CHUYỆN TÂM T̀NH

* Tường Vi phụ trách

 

Cô Tường Vi thân mến,

Không biết đây là một Bà, Cô, hay là một ông " Râu Ŕa" nào đó cũng không chừng, nhưng cái tên Tường Vi của cô nghe rất đẹp, tôi hy vọng ḿnh không phải tâm t́nh với một ông đực rựa nào đó. Tôi c̣n nhớ một bản nhạc được phổ từ thơ rất hay:

" Sáng nay, vưà thức dậy, nghe tin anh gục ngă giữa chiến trường, vô t́nh, trong vườn tôi hoa tường vi vẫn nở thêm một đoá."

Đang nói chuyện tâm t́nh, tôi lại nhảy qua chuyện âm nhạc, rơ là tính nết lẩm cẩm đến nơi rồi. Bây giờ trở lại chuyện tâm t́nh nghe cô Tường Vi, ( gớm sao mà run tay thế, lâu rồi không viết tâm t́nh cho phụ nữ, tôi lại cứ ngỡ ḿnh đang viết thư t́nh ngày trẻ tuổi) Điều đó cũng không lạ khi cánh đàn ông của chúng tôi có nhiều ông vẫn giả dạng phụ nữ để tâm sự với chị em bạn gái xa gần chuyện này chuyện nọ, v́ chúng tôi vốn ham cuả ngọt, mà những lời tâm t́nh càng ngọt ngào bao nhiêu, lại càng làm cho tôi tin tưởng rằng đời vẫn c̣n niềm vui, dù rằng các cụ ta vẫn nói " ngọt mật chết ruồi" mà lỵ. Thôi thà làm ruồi chết trong mật, hơn là nghe những câu nói " xẵng lè", vừa thấy mặt là đă " vô duyên đối diện . . , bất tương phùng" rồi nghe cô Tường Vi.

Đọc thư của tôi, có lẽ Tường Vi sẽ h́nh dung ra một ông già ó đâm, tính t́nh khó khăn, già rồi mà c̣n hảo ngọt. Cũng đúng phần nào, không biết tôi có quê mùa không, nhưng tôi đại kỵ những người phụ nữ Việt Nam có cung cách giao tế ứng xử theo lối mới. Vẫn biết người ta bảo " Nhập gia tuỳ tục, đáo giang tuỳ khúc", nhưng với con mắt của một người Việt Nam thích duy tŕ những cái hay cái đẹp của văn hoá Việt Nam, tôi rất khó chịu khi đi đâu, gặp một người phụ nữ Việt Nam đă trưởng thành ( khoảng 40, 50), mà cách giao tế với xă hội, dù chỉ là với cộng đồng toàn người Việt, lại cứ làm như ḿnh là một người Mỹ không bằng, bắt tay bắt chân hết người này tới người khác, đi đứng nhún nhẩy, điệu bộ đúng là 100% mất gốc, xổ tiếng Việt tiếng Anh loạn cào cào, cười nói xôn xao như cố tạo cho mọi người biết Ta đây đă Mỹ hoá rồi. . .

Những lần đi đâu mà gặp những người phụ nữ Việt Nam như vậy, tôi thường khó chịu ngồi im, về nhà hay cằng rằng với bà xă, tôi cũng bị bà xă tôi cho là tôi cổ hủ, lạc hậu, ở đâu th́ theo đó, hay là " Đáo giang phải tuỳ khúc". Ai chả biết đáo giang tuỳ khúc, nhưng người chứ bộ sông đâu mà nói như vậy được, nhất là vẫn phải ăn cơm, vẫn cá kho nước mắm th́ cái cốt Việt nó vẫn là cốt Việt. . .

Theo Tường Vi, cô có cho là tôi cũng là một loại " dở hơi, dở hám, quê một cục" không? Bà xă tôi bà ấy bảo tôi. . . như vậy đó, nhưng quê th́ quê, tôi cương quyết giữ lập trường dù có bị vợ bỏ. . . tôi vẫn OK như thường. Không biết các Đấng " liền ông" khác có phản đối tôi lù đù lẩn đẩn không đây, nhưng tôi quan niệm " Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn", tôi yêu nét đẹp của người phụ nữ Việt Nam, tôi thích sự dịu dàng đằm thắm của họ, và v́ vậy mà tôi rất sợ khi phải giao tiếp với một phụ nữ theo lối mới.

Đầu năm con Khỉ, Tường Vi đừng trách tôi viết ǵ mà " khỉ" thế, nhưng thà nói ra cho nhẹ bụng, hơn là ôm trong ḷng để mà cứ hậm hực đến thiên thu...

Thân mến,

Ông H.

 

* Tường Vi trả lời:

Thưa ông H. kính mến,

Đầu thư , Tường Vi xin gửi lời chào thân ái đến độc giả, những gnười đă bỏ th́ giờ quư báu để đọc mục " Chuyện Tâm T́nh " của Tường Vi, không biết có hài ḷng mọi gnười không, nhưng thôi th́ " mua vui cũng được một vài trống canh". Tường Vi cũng xin kính chào ông, người mở hàng cho mục này được " an toàn trên xa lộ" trong năm mới.

Đọc thư ông H. gửi, Tường Vi biết là ḿnh sẽ phải rất cẩn trọng " uốn lưỡi bảy lần" khi viết thư trả lời cho bạn đọc, không khéo lại bị cho là " mất gốc" th́ ôi thôi, buồn đến tận mạng. Sự thật , lá thư cuả ông H. không có ǵ lắc léo đến không trả lời được, nó cũng chỉ là một khía cạnh cuả cuộc sống, mà mỗi người có nhân sinh quan khác nhau, có cách tiếp cận với xă hội khác nhau, có khi đối với ông H. điều này không chấp nhận được, nhưng với người khác nó chỉ là chuyện b́nh thường.

Cách giao tế của một con người là một bằng chứng thể hiện được văn hoá của con người đóù, Tường Vi nghĩ vậy không biết có đúng không? Chúng ta đi ngay vào lá thư cuả ông H để khỏi lạc đề nhé, khi ông H. đề cập đến một " típ" phụ nữ mới, trong xă hội Hoa Kỳ, rồi ông cho là điều đó đối với ông nó " chướng tai, gai mắt " làm sao.

Cái đẹp của một phụ nữ đối với bên ngoài ( hay đối với người đàn ông) nó cũng khác lắm ông H. ạ. Có người bảo đàn ông khi gặp phụ nữ thường hay liên tưởng đến vẻ đẹp của nhan sắc, h́nh thể rồi mới nghĩ đến vẻ đẹp tinh thần ( chẳng hạn ăn nói duyên dáng, tế nhị, lịch sư ïv. v...) như có thơ thẩn rằng " giai nhân khứ khứ hành hành sắc, tài tử chiêu chiêu mộ mộ t́nh", hay là " trai ham sắc, gái ham tài", cũng rưá mà thôi. Tường Vi th́ cho là vẻ đẹp của bên ngoài kết hợp với vẻ đẹp của bên trong, hai cái đều cần thiết như thuyền th́ phải có sông vậy, cái này bổ sung cho cái kia đó mà. Ở đây, ông H. đưa ra một phụ nữ tiêu biểu cho nếp sống mới, đă thích nghi được với xă hội Hoa Kỳ, nên việc giao tế với mọi người có khác cách giao tế của những người phụ nữ thuần tuư Á Đông khác.

Cởi mở hay khe khắt, được hay không được cũng tuỳ ở mắt ḿnh thôi, mà mắt có khi lại khởi động từ Tâm, cho nên Tâm sao th́ Mắt vậy. Cái đẹp của người phụ nữ dưới con mắt của đàn ông cũng vậy, cho nên v́ thế mà nhiều ông vợ chẳng mặn ṃi ǵ như người ta, sắc đẹp đă có chiều phôi pha mà với riêng ông ấy th́ vẫn.... đẹp như hồi xửa hồi xưa, cũng không có chi là lạ.

Nhưng đi sâu vào vấn đề này, Tường Vi xin có một chút phân tích để xem có hợp ư ông H.hay không nha? V́ hoàn cảnh sống, sự giao tế của phụ nữ Á Đông hiện nay không c̣n thu hẹp trong cách ứng xử của những thập niên trước, đàn bà đă được b́nh đẳng với đàn ông trong nhiều phương diện, và v́ thế để thích nghi với đời sống mới, chuyện một người phụ nữ thản nhiên giơ tay bắt tay một người khác phái, hay hai bên ôm vai nhau để tỏ sự thân thiện trước đám đông, hầu như nó không là một hiện tượng ǵ ghê gớm cả. Có lẽ ông H.đă quen nh́n một người phụ nữ Việt Nam trong nét thẹn thùng, e ấp hay kín đáo, chỉ một nụ cười thôi với một cái gật đầu nhẹ cho người đối diện đủ " xiêu hồn lạc phách", cần ǵ cụ thể bằng cách cười nói xôn xao, đi tới đi lui bắt tay hay là thân mật hơn, ôm nhẹ ông H. một cái, hí hí. . .cũng êm dịu đấy chứ!( các ông có giả dối không khi cho là phụ nữ chúng tôi chả nên làm thế!)

Bảo tồn cái cũ cũng có cái hay riêng, nhưng theo mới mà vẫn giữ được sự trang trọng, nghiă là biết " xài" đúng chỗ đúng nơi th́ vẫn chả làm sao hết ông H. à. Nghiă là ở mỗi nơi ta đến, có một lối xă giao cho thích hợp, nếu như đặt ḿnh vào địa vị người phụ nữ khi họ xuất hiện, chẳng hạn đó là một buổi tiếp tân hay " party" mà người đứng tổ chức là một phụ nữ, th́ cái hay nhất để đón khách là một cái bắt tay lịch sự, kèm theo một nụ cười, một lời hỏi han ân cần, chứng tỏ sự lịch thiệp và hiếu khách của chủ nhân, biết kết hợp giữa hai cái mới và cũ, đẹp biết mấy! C̣n nếu ở một nơi khác, người phụ nữ cũng chỉ được mời đến như bao người khác, th́ có lẽ việc đi đứng lăng xăng, bắt tay người này, người nọ, xổ tiếng Anh tiếng Việt loạn cào cào, để được mọi người chú ư như " cây đinh" hay là " cái gai" coi bộ cũng chướng mắt nhiều người chứ chẳng riêng ǵ ông H. đâu.

Tường Vi cũng có phần nào giống ông H., nghiă là vẫn thích cái đẹp dịu dàng, kín đáo của người phụ nữ Á Đông, bởi vậy cho dù tất cả những thói quen trong nghệ thuật xă giao, Tường Vi đều chấp nhận hết ( hơi khác với ông đấy nhé!) , nhưng hay hơn hết là phụ nữ không nên chủ động trước, cứ để tuỳ theo mức thân hay sơ mà ứng xử cho đẹp, mà lại giữ được cái hay riêng của một người phụ nữ có văn hoá.

Riêng việc ông H. khó chịu khi người Việt nói với nhau chỉ xổ bằng tiếng Anh, th́ đây lại lan man ra chuyện khác. Đúng ra con em ḿnh chỉ nói với nhau bằng tiếng Anh th́ không có chi lạ, v́ chúng nó đi học, ngôn ngữ chính là tiếng Mỹ th́ dĩ nhiên mọi suy nghĩ, nói năng đă thành thói quen, c̣n đám người Việt bỏ nước xa quê v́ hoàn cảnh như chúng ta, giờ này gặp nhau mà " xổ" toàn tiếng Anh, nghe cũng không êm tai chút nào. Tường Vi xin kể cho ông H. nghe câu chuyện này, hồi mới qua Mỹ, đi học E.S.L, lớp học đa số là người Việt, ông thầy cũng người Việt nhất định bắt mọi người nói tiếng Anh với nhau, và khuyên rằng muốn nói giỏi tiếng Anh, th́ bất cứ ở đâu, cũng chỉ nên nói tiếng Anh cho quen mà thôi. Nhưng thú thật với ông H., Tường Vi đă phải thành thật mà thưa với Thầy của ḿnh rằng, giữa hai người Việt ngồi với nhau, lại xổ tiếng Anh để tâm t́nh, th́ quả là " vô duyên chưa nói đă cười" rồi đấy, v́ chỉ ngó mặt nhau mà cố "rặn" ra để nói, cười không cũng đủ tắt thở mà ....chết.

Không biết khi trả lời như vậy, ông H. đă hài ḷng chưa, và độc giả có khó chịu mà tặng cho câu " nói dở, nói dai, nói dài, khổ lắm biết rồi cứ nói . . . măi".

Xin tâm t́nh góp nhặt với ông H. cho vui, chứ thật ra th́ giờ này cũng chả biết thế nào là nên hay không nên. Câu chuyện trao đổi hôm nay cứ tuỳ theo từng hoàn cảnh mà ứng xử, có lúc cần thế này, có khi phải thế khác. Đến với cộng đồng Việt Nam th́ nên giữ theo lối Việt là đẹp nhất, đến với cộng đồng bạn có nhiều người bản xứ th́ lại ứng xử theo văn hoá của họ. Tường Vi vẫn không cho rằng của ḿnh hay mà của người dở đâu ông H. a.

Trân trọng kính chào ông.

 

Tường Vi