CHUYỆN  TÂM  T̀NH

·        Tường Vi phụ trách

 

Tường Vi thân mến,

Đọc được những mẩu Chuyện Tâm T́nh của Tường Vi, không biết sao tôi cảm thấy như ḿnh đă t́m được người tri âm tri kỷ. V́ lẽ đó, sau nhiều lần suy nghĩ, tôi bèn lấy giấy bút để viết thư này đến Tường Vi, trước là thăm hỏi một người mà tôi nghĩ là rất dễ mến, dễ thương như cái ông nào đó đă bảo rằng chắc chắn phải là một phụ nữ, mà Tường Vi cũng là một loài hoa nở vào mùa hè,  đủ màu sắc, nó làm cho cảnh vật thắm tươi trở lại. Không biết sau khi được Tường vi trả lời, tâm tư tôi có vơi bớt đi nỗi buồn hay không, nhưng chắc hẳn  rằng ít nhiều ǵ Tường Vi cũng mở cho tôi ...một lối thoát t́nh cảm.

Tôi bây giờ không c̣n trẻ, nếu trẻ con gặp th́ gọi bằng Ông, và phụ nữ  trẻ tuổi lại gọi tôi bằng Bác. Mau thật, mới ngày nào mà đă sắp sửa ... one foot in grave! Tại tôi hơi bi quan mà nghĩ vậy, chứ thiên hạ vẫn yêu đời lắm lắm. Có lẽ tôi vào đề ngay đây khỏi mất th́ giờ của Tường Vi. Trước tôi là một quân nhân, sau năm 75 th́ tôi cũng ăn khoai, sắn và lao động hết hơn 6 tấm lịch, khi về gia đ́nh vẫn c̣n nguyên không sứt mẻ. Hạnh phúc lắm rồi Tường Vi biết không, dù trong thời gian ở tù không bản án, tôi đă nhiều lần khuyên vợ tôi cứ coi như tôi đă chết, cứ việc cất bước sang ngang.

Tôi được định cư ở nước ngoài theo diện bảo lănh, cho nên v́ thế mà không có hưởng được quyền lợi nào hết, và từ con số 0 tôi  ngoi lên để thành người có chỗ đứng trong xă hội, có tiền bạc, con cái ăn học nên người. Vậy mà cho đến giờ này, khi tiền bạc tôi không thiếu nhưng  tâm hồn tôi măi trống rỗng như thiếu vắng điều ǵ. Căn nhà tôi ở khá đẹp đẽ tiện nghi, con cái lập gia đ́nh và có đời sống riêng, nói chung t́nh cảm vẫn gắn bó với cha mẹ, ở nhà " quanh đi quẩn lại chỉ có hai con khỉ già" với nhau. Chỗ tôi ở ít người Việt, lại lạnh lẽo, bạn bè tâm giao th́ ở xa, lắm khi bận bịu quá cũng ít hỏi thăm nhau, c̣n người ở gần th́ khổ thay thấy ḿnh thành công, tự nhiên nảy sinh ra lắm thứ ganh tỵ bực ḿnh. Tôi không t́m được t́nh bạn ở đây, mà t́nh vợ chồng th́ không đầm ấm, dù tôi đă làm hết khả năng và bổn phận.  Tuy vậy tôi vẫn hăng say làm việc, v́ nó cuốn hút tôi vào đó và chiếm hết nhiều th́ giờ nhàm chán, nhưng phần tinh thần th́ tôi lại xuống dốc. Tôi và bà xă thực t́nh sống bên nhau mà không hiểu nhau, hay là tư tưởng giữa hai bên hoàn toàn  khác biệt, v́ thế mà đôi khi sinh căi vă, hoặc nhà cửa lạnh tanh v́ thiếu vắng lời thủ thỉ, êm đềm.

Ngày xưa thời c̣n trẻ, tôi cũng có một mối t́nh đẹp, nhưng v́ khác biệt tôn giáo, mẹ tôi không bằng ḷng cho nên  tôi v́ chữ hiếu lấy vợ theo mẹ tôi đặt để. Kể ra vợ tôi cũng không phải là người kém nhan sắc, hay không học hành, nhưng lúc ấy thời buổi chiến tranh, tôi đâu có th́ giờ t́m hiểu nhiều, nhưng mẹ tôi th́ đẹp ư nàng dâu lắm, có lẽ mẹ tôi và vợ tôi giống tính nhau trên nhiều phương diện. Chẳng có ǵ ghê gớm cả, cứ ở với nhau, t́nh yêu chưa có th́ từ từ sẽ có, hay là t́nh nghiă cũng đă gắn bó vợ chồng tới ngày đầu bạc răng long...

Vợ tôi tính chu đáo, thích sống cho gia đ́nh và bản thân, khó tính khi giao tiếp với mọi người, v́ tính cẩn thận và nghiêm túc. Tôi dễ chịu hơn, nhiều t́nh cảm, thích làm vui ḷng người khác, và cũng thích vui hơn là sống ảm đạm, buồn tẻ. V́ thế mà tôi hay bị vợ rầy rà, như ngày xưa hay bị mẹ rầy rà tôi, đôi khi tôi có cảm tưởng vợ tôi đang nối tiếp mẹ tôi để làm một bà mẹ thứ hai trong đời tôi, dù rằng tôi đă già, đă hiểu biết, vẫn đang chủ động trong hầu hết mọi gánh nặng của gia đ́nh.

Tường Vi thân mến,

T́nh cờ tôi gặp lại một cô em gái của bạn tôi ngày xưa, và thế là từ đấy tôi như  t́m được mùa Xuân của cuộc đời, bởi v́ tôi lại được đối đăi lại bằng những cái đằm thắm ngày trẻ tuổi tôi không có, hay là trong những lần nói chuyện, thư từ thăm nhau, tôi t́m lại từ cô ấy sự b́nh dị, vui vẻ, đơn giản như hoa nở trong vườn, như chim hót mùa Xuân. Rồi mỗi khi trong nhà có chuyện buồn, tôi vẫn hay tâm sự với cô ấy, tôi không cho là t́nh yêu nhưng nó đă thành thói quen, để an ủi rằng trên đời cũng c̣n những người phụ nữ dễ thương. Nghĩ hoài đâm quen, hễ vắng th́ tôi nhớ,  tiếng cười tiếng nói mỗi khi có dịp nói chuyện với  nhau, có khi chỉ là những chuyện tiếu lâm mà sao nghe cô ấy  kể, tôi thấy có duyên lắm, làm như  tất cả mọi sự trên đời này chỉ là " ne pas", cô ấy giễu cợt tôi là người ham làm việc nên quên cả những vui thú cuộc đời, nhưng cô ấy có biết đâu rằng tôi phải làm để quên đi nhiều nỗi buồn chán. Có nhiều lúc tôi so sánh cô ấy với vợ tôi, quả hai người có hai lối sống khác nhau nhiều lắm, mà quái lạ tôi lại thích cách sống và suy nghĩ của cô ấy, nó không làm cho đầu óc tôi vốn đă nặng nề tính toán, lại chịu nhiều lời trách móc dai dẳng, hờn giận gay gắt....

Vô t́nh những điều ấy lại thúc đẩy tôi hay nghĩ tới người khác, dù tôi không cố ư. Nhưng tôi cho rằng ḿnh chỉ là người đi một chiều thôi, v́ dĩ nhiên ở tuổi này ai nấy cũng đều đâu đấy cả rồi, tôi chỉ t́m được từ cô một chút  an ủi nhỏ nhoi để hy vọng rằng đời vẫn c̣n dễ thương lắm. Cô ấy thường nói rằng  ḿnh chỉ là giọt sương đêm, đọng trên chiếc lá sen, khi b́nh minh thức dậy, nhờ ánh mặt trời mà người nh́n tưởng là viên kim cương, th́ chẳng qua nó cũng chỉ là chút ảo giác làm cho đời vui vậy, thành ra nó không thuộc về ai , của riêng ai được.

Với một bản tính như thế, tôi nghĩ rằng ai gặp cô cũng sẽ rất quư mến cô, nhưng v́ đời sốn g cuả tôi quá tẻ nhạt, nên tôi lại cứ cho rằng tôi phải được nhiều hơn như thế, tôi đang phạm một sai lầm nghiêm trọng về t́nh cảm, và tôi buồn v́ sao đời tôi tuy tiền bạc không thiếu, nhưng sao niềm vui lại quá hiếm hoi. Tôi đâm buồn v́ thế, nên đôi khi ăn th́ ăn mà không biết ngon , nói th́ nói mà không biết ḿnh nói ǵ, gần như một dạng tâm thần phân liệt, có phải v́ tôi bị t́nh cảm chi phối, bị công việc quá đa đoan, bị những áp lực, dồn nén trong gia đ́nh mà bất ổn như vậy không?

Tôi dư biết Tường Vi thông minh và có đủ hiểu biết để giúp tôi t́m được một sự quân b́nh t́nh cảm, già chừng này tuổi, tôi mới thấy t́nh cảm vẫn là vấn đề then chốt trong đời sống con người.

Trân trọng cảm ơn cô.

Ông T.

Tường Vi trả lời:

Ông T. thân mến,

Ông khéo nói lắm, chưa ǵ đă bốc thơm Tường Vi thông minh, hiểu nhiều có thể giúp ông vượt qua được những bấn loạn nội tâm để lấy lại sự b́nh an cho tâm hồn. Điều đó khiến Tường Vi chạnh nghĩ, ông vẫn có thể dùng những lời khen cho  Tường Vi, một người xa lạ, để mà thủ thỉ với chị nhà ( dù điều đó có đ̣i hỏi ông phải ép ḿnh một chút) th́ chắc là bí kíp cuả Tường Vi có vẻ như đă thành công một nửa. Tường Vi nghe ông khen ( dù biết là ông nói cho dzui) mà sao nó cũng thích ui là thích, huống ǵ đối với một người gần gũi với ông, những khích lệ này có vẻ kết quả đây, phụ nữ ai cũng mềm ḷng trước những lời khen, cho dù khó tính đến mấy th́ ai chả thích được khen, được nịnh  ông T. nhỉ?

Thôi anh em ḿnh đi vào cái chính mà ông đă viết ra gần hết trong lá thư. Nỗi buồn, nỗi cô đơn của một đức ông chồng có một bà vợ khó tính, nghiêm túc, thực tế và hay rầy rà chồng như  y trẻ con. Đó là một sai lầm nghiêm trọng trong cuộc sống lưá đôi, ở những phụ nữ có cá tính mạnh, muốn lấn lướt hoặc là đ̣i hỏi ông xă phải đi theo sự xếp đặt của họ, hay là luôn luôn săn sóc quá chu đáo, rồi h́nh như hễ chồng không đáp ứng hoặc phản bác lại những đ̣i hỏi đó, th́ cho là đă thay ḷng đổi dạ, hay căi cọ cho gia đ́nh vốn đă không êm đềm càng rối rắm thêm ra. Tường Vi cho rằng cả hai ông bà giờ đều rất cô đơn, mỗi người đi một xe, cái khó là cả hai đều không ai chịu lùi bước để đi chung một chuyến xe, mà nếu không khéo th́ mỗi chiếc lại đi một hướng.

Đă hiểu ra như thế, đ̣i hỏi ông phải hy sinh trước. Bỏ bớt công việc làm ăn quá đa đoan, đành rằng ông làm chỉ là phương tiện để giúp đời, giúp người, nhưng đời người th́ ngắn ngủi, đến bao giờ mới có th́ giờ cho ḿnh đây, không ai hẹn trước được cái giờ của định mệnh ( Chuá bảo nó đến như kẻ trộm). Tường Vi không dùng đó để hăm doạ ông đâu, nhưng tốt nhất giờ đây, ông hăy làm sao để có nhiều thời gian nghỉ ngơi, dùng lời ngọt dịu để từ từ dẫn bà trở lại những cái vui tuổi trẻ mà có thể cả hai người đều không có( khi lấy ông, có lẽ bà cũng không biết ất, giáp ǵ về ông bao nhiêu, chỉ là do cha mẹ hỏi, ưng được th́ ưng), nhưng không có nghiă là t́nh yêu không đến, khi hai người đă ở với nhau ṛng ră đến tuổi này, t́nh nghiă vợ chồng vẫn được đánh giá ở mức độ cao hơn theo năm tháng, trong khi t́nh yêu th́ có lẽ sẽ hăm từ từ như xe không phanh.... ở tuổi già. Sự hoà hoăn của ông, cộng thêm những giờ dành riêng cho gia đ́nh, ông sẽ chứng minh cho bà thấy ông đâu phải là người vô tâm...như bà nghĩ, rồi đi đây đi đó, ngoại cảnh cũng làm cho tâm hồn đỡ căng thẳng nhiều lắm, đỡ rối ren nhiều lắm, sự cô đơn làm người ta hăy nghĩ lung tung, v́ thế mà làm cho ông bị " depress" nhiều hơn.

Trong những rối rắm gia đ́nh, bất chợt một h́nh bóng xuất hiện, và làm cho ông cảm thấy nó đẹp quá, êm dịu quá. Nhưng ông T. ui, chẳng có ai lại dại ǵ đem cái sở đoản của ḿnh ra để thu phục nhân tâm cả, thành ra thấy vậy mà không phải vậy. Cô em gái của bạn ông mà ông cho là dễ thương từng giọng nói tiếng cười, cách vui vẻ hồn nhiên tươi trẻ ấy hợp với ông quá,  đă chắc ǵ không có lúc phùng mang, trợn má, mắt toé lửa với người khác. Đem hai người đàn bà mà so sánh với nhau ở một độ xa gần khác nhau, th́ khó thấy được lắm. Mà thôi, cứ cho là cô ta dễ thương đi, hay nói cười vui vẻ, vui tính ( ngược lại với bà vợ ông khó đăm đăm), ông lại có cảm giác khó chịu v́ h́nh như ông hay nghĩ đến người ấy, rồi lại cho rằng ḿnh không được nghĩ tới như vậy, đâm ra buồn . . . vô căn cứ.

Ông T. thân mến ơi!

Cô ấy cũng rất quư mến ông bạn của anh ḿnh, dù thời gian qua nay ai cũng đâu vào đó, mà vẫn dành t́nh anh em đằm thắm như vậy, có lẽ ông phải cảm ơn cô đă phục hồi giùm ông chút tuổi xuân qua đi mà khó t́m gặp lại. Những thăm hỏi, chia xẻ thật ra đối với đời sống chạy đua bây giờ cũng quư lắm rồi, không thể đ̣i hỏi hơn, không đi xa hơn quá mức t́nh anh em, mà cũng không lạt lẽo quá để hờn trách nhau. Tường Vi rất thích câu nói của cô ấy, (chắc là khi thấy ông trách móc v́ cho ông ít niềm vui hơn người khác), đă ví ḿnh như giọt sương đêm, nằm trên chiếc lá sen chờ b́nh minh tới, nó đẹp ở chỗ đó v́ nó là của trời đất, để ai đi ngang cũng thấy được cái đẹp của giọt sương long lanh dưới  ánh mặt trời. Bây giờ ông muốn đem  hạt sương ấy để trên tay ông, nó sẽ chỉ là giọt nước tầm thường, có khi lại chỉ là giọt nước mắt. . . 

Ông T. hăy thử làm theo đề nghị của Tường Vi đi, c̣n nước c̣n tát mà,  cái ông đang có trong tay là bà nhà chứ không phải cô em gái xa vời vợi kia. Ông không cô đơn đâu, ông chinh phục hay hoá giải được ngưởi bạn đời để mái ấm gia đ́nh được êm đềm trở lại, ông vẫn có cô em kia để hỏi han, chia xẻ buồn vui, đó là cái khéo léo để giữ được cho ḿnh tất cả. Nhất là ông lại có tới mấy người con, tuy sống xa nhà nhưng lại vẫn rất gắn bó với cha mẹ, đó là động lực giúp ông bà xáp lại với nhau khi ông có nỗ lực để giải toả cái bế tắc hiện tại. Bây giờ đă có tiền, có phương tiện ông bà nên du lịch đó đây, đi thăm bạn bè, ghé lại thăm cô em ngày xưa xem là Tường Vi nói có đúng không nhé, chẳng ai nắm tay suốt từ sáng đến tối, th́ mỗi con người trong cái đẹp vẫn có cái hổng...đẹp, chừng đó ḿnh mới thông cảm cho ḿnh là ồ, chưa đến nỗi nào đâu.

Hăy " keep  up" lại với những bạn bè gần xa, th́ họ sẽ " keep warm" ḿnh , mỗi chỗ, mỗi nơi, mỗi người tuỳ theo mức độ thân sơ hay hiểu biết của họ, cho ta niềm vui khác nhau. Ông bà có thể sắp xếp công việc rồi đi ra khỏi cái nhà " cô đơn" của ḿnh, khi trở về ông sẽ yêu mến nó nhiều lắm, v́ nó là chỗ cuả ḿnh mà, đi đâu cũng không bằng mái nhà do chính ḿnh tạo dựng.

Ngoài ra c̣n nhiều cái vui tinh thần mà Tường Vi vẫn theo đuổi nhiều năm nay, không biết nói ra có trúng ư của ông không? Tường Vi biết có nhiều cái vui tinh thần mà ông không thể ngờ được, chẳng hạn ông trước kia là một quân nhân, dù nay đă hết thời quân ngũ, nhưng ông có bao giờ nghĩ tới những anh em đồng đội của ḿnh đă đánh mất một phần thân thể của họ cho chiến tranh, vẫn đang sống lây lất  trên viả hè, trong những làng quê hẻo hút. Những gia đ́nh nghèo khổ, những người già đói ăn, những bé thơ bất hạnh không có được sách vở để đến trường, nếu được sự giúp đỡ của ông, họ sẽ sung sướng mà nước mắt ướt đầm đôi má. Có khi chính ông cũng mang về cho trái tim đau khổ của ḿnh cái ấm áp đầy t́nh người, không vị kỷ cho riêng cá nhân, bản thân hay cho gia đ́nh ḿnh không đâu . Tường Vi không phải nhà thơ, nhưng có mấy câu thơ lục bát tặng riêng ông sau đây:

" Thiên  đàng t́m ở nơi đâu?

Nó nằm trong trái tim này bạn ơi

Cho đi là đă nhận rồi

Những ai gặp gỡ trên đời khổ đau

Hạt mầm gieo xuống đất sâu

Mọc lên cây cỏ muôn  màu đẹp tươi

Hăy yêu, yêu hết mọi người

Đời ta sẽ thấy tuyệt vời biết bao."

Ông T. xem là Tường Vi có giống tính cô em gái cuả bạn ông không nghe, nếu giống ở chỗ " vô duyên chưa nói đă thích cười", hay là tính hay đuà dai ( cả trên sự đau khổ cuả người khác), mà nhận Tường Vi làm em gái để tâm t́nh, để tiếp tay với Tường Vi " thương người như  thể thương thân", th́ cho Tường Vi được làm em gái của ông,  có được không hở ông anh . . . ruột dư ngàn dặm.

Thân mến,

Tường Vi.