CHUYỆN TÂM T̀NH

Cô Tường Vi thân mến,

Mới đây mà thời gian qua mau, những ngày Tết nhộn nhịp với bao nhiêu Hội Chợ đă xong rồi, dù là xa quê hương, người Việt ḿnh vẫn có những sinh hoạt vui tươi cho đồng bào xa xứ. Chúng tôi, lớp người lớn tuổi, gần đất xa trời, nhờ có những ngày Xuân vui vẻ như vầy mà ḷng vẫn thêm ấm áp.

Cộng đồng Việt Nam của ḿnh ở đây lớn mạnh là tụi tôi mừng, nhất là tại những trung tâm sinh hoạt Văn hoá cuả nhà thờ, chùa chiền vẫn có những lớp dạy Việt ngữ, trẻ con sau giờ học rồi đây sẽ có chỗ tới để học thêm bài vở, được sinh hoạt vui chơi với bạn bè cũng người Việt như ḿnh, tôi mừng lắm cô Tường Vi à.

Tôi đếm tổng cộng có ba cái hội chợ lớn được tổ chức cho người Việt trong mùa Xuân năm nay, hai cái của nhà thờ và một của cộng đồng do nhóm bạn trẻ có ḷng tổ chức. Chỗ nào tôi cũng có đi, bởi vậy bà xă tui vẫn nói tui ǵa mà vẫn ham vui. Nhưng nếu ai cũng thờ ơ với những sinh hoạt có tính cách đại chúng và mang nhiều ích lợi cho người dân, tại sao lại không tham gia cô Tường Vi nhỉ. Nhưng để tôi kể cô nghe tại làm sao mà năm nay trong cái vui tôi lại vẫn thấy buồn, câu chuyện ấy nó ám ảnh tôi làm tôi nghi ngờ măi, hy vọng rằng các cháu tôi bé bỏng, hay quên, th́ điều đó không làm cho tôi lo ngại.

Hôm đó là một ngày mưa rơi tầm tă, ông cháu tôi dẫn nhau đi hội chợ. Mưa th́ mưa, bà xă tui bảo ở nhà xem TV chứ đi làm ǵ cho ướt át , lạnh lẽo, nhưng tôi nghĩ khác bả, hễ chỗ nào sinh hoạt lành mạnh, trở về với cội nguồn của dân tộc là tôi cho mấy cháu tới, cho nó được học hỏi, t́m ṭi về Nguồn Cội cuả Dân Tộc Việt Nam. Thật khó khăn lắm mấy ông cháu mới t́m được chỗ đậu xe, khi vào tới hội chợ trời lại đổ mưa lớn, nên mấy cái " game" và tṛ chơi cho trẻ nít đều phải ngưng hoạt động, mấy ông cháu dẫn nhau vào ăn cái đă, " tiên học ăn, hậu học văn" mà, ai sinh ra cũng đều phải ăn mới lớn được, rồi sau đó muốn học ǵ th́ học.

Sau khi no nê, tôi dẫn mấy cháu đi xem văn nghệ, có mấy ca sĩ Việt Nam hát, đối với người lớn th́ hay quá xá, nhưng tụi con nít nó đâu có biết thưởng thức âm nhạc quê ḿnh, tụi nó uốn éo, uộn ẹo đ̣i đi ra, rồi một hai bắt ông nội dẫn đi chơi. Mưa như trời xập trên mái lều th́ đi đâu bây giờ. Chợt lũ cháu tôi nh́n thấy nhiều người đang xúm đen xúm đỏ vào một khu, đèn chớp xanh xanh đỏ đỏ, mấy con số và mấy cái h́nh hiện rồi biến, biến rồi hiện trông rất hấp dẫn. Tôi thoáng nh́n qua th́ tá hoả tam tinh, v́ mấy cái máy này không phải đồ chơi trẻ con, nó là mấy cái " Slots Machine" để người lớn chơi cờ bạc. Ngó qua bên tay trái, một đám đông vưà người lớn, vừa trẻ con đang bu quanh một cái bàn cao cẳng, ở đấy có hai người Mỹ đang cầm những lá bài trên tay, th́ ra họ đang chơi đánh bài, tuy không ăn tiền thật nhưng cũng phải có tiền để đổi ra mấy cái "stocken ".

Mấy cháu tôi thích quá, tụi nó bảo ở đây có tṛ chơi rồi, mỗi đưá đều có tiền mừng tuổi, chúng nó đ̣i chơi cho bằng được. Tôi nhất định không cho, thằng cháu bảy tuổi khóc ầm lên, thế có khốn khổ cho tôi không chứ.

Tôi cắt nghĩa cho cháu biết đây là những tṛ chơi không lành mạnh, đối với người lớn c̣n không tốt huống ǵ đối với trẻ con, nhưng tụi con nít bây giờ nó lư luận ghê lắm, nó bảo không tốt sao người lớn đem về bày ra đó, và nếu đă không tốt th́ tại sao người lớn lại chơi. Ngó xung quanh, tôi thấy có một vài bậc phụ huynh đang chỉ cho con ḿnh cách chơi, cho con lên ghế ngồi để kéo máy cho thoải mái, và mỗi lần được trúng , tụi nhỏ lại reo ḥ lên trong sung sướng.

Như thế này th́ nguy quá, hai con cháu lớn mười, mười một tuổi th́ đă tự động đổi tiền thật ra tiền giả, và thừa lúc tôi bận bịu với em nó, đă ngồi chễm chệ lên máy mà bấm nút. Tụi nó thông minh quá trời, chỉ ngó qua máy bên cạnh là biết chơi liền, không học lâu lắc như học văn hoá, huống ǵ lại có cái để thực tập ( tôi được biết ở những Casino, họ cấm con nít dưới 21 tuổi, đó là luật của chính phủ). Đang lúng túng trước hoàn cảnh này, tui vớ được một người bạn, tui nêu ra sự suy nghĩ của ḿnh, ông ta bảo ăn nhằm ǵ, chơi tiền giả chứ đâu chơi tiền thật, với lại "chẳng vui chơi cũng ba ngày Tết, kiết cú như ai cũng bạc bài", ông ta nói xong rồi cười " khẩy" bỏ đi, tui chả biết bạn tui ngụ ư ǵ trong câu nói ấy?

Nhưng không được cô Tường Vi à, dù là h́nh thức " chơi" chứ không phải " thiệt", tui vẫn thấy nó đi ngược lại những ǵ mà lũ người lớn chúng ta hay tuyên bố, hay đem ra để coi như phương tiện biện minh cho cứu cánh, hay cứu cánh biện minh cho phương tiện ( tui quên mẹ nó rồi). Tôi nhớ tới đó th́ lạnh toát chân tay, tuổi già đă yêu đuối, lại hay bị máu cao, tôi nh́n đám nhỏ đang xúm vào học tṛ "đen đỏ" th́ tay chân lạnh ngắt, muốn té xỉu. Trước mắt là lũ cháu tôi từ thuở lọt ḷng mẹ tới giờ, chưa bao giờ biết đến mặt mũi mấy thứ đồ chơi bài bạc, bây giờ khi khổng khi không lại được biết , được sờ tận tay, hỏi th́ là có phải lỗi ở mấy người lớn không?. Hồi ở Việt Nam tui cũng c̣n chưa biết, tới sang Mỹ nhờ có người rủ rê đi một, hai lần để đỡ căng thẳng cuộc sống, tui mới biết mỗi lần đi về nó làm ḿnh lại càng " thăng cẳng", buồn bă hơn. Không đúng sao? Hồi lên xe xuất quân ai nấy cười nói rôm rả, toàn tính chuyện trên trời dưới đất, đến chuyến về tui thấy cả xe ngồi im re, buồn thỉu buồn thiu, bao nhiêu ước mơ vẫn chưa thành hiện thực, v́ tiền gửi cho nó hết rồi. Hồi ở Việt Nam, c̣n bé ở nhà quê, mỗi lần Tết đến được ít tiền ĺ x́, tôi cũng cúng hết vào mấy x̣ng Bầu Cua Cá Cọp, v́ " Đường vào Bầu cua, có trăm lần thua có vạn...lần huề..." đấy cô Tường Vi ạ.

Như vậy là không được, chưa biết tương lai cháu tui có được đến chỗ ấy để được học hành, tiếp thu cái hay cái đẹp của truyền thống Việt Nam hay không, nhưng trước mắt chúng đă học được cái xấu trong ngày mừng Xuân con Khỉ. Tui nhất định lôi cổ chúng nó về, dù lúc đó trời mưa tầm tă, bốn ông cháu t́m được chỗ đậu xe, lái được cái xe ra khỏi " parking ", người ướt như chuột lột, run cầm cập, tôi tưởng như không c̣n sức để cầm tay lái nữa. Mấy đứa cháu v́ không được ông nội cho chơi cờ bạc, bắt phải đi về, mặt mày tuị nó bí xị như bánh bao nhúng nước, chán ui là chán!

Nào đă xong đâu, khi về chúng nó kể cho bà nội nó nghe, tui bị " bà xă" rủa thêm một trận tơi tả. Nào là dẫn cháu đi cho hư thân mất nết, nào là ở nhà xem TV không sướng hơn là lặn lội mưa gió mà đi chơi, năm lại năm tuổi, dễ ốm đau rồi " xí lắc léo" cuộc đời lắm. Tui mới chợt nhớ ra năm nay ḿnh tuổi Khỉ, lại là năm con Khỉ Đột, cho nên mới xuất hành đầu năm mà đă không hên rồi. Giá như bỏ tiền cho cháu chơi kéo máy, cờ bạc mà có ăn được tiền, tui cũng không ham, v́ ḿnh đi tới đó mục đích là để đóng góp dựng xây cho tương lai thế hệ sau này. Sau nưă, tui chỉ lo các cháu tui thuộc bài nhanh quá( kinh nghiệm bản thân mà, hễ cái ǵ hấp thụ được hồi thơ bé, nó in vào óc măi tới già vẫn không quên, do đó người ta buồn buồn mới hay nhớ vẩn vơ để hoài niệm dĩ văng là vậy), sau này khi lớn lên, có cơ hội nhớ tới niềm vui dang dở tuổi thơ, chúng nó lại ṃ đi Casino để làm " cháu Bác thằng Bần" th́ ân hận để đâu cho hết.

Cô Tường Vi ui!

Mùa Xuân năm nay v́ thế mà buồn, vậy mà người ta cứ bảo " Chơi Xuân kẻo hết Xuân đi, cái già xồng xộc nó th́ tới mau". Bây giờ cái vui của tôi là nh́n đàn con, cháu nên người, vui cảnh gia đ́nh đầm ấm, mong các cháu giữ được nề nếp gia đ́nh Việt Nam, chứ chơi Xuân để rồi gia đ́nh tan hoang v́ Bác thằng Bần, tui xin kiếu. Tui bị cảm v́ trúng mưa suốt cả hai tuần nay, nhưng cái đau của cơ thể, nếu có chết đi th́ tại ḿnh tới số, ḿnh ăn ở hiền lành th́ chết lại về với Chuá với Phật, không ai cầu cho mà được. Nhưng có một nỗi buồn lo cứ gậm nhấm tâm tư những người già như tôi, làm sao mong những bậc Cha chú có lương tâm, đừng v́ cái hấp lực của vật chất, mà quên cái đẹp đẽ của tinh thần. Hăy nghĩ tới tương lai lũ trẻ, hăy nh́n xem việc làm của ḿnh đúng hay sai, rồi hăy bảo con cháu chúng ta nh́n vào tấm gương đó mà học hỏi.

Nhân dịp Xuân vẫn c̣n, đôi hàng tâm sự cho câu chuyện tâm t́nh của Tường Vi thêm đậm đà. Có những điều chúng ta không muốn nói, mà vẫn cứ phải nói, để mỗi người có chung một hoàn cảnh, một ư nghĩ vẫn v́ thế mà được chia xẻ với nhau chút nào hay chút nấy.

Mến chúc Tường Vi luôn " thân tâm thường an lạc"

Ông D.

Tường Vi trả lời:

Ông D. kính mến.

Xin chia xẻ nỗi buồn này cuả ông, năm Tuổi, xuất hành không đúng chỗ, du Xuân không coi ngày, để về nhà bị bà xă rầy rà, lại c̣n bị ốm nữa.

Chẳng qua đó là cái xui cuả ông khi không theo dơi xem trong quảng cáo Hội Chợ có ǵ không lành mạnh, mà dẫn cháu đi chơi. Lần sau, chắc ông đă có kinh nghiệm để t́m được một nơi vui chơi cho cả ông...lẫn cháu.

Những chuyện ông kể, Tường Vi nghĩ rằng có thực. V́ thế khi làm một điều ǵ, Tường Vi hay lan man t́m hiểu, để xem rằng những chuyện tốt đẹp đó có thực sự tốt đẹp không? Mỗi một đồng tiền chúng ta làm ra, được đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt, không phải tự dưng mà có được, cho nên ngay cả khi có những tổ chức nghe có vẻ rất cao cả, chúng ta vẫn phải suy nghĩ, th́ mục đích đó mới trở thành ư nghiă, Ông cứ xem như là ḿnh muốn xây một căn nhà đẹp cho các con ở, nhưng nếu điều kiện chưa cho phép, ông có nên vội vă thực hiện, để rồi sau đó căn nhà ấy sẽ có ngày bị mưa to, gió băo mà xụp đổ, uổng lắm thay! Không tin, hiểu theo nghiă đen, ông đọc báo thấy ở Việt Nam, hay là ngay tại Mỹ cũng có, người ta đă hoàn thành những công tŕnh chỉ có lượng mà không có phẩm, thành ra đă gây ra nạn xụp nhà, xập cầu , chết người là vậy. Huống ǵ vấn đề tinh thần lại quan trọng gấp bao nhiêu lần nữa ông D. ạ, không thể cẩu thả tắc trách được.

Tường Vi cũng như ông, cũng ước mong là tất cả những ǵ chúng ta làm hôm nay, đều được đắn đo suy nghĩ cẩn thận, dù rằng có bị thiệt tḥi cho bản thân, nhưng không gây ảnh hưởng xấu đến người khác.

Không biết năm Khỉ nó vô duyên, xui xẻo làm sao, chứ đọc thư ông viết, Tường Vi thấy ônng viết thư " có duyên " lắm. Kính chúc ông bà và gia đ́nh, một năm Khỉ mà không KHỉ, các cháu ông ngoan ngoăn, chăm học, nếu có lỡ dại vui chơi chút chút trong ngày Xuân, th́ cũng chỉ là tính trẻ con Khỉ Khọt hay bắt chước mà thôi.

Thân mến,

Tường Vi.