời chung, không nhất thiết chị phải đồng ư hay không đồng ư.

Ngày xửa ngày xưa, lúc anh chị gặp nhau anh ấy là một người đă " công thành  danh toại", và chị cũng chỉ là một cô sinh viên bé bỏng, dễ thương, hay nhơng nhẽo và bắt anh chiều chuộng đủ thứ. Như vậy chứng tỏ chị đă có một thứ vũ khí lợi hại để bắt nạt chồng rồi đấy. Thế là nhất chị rồi, như vậy có lẽ chị phải cảm ơn Trời đă cho chị một ông chồng hiền lành, dễ thương, yêu chị nhất cơi đời này.

Vậy mà chị lại không giữ được cho suốt đời ḿnh một người đàn ông như vậy, cứ lấn  lướt măi để đến nỗi anh chịu không được, mới phải nghĩ đến những người phụ nữ khác, mà theo chị chỉ là những con bé lọ lem ngày xưa, so với chị chẳng là cái đinh ǵ hết. Á à, cái vụ này chắc phải hỏi lại mấy ông xem  thế nào mới là mẫu phụ nữ thích hợp mà họ ao ước.

Khi anh phải nói bóng gió xa xôi về những phụ nữ khác, tầm thường hơn chị, kém chị đủ mọi phương diện để đến nỗi chị cũng không thèm ghen tương với họ, chỉ bực ḿnh ghét họ v́ sao họ chả có ǵ hết, mà anh ấy vẫn khen ngợi. Chứng tỏ chị không c̣n yêu anh lắm như ngày xưa, nhưng v́ ích kỷ chị không muốn để bất cứ người phụ nữ nào hơn ḿnh hết. Biết đâu những người phụ nữ tầm thường ấy, họ có những cái mà chị không có th́ sao?

Tường Vi có đọc một câu chuyện như thế này: khi một nhà tâm lư t́m hiểu về đời sống gia đ́nh, qua một cuộc phỏng vấn th́ hầu hết những người đàn ông đều trả lời, họ thích có một người vợ tính t́nh dịu dàng, duyên dáng và đảm đang. Ông phân tích rằng sự dịu dàng ở người phụ nữ là vũ khí lợi hại nhất để chinh phục đàn ông, tiếp theo là sự duyên dáng, giống như hương của một loài hoa, không phải loài hoa nào đẹp cũng đều có sức thu hút đâu nghe chị. Sự duyên dáng là do người phụ nữ khôn ngoan tự tạo cho ḿnh, bởi thế khi duyên dáng kết hợp với sự dịu dàng, th́ nó trở nên một thứ nam châm để thu hút ḷng người. Người đàn ông cũng rất cần mẫu phụ nữ đảm đang , để tiếp tay với các ông xây dựng nền tảng kinh tế vật chất, cũng như nuôi nấng con cái. Đảm đang, cần cù mà không thông minh th́ chỉ là một cái bóng mờ trong gia đ́nh, nhưng thông minh và tài giỏi quá, đôi khi trở thành hợm hĩnh, kiêu căng, khiến đức ông chồng mặc cảm, dễ xa cách. Người đàn ông rất mơ ước ba điều trên, nhưng đối với họ, nếu người vợ duyên dáng, dịu ngọt, biết chiều chồng dạy con ngoan, vẫn cần thiết hơn là đảm đang mà hợm hĩnh.

H́nh như không có người đàn ông nào muốn lệ thuộc vào vợ 100% đâu chị. Họ có thể cung phụng cho người vợ đủ thứ, chiều chuộng v́ họ thương, nhưng họ vẫn muốn được là người có khả năng lănh đạo mọi chuyện trong nhà, và muốn được người vợ tôn trọng họ. Chẳng có ǵ lạ, v́ Trời sinh ra đàn ông làm cây cột trụ trong gia đ́nh, thích được thực hiện đúng chức năng làm chồng và làm cha, nay chị lại làm được tất cả, dĩ nhiên, khi bị lấn lướt, có người chịu đựng được nhưng họ sẽ có cách âm thầm đối kháng. Có người im lặng, ít nói năng, ít đối thoại với vợ và chính sự im lặng đó, nó lại làm vợ khó chịu. Có người nóng tính hơn th́ làm ầm ĩ lên, cùng lắm th́ " em đường em, tôi đường tôi, t́nh nghĩa đôi ta chỉ thế thôi", v́ thế mà gia đ́nh càng nặng nề ảm đạm. Tỷ dụ chị là một phụ nữ toàn vẹn như chị tả, mà bây giờ nghe anh nói câu này : " chẳng qua chỉ v́ con...", chị nghe có buồn không?

Trở lại câu chuyện gia đ́nh chị. Ngày qua đây, anh đă bị tước đoạt gần hết những ǵ anh có trước kia, đă phải làm lụng cực nhọc để chị đi học, và may mắn sao chị lại có nhiều khả năng để giúp chồng thành công. Nhưng chị ạ, đừng v́ thế mà quên rằng anh đă ch́u chuộng, tưng tiu chị từ khi chị về với anh, anh đă hy sinh làm việc cực nhọc để chị đi học. Bây giờ nếu chị thành công, th́ sự thành công ấy có sự góp sức của anh rất nhiều.

Không có ǵ đáng khinh bỉ bằng sự vô ơn, huống ǵ lại là sự chia xẻ chân thành thương yêu nhất của người bạn đời, cho nên cả hai đều phải tri ơn nhau. Sự đóng góp âm thầm cuả vợ hay chồng, tất cả đều có giá trị tinh thần để phải được trân trọng.

Nếu chị c̣n yêu anh, chuyện cải thiện lại đôi chút sai lầm trong đời sống không khó khăn ǵ đâu. Chẳng hạn như chị bây giờ, sắc đẹp, tiền bạc, kiến thức chị đă có, lại đảm đang quán xuyến chuyện gia đ́nh, cho anh được nghỉ ngơi sau nhiều năm tháng đi làm mỏi mệt, th́ có lẽ cái anh cần là chút " cỏn con" mà chị đă đề cập trong lá thư. Chỉ cần chị dịu dàng rót một chút mật ngọt vào lời nói, với một nụ cười duyên dáng  chị sẽ biết ngay rằng chẳng có một "cô bé lọ lem" nào hơn được chị. Người đàn ông có thể hy sinh tất cả chỉ v́ một lời nói ngọt ngào của vợ, một nụ cười luôn nở trên môi, th́ dẫu có phải lao vào lửa họ cũng không ngại, có chết tan thân họ cũng không màng.

Có khi đọc tới đây chị có thể xừng xộ lại và cho rằng tại sao phụ nữ phải tự hạ ḿnh quá đáng để lấy được chút t́nh yêu của chồng. Nhưng chị ơi! Đó là nghệ thuật " đắc nhân tâm" đối với mọi người để giúp ḿnh thành công hơn nữa, v́ ngoài sắc đẹp của thể xác, vẻ đẹp của tinh thần nó c̣n giá trị gấp bao nhiêu lần, chẳng chỉ ở phạm vi gia đ́nh, mà đối với xă hội, nó sẽ làm chị rực sáng hơn kim cương nưă đó.

Chị thử áp dụng xem. Vui lắm đó, khi chị thấy trước tiên là niềm vui sẽ trở lại với gia đ́nh chị, và khi đi ra ngoài, chị sẽ thấy bao nhiêu đấng mày râu ao ước có được  một người vợ giống như chị: dịu dàng, duyên dáng và đảm đang.

Chúc chị thành công.

Thân mến.

Tường Vi