CHUYỆN TÂM T̀NH

 

Cô Tường Vi thân mến,

Thật ái ngại hết sức khi cầm bút viết thư này đến Tường Vi , để tŕnh bày một câu chuyện riêng có tính cách gia đ́nh. Nhất là nếu chẳng may nó lại đến tay " ông xă" tôi, một người đàn ông khó tính, khó nết nữa th́ chắc là sẽ có chuyện đây. Nhưng như ông bà ta vẫn nói " Con giun xéo lắm cũng quằn", tôi hy vọng nếu ông ấy đọc được thư này, đọc xong ông ấy sẽ hiểu tôi hơn, và nhờ thế mà cứu văn được hạnh phúc gia đ́nh.

Tường Vi thân mến,

Ông xă tôi là một người có học, sự hiểu biết của ông ấy thật rộng răi, suy nghĩ thấu đáo mọi vấn đề. Ngày xưa tôi mê ông có lẽ v́ điểm đó, v́ giữa những anh chàng theo đuổi tôi hồi đó, tôi thấy ông vượt hơn họ ở tính điềm đạm, chững chạc, hiểu biết. Ông chỉ nói những ǵ cần thiết, không ồn ào, nói không thừa không thiếu, không ai chê ông được ở chỗ chừng mực đó.

Nhưng bây giờ sau nhiều năm chung sống, cũng đến 30 năm " đầu gối tay ấp" đấy Tường Vi ạ, đến lúc này tôi mới cảm nhận được rằng tôi không hoàn toàn hạnh phúc như ḿnh tưởng. Chính v́ ông ấy tính t́nh kín đáo, trầm mặc, đắn đo từng lời nói mà thành ra khó tính khó nết, trong khi tôi th́ " ruột để ngoài da", để cái ǵ trong bụng tôi không chịu được, hễ tôi biết một cái ǵ mà có thể phổ biến cho mọi người cùng biết v́ ích lợi của nó tôi phải nói, biết nấu một món ăn ngon, lạ, tôi cũng chỉ cho bạn bè, bà con để mọi người cùng biết. Tỷ dụ như vụ Canh Dưỡng Sinh, tôi đọc nghe hay hay, lại có người nhờ nó mà chữa được một vài thứ bịnh, tôi cũng phổ biến cho bạn bè. Chính v́ vậy mà anh ấy đă bảo tôi là " Bà Lang Trọc" hay là " Hành nghề quảng cáo, nói láo ăn tiền"...

Hai vợ chồng xung khắc nhau nhiều thứ, như tôi thích gặp gỡ bạn bè, thích cười cho vui th́ anh ấy không thích, rủ đi đâu ông ấy cũng không đi, ngại rằng phải tiếp xúc nhiều sinh tội ra.

Bây giờ càng lúc càng lớn tuổi hơn, ông lại đâm khó chịu hơn nữa. Ngồi đâu th́ ĺ ĺ một đống, hỏi không nói không rằng, mặt cứ đăm đăm như táo bón. Có săn sóc miếng ăn, giấc ngủ ông ấy cũng bảo " Mặc kệ tôi" hỏi tới là ổng gắt gỏng ngậu xị lên, tệ hơn là ông thích im lặng một ḿnh, rồi chúi đầu vào cái "computer", chả biết viết lách ǵ suốt ngày, giao lưu với ai ở bốn phương tám hướng nào đó không biết. Ông ấy có rất ít bạn bè, mà hễ họ ngồi vào với nhau, nói cái ǵ tôi chả hiểu, nghe" buồn như chấu cắn".

Cô Tường Vi ơi, sao chán đời ghê nơi mà không biết làm sao để tạo được sự hoà hợp ở trong nhà. Dạo này ổng lại c̣n đổi tính, đ̣i đi về Việt Nam để làm lại mồ mả ông bà, cha mẹ. Mồ mả th́ hồi nào tới giờ nằm đâu đă yên đó, có thay đổi ǵ đâu mà phải làm lại. Oâng nói thèm cá kho khô, thèm dưa rau muống, thèm mắm kho cà tím, tôi cũng đi chợ làm đủ món mà ông ăn uống uể oải, rồi chê không ngon v́ không có không khí để ăn. Thật là lắm chuyện, tôi than phiền với lũ nhỏ rằng ba mày đổi tính rồi, không biết có phải sắp tới cơi hay không mà ...sinh tật. Hồi trước ổng nói rằng " c̣n lâu" ổng mới về Việt Nam, v́ ổng có bị đi tù hết 6 năm, bây giờ tôi thấy coi bộ ông hết nghĩ tới chuyện đó, ổng nói thế nào cũng phải về để nh́n lại quê hương xứ sở, và mai sau khi ổng chết, nhớ chôn ổng trên phần đất của gia đ́nh.

Ui trời, chết là hết chuyện, ở đâu cũng chỉ là cái xác vô hồn hay nắm bụi tro, đất lại về với đất chứ có là cái ǵ đâu mà băn khoăn chỗ nằm cho mệt óc. Tôi nói với ổng là nếu tin rằng khi thoát ra khỏi xác, hồn bay được th́ tha hồ muốn đi đâu th́ đi, cứ vượt trùng dương mà về với quê cha đất tổ. Oång nói tôi " ăn nói phang ngang bửa củi", già rồi mà không nên nết. Tôi thực sự mệt mỏi lắm rồi cô Tường Vi à, chả lẽ giờ này lại chia tay nhau cho nó dễ thở. Xứ này là xứ sở của phụ nữ và trẻ con, đáng lẽ ổng phải ch́u tôi mới phải chứ, nh́n gia đ́nh người ta tôi tủi thân lắm, mà nói vậy thôi, chứ bỏ ổng th́ không bỏ được, mà ôm lấy như của nợ suốt đời như vầy, chịu sao thấu!"

Thôi tôi xin tạm ngừng, đây. Cám ơn cô Tường Vi đă chịu khó ngồi đọc lá thư lẩm cẩm của tôi, rồi lại c̣n phải nặn óc ra để trả lời. Làm cái nghề " giải đáp tâm t́nh" này không biết có vui không, hay viết như vầy có được tiền không, nhưng trước mắt là vừa mỏi tay mà lại vừa mệt óc đấy.

Chúc cô vui vẻ, trẻ trung hoài nghe.

Bà An.

Tường Vi trả lời:

Thưa bà An thân mến,

Dĩ nhiên, Tường Vi phụ trách mục này chỉ v́ vui mà làm, cũng như bà mất công phổ biến Canh Dưỡng Sinh, chỉ cho bạn bè nấu ăn ngon, kể cho ai đó nghe những câu chuyện vui, buồn quanh cuộc sống chúng ta. Tường Vi thú thật với bà và quư độc giả rằng, Tường Vi cũng bị người rất gần gũi mắng là " làm chuyện tào lao, ruồi bu, chả ích lợi ǵ", chẳng những thế khi ngồi gơ máy nhiều như thế này, đau tay, đau cổ, mỏi mắt, nhức đầu, lại phải nhờ " người ấy " thoa bóp giùm cho sinh tội ra, y như là câu chuyện cuả bà với ông ở nhà đấy!

Thưa bà An,

Theo câu chuyện bà kể th́ ông bà đă kết hôn với nhau được 30 năm, bà đă từng thương yêu và quư mến ông ở điểm ông là một người học thức, trầm tĩnh, ăn nói đâu đó đàng hoàng, hơn hẳn những chàng trai theo đuổi bà ngày xưa. Như vậy chứnng tỏ ông đă có những điểm vượt trội và làm cho bà hănh diện có được một người chồng như vậy.

Thời gian sau này, tự nhiên ông thay đổi, hay bẳn gắt, hay im ĺm sống một ḿnh ( vốn ông đă là người có đời sống nội tâm), c̣n bà th́ lại vui vẻ, yêu đời, thích có bạn bè để đời sống được tươi đẹp , thành ra v́ vậy mà lủng củng, sống chung một nhà mà mỗi người lại đi một hướng.

Trước khi ḿnh nói vấn đề tinh thần, Tường Vi nghĩ ḿnh nên đề cập đến vấn đề sức khoẻ của con người trước, rồi ḿnh hăy nghĩ đến vấn đề tâm lư sau nghe bà An.

Có bao giờ bà nghĩ rằng ông nhà đang có một dấu hiệu bất an trong cơ thể không? Ǵa rồi cơ thể như một cái máy, đến lúc nào đó cũng gặp trục trặc nhu chiếc xe chạy nhiều miles, không "tune up" lại có bữa x́ bánh xe, bể hộp số là nằm ụ một chỗ, mệt đa! Vậy th́ ngay bây giờ Tường Vi đề nghị, bà khéo léo rủ ông đi khám sức khoẻ, thử máu, nhưng đừng hù dọa theo kiểu trẻ con hễ " ăn kẹo nhiều th́ bị sâu răng" mà chỉ với mục đích là để an tâm mà sống vui sống khoẻ, " ngưà bịnh hơn là chữa bịnh". Tâm lư các Đấng mày râu rất ngộ, có khi bịnh tùm lum trong bụng nhưng họ cứ giả vờ như là ta đây c̣n sung sức lắm, không có bịnh hoạn ǵ đâu, đi khám bịnh chỉ tổ làm giàu cho bác sĩ. ( Điều này có khác với các bà, không bịnh cũng uống thuốc, v́ hay bị " tự kỷ ám thị", ai kể cho nghe cũng hơi hơi thấy ḿnh bị như vậy nên uống trước cho chắc ăn). Cho nên bây giờ khi bà đă thử dùng tài nấu nướng, để làm đủ món ăn có hương vị quê nhà cho ông ăn, mà ông ăn vẫn không ngon, th́ chắc chắn là cơ thể ông có cái không ổn rồi, bà thử lại xem có đúng vậy không?

Thứ hai là vấn đề tâm lư, Tường Vi không lầm th́ đây là tuổi người ta bắt đầu sống cho dĩ văng đây. Tường Vi có biết một ông kia, bao nhiêu năm ông sống ở xứ người, thành công ở mọi mặt, đi du lịch hết nước này đến nước khác, món ngon vật lạ ổng cũng nếm đủ, vậy mà bỗng dưng lại nhớ củ khoai lang lùi trong bếp lửa rơm, cơm cháy nồi dồng, khô nướng ăn với cơm nguội.Bà vợ ông ta cũng làm cho chồng ăn mà ông ta vẫn bảo không ngon, không giống như hồi ấy ông được ăn. Bây giờ Tường Vi phân tích thử xem có đúng không nha bà. Nó có hai lư do,thứ nhất ông ấy nhớ lại những kỷ niệm đẹp trong dĩ văng, nhớ lại tuổi thanh xuân của ḿnh, thứ hai là hồi ấy ông c̣n trẻ, ăn ǵ cũng thấy ngon, như thuở hàn vi được ăn miếng thịt gà, ăn miếng gị lụa sao nó ngon thế, nhớ suốt một đời. Bây giờ vợ có luộc cho nguyên một con gà, ăn một cây gị thứ nhất hạng, vẫn vô duyên chả hương vị ǵ ráo . Thưa bà, cái ăn tuy tầm thường mà ảnh hưởng tâm , sinh lư nơi con ngựi nhiều như vậy đấy, nói ǵ đến nhiều thứ khác trên đời này. Khi về Việt Nam, ông sẽ nhận thấy rơ điểm này hơn, ở cái tuổi mà Trời định cho " ăn không biết ngon, ngủ không thẳng giấc" th́ có ở đâu, ăn ǵ, uống ǵ nó cũng rưá mà thôi!

Riêng việc ông muốn về thăm quê cha đất tổ, nó cũng chỉ nằm trong nhu cầu tự nhiên của con người thôi. Bà An đă bao giờ về thăm quê hương chưa? Nếu chưa, mà có đủ điều kiện để về, Tường Vi vẫn không thấy có ǵ khó khăn khi ông muốn về thăm lại nơi chốn cũ, ḍng sông xưa, anh em bà con thân thuộc,làm lại mồ mả cho ông bà tổ tiên. . . Có khi v́ ông không về được,mà thành ra khắc khoải nhớ nhung, chừng về được một lần, Tường Vi nghĩ rằng nếu ông là một người có tâm hồn sâu sắc, sẽ nh́n thấy ngay quê hương từ xa là một viên kim cương lóng lánh, nhưng khi đến gần nó lại chỉ là một giọt nước mắt lớn đấy bà ạ. Trước tiên, muốn nh́n một đất nước có thực sự giàu mạnh hay không,chỉ cần so sánh mức độ giàu nghèo cuả người dân, sẽ thấy được sự thật , mà nó là mối băn khoăn và đau xót hơn, khi đa số dân ḿnh c̣n sống trong cảnh tối tăm, nghèo khổ,lạc hậu...

Thưa bà An, khi đó ông sẽ thấy buồn hơn khi không đủ sức để chia cho Người cái Ta đang có, sợ rằng sẽ buồn biết bao nhiêu. Chỉ có những người ở đây chả là cái " đinh" ǵ, về thăm quê mà chỉ nghĩ đến hưởng thụ cho bản thân, họ là những kẻ vô tâm v́ không thấy được cái khổ của bà con, anh em ḿnh đấy.

Tuy nhiên,ông bà cứ về thăm quê nhà một lần cho đỡ nhớ( về v́ nhớ quê hương, chứ không ồn ào như tướng Râu Kẽm, đ̣i làm chuyện quốc gia đại sự ( sic!). Tường Vi nghĩ rằng chả có ǵ là trầm trọng lắm cho hạnh phúc gia đ́nh, chả lẽ sống với nhau 30 năm, cái Nghĩa ấy chưa đủ để bà chịu đựng được ông trong những năm tuổi trẻ biết bao nhiêu T́nh.

Phải thế không bà An thân mến?

Tường Vi.