CHUYỆN TÂM T̀NH

Giới thiệu: Bài nầy thuộc loại "thời sự gia đ́nh", như ngọn đèn pha xoi rọi một góc cạnh của cuộc đời, trúng ai th́ người đó chịu! Cứ âm thầm đỏ mặt rồi suy gẫm để quyết định dừng lại, đổi hướng, hay cứ tiếp tục đến khi sa xuống hố "cô đơn", ăn năn th́ đă muộn! (Xin mời quư bạn đọc bài "Đôi Chim Sáo" và "Xin cho niềm vui trong buổi chiều tà". Tường Vi là một bút hiệu của một đồng môn quen thuộc trong gia đ́nh PTG&ĐTĐ.

BĐH

 

Cô Tường Vi thân mến,

Kỳ trước, tôi có đọc Chuyện Tâm T́nh cuả bà An nào đó than phiền với Tường Vi, về ông chồng khó tính, khó nết cuả bà. Chúng tôi thường th́ ít khó tính hơn các bà, không tin cứ hỏi mấy đứa con dâu th́ biết, thường chúng nó chỉ than phiền bà má chồng nhiều chuyện thôi, c̣n ít khi nào chúng tôi bị ta thán lắm.

Thôi th́ bây giờ tôi cũng kể chuyện cuả tôi cho có qua có lại, v́ tôi là nạn nhân cuả cái " xương sườn" mà hồi xưa Thượng Đế lưà khi Adam ngủ say, đă lấy ra để nặn thành một bà đặt tên là Eve, rồi cứ thế ảnh hưởng măi cho tới bây giờ, khổ ơi là khổ!

Chuyện cuả tôi như thế này, nghiă là bà nhà tôi bây giờ khó tính quá cỡ, nói ǵ bà ấy cũng căi cho bằng được, hơi một tư là nổi nóng lên, mồm năm miệng mười, trông thấy mà phát ghét. Hồi đầu th́ tôi nhịn, cho là chuyện đàn bà trẻ con, nhưng sau càng ngày càng khó chịu, hễ hỏi tới là gắt. Có cái nữa rất kỳ cục, là ngày xưa trước mặt các con, hay bạn bè quen biết, dẫu vợ chồng có không đồng ư nhau chuyện ǵ, bà ấy cũng lặng thinh, rồi sau đó có ngắt véo ǵ th́ đợi lúc " tối lửa tắt đèn" dạy dỗ nhau. Bây giờ khiếp lắm, bà ấy la lại tôi, miệng ong óng lên như sợ không làm thế là người ta không biết tôi " sợ" bả. Lạy Trời, ngày xưa tôi cũng xuất thân từ Trường. . . chứ bộ, tôi lấy bà ấy v́ bà hiền ngoan như "con mèo ngái ngủ trên tay anh" (thơ Nguyên Sa), bây giờ bỗng dưng mà thành sư tử hống xứ Hà Đông, cái màu áo lụa Hà Đông dưới nắng Sài G̣n năm xưa nó êm dịu, dễ thương là thế, vậy mà bây giờ nó làm tôi liên tưởng đến mấy câu thơ sau đây:

" Hôm nay nắng mà sao anh chợt rét,

Bởi v́ em la hét thấy mà ghê,

Anh đă im không hó hé một lời,

Sao em cứ hầm hừ trông rất ớn

Anh vẫn nhớ, mỗi lần em quắc mắt,

Em chợt la, chợt mắng chẳng v́ đâu,

Sao lên cơn mà chẳng bảo ǵ nhau,

Để anh chạy ra ngoài cho thoát nợ.

Anh đă chạy, mà sao em cứ đuổi,

Đôi chân run, ḿnh ướt đẫm mồ hôi,

Miệng th́ thào, anh van vỉ " Thôi, thôi"

Trời đang nắng, mà sao anh cứ rét.

Nếu ngày xưa , ừ ngày xưa nếu biết,

T́nh đôi ta sao có lúc như vầy,

Th́ anh thà xuống tóc đđi tu,

Nương cửa Phật, cho đời anh đỡ khổ.

Thôi em ạ, dù sao ḿnh cũng lỡ,

Trói đời nhau đă mấy chục năm rồi,

Em cởi bớt cho đời anh dễ thở,

Tấm thân này, mấy lúc đă hư hao.

Rồi có lúc, cũng chia ly đôi ngả,

Anh đường anh và em cũng đường em. . . "

Thôi tôi không dám viết tiếp đâu, bà con đọc th́ cười hở mười cái răng, riêng tôi mới là lănh đủ. Nhưng kỳ ghê Tường Vi nhỉ, khônng biết cô với bà ấy, hai người cùng phái tính t́nh có giống nhau không, chứ tôi sợ nhất cái tính nóng nảy cuả bả trong thời gian vài năm nay. Đă vậy lại hay nghi ngờ đủ thứ, hễ nói chuyện với ai thuộc phái đẹp, bà ấy ghét cay ghét đắng "người ta", về nhà bả gán cho "người ta" trăm tính xấu. Bởi vậy khi đi đâu, thấy đàn bà con gái là tôi né, không dám hỏi ai câu ǵ, chớ dám cười với ai một nụ cười duyên, tôi đă bị mấy người quen gọi tôi là " ông già ó đâm" hay " thằng cha sợ vợ."

Vợ ḿnh ḿnh sợ, có ǵ mà mắc cở, ở đời ai biết sợ vợ là nhà đó hạnh phúc. Nhưng sống như vậy th́ có khác ǵ "chết mà biết thở", tôi cầu ngày cầu đêm cho tôi chết quách đi cho rồi, để bả sống một ḿnh xem có thằng cha nào "anh hùng" nhào vô th́ biết.

Tôi viết toàn sự thật, không dám nói dóc đâu. Bây giờ theo cô, đàn ông với đàn bà ai dễ thương hơn ai, và nếu ai gặp hoàn cảnh như tôi th́ sẽ ứng xử như thế nào? Tôi chỉ muốn cạo đầu đi tu quách cho rồi, nhưng chỉ sợ bả cũng dám theo tới nơi lôi cổ về, ôi thôi, chắc là :

" Kiếp sau xin chớ làm người

Làm cây thông đứng giữa trời mà reo"

Bây giờ dẫu có biến thành thông th́ chắc bả cũng dám đem dao đốn về làm củi. Đến lúc này tui mới nghiệm ra rằng : " tại sao đàn bà hễ mặc áo ngủ lại in hoa, c̣n đàn ông tụi tui, luôn luôn là in sọc", thông minh như cô Tường Vi, chắc hiểu ra rồi? Xin cô nếu có gặp tôi ngoài đường th́ cũng coi như không biết, đừng hỏi han ǵ nhé, tôi sợ... lắm.

Thân mến chào cô

Ông T.

Tường Vi trả lời:

Thưa ông T.

Đọc thư ông, Tường Vi cười chết được, chắc là bà con cũng sẽ " hở mười cái răng" ra hết. Ông thuộc loại " Thờ Bà" có hạng đấy, nhưng mà dám viết thư để gửi cho Tường Vi th́ cũng là vẫn c̣n can đảm, dù ǵ cũng một thời vào sinh ra tử phải không ông? Không biết ngày xưa ông có phải quan quyền ǵ không, nhưng người ta có câu thơ thế này:

" Ra ngoài quan hét như Thần,

Về nhà Quan cứ tần ngần. . . như Ma."

Chả biết ông nói thật hay nói đuà, nhưng nếu là chuyện thật th́ sao? Nhưng đọc lại lá thư cuả ông viết, Tường Vi cũng biết là có một thời ông cũng đă theo đuôi những tà áo lụa Hà Đông, với cái nắng Sài G̣n trong một chiều thủ đô ông về phép. Tà áo lụa ngày xưa nay đă nhầu với thời gian, với tuổi đời chồng chất, với những biến đổi về tâm và sinh lư, để bỗng dưng ám ảnh ông đến mức ông muốn cạo đầu đi tu, hay chết quách cho rồi.

Ông T. thân mến,

V́ là chị em phụ nữ với nhau, nên có lẽ Tường Vi cũng hiểu được đôi chút về sự biến đổi cuả người phụ nữ trong giai đọan này, để chuyển tiếp như một chiếc lá uá trong muà thu cuộc đời. Có lẽ cơ thể và tâm lư cuả hai phái đều có thay đổi, nhưng ở người đàn bà lại rơ rệt hơn. Những bộ máy trong co7 đă xuống dốc, mạch máu không c̣n phừng phừng yêu đời như xưa, mà nó lại phừng phừng kiểu khác, khiến đàn bà hay bị đỏ bừng mặt ( không phải v́ mắc cở đâu), c̣n mấy ông th́ hay bị mấy chứng như tim, cao máu, mệt mỏi, hay nhức đầu, cơ thể đau nhức v.v... Đại khái là như vậy, lúc này là ngướ ta biết ḿnh nhiều nhất, và chính v́ thế, người hiểu biết th́ hay ăn chay, tu niệm, làm việc thiện, tập thiền đđược b́nh tâm đón nhận cái thay đổi nó đang từ từ tới. C̣n có người lại " over" quá nhiều cho những trạng thái biến chuyển này, mà trở nên nóng giận, mất b́nh tĩnh, hay cáu gắt, hay hờn ghen, hay " suy bụng ta ra bụng người. ."

Tuy vậy, có người th́ lại... tự nhiên yêu đời quá xá, y như những cơn mưa tháng 10 c̣n sót lại những trận mưa cuối muà xối xả đổ xuống nốt những hạt mưa cuối cùng. Họ cũng hay mơ mộng, yêu đời, và cũng thơ thẩn lăng mạn, đó là hiện tượng tại sao họ hay làm thơ, viết văn vào tuổi này, chú tâm qua vấn đề tinh thần nhiều hơn. Đó cũng là một phương cách để giữ cho con người được quân b́nh tâm, sinh lư.

Những rối loạn đang xảy ra cho bà nhà, quả là bắt ông phải chịu thêm một gánh nặng cuối đời không dễ chịu tư nào. Yêu nhau hồi đôi mươi, chia xẻ với nhau cũng nhiều những mơ mộng, đắm say, nghèo túng hay vất vả cuả đời sống, th́ giờ đây, những ngày c̣n lại ( không bao lâu nó sẽ trở lại b́nh thường), ông cố t́m một phương cách hay nhất là hai người cùng đi ra bên ngoài, có tiền th́ đi du lịch, đi làm việc từ thiện, làm việc xă hội, t́m tới những buổi tĩnh tâm, cầu nguyện, nơi nhà thờ hay chùa chiền, đi thăm con cháu, tập thể thao chống lại những suy thoái cuả cơ thể, tất cả những thay đổi cuả tâm sinh lư sẽ dần dần lấy lại sự quân b́nh cuả nó. Dĩ nhiên, cái già đến với đàn ông chậm hơn phụ nữ, ít thấy biểu hiện ra bên ngoài, c̣n đàn bà th́ rơ nét hơn, nhất là khi thấy chồng ḿnh c̣n khoẻ mạnh, con cháu nó lớn lên , cũng gây cho một vài cá biệt về tâm lư phụ nữ, khiến họ mang ít nhiều mặc cảm. Có chút ǵ hơi buồn phiền, có chút ǵ hơi ganh tỵ, nghiă là đủ thứ hỗn hợp để làm cho sự xuống dốc cuả con người càng thêm nặng nề hơn.

Tường Vi đọc thư biết là ông "lạc quan" nên viết thư cho Tường Vi để chọc cười thiên hạ, c̣n bảo đàn ông hay đàn bà ai dễ thương hơn ai, th́ có lẽ ông chỉ cần nhớ câu này " xấu đẹp tuỳ người đối diện" là hiểu liền. Trời sinh mỗi người mỗi tính, không ai giống ai, có hợp bao nhiêu th́ vẫn có cái không hợp, nhưng v́ t́nh yêu hay t́nh thương th́ có thể hiểu nhau và hy sinh cho nhau để xáp lại gần nhau mà thôi. Nếu như ông cho rằng ḿnh là người hiểu biết, lại khoẻ mạnh tự tin hơn vợ, th́ đây là giai đọan ông áp dụng bài học t́nh cảm với bà là hay nhất, hiệu quả nhất. Tiếp bà làm chút việc nặng nhọc trong nhà, như làm vườn, hút bụi nhà cửa, giặt quần áo, rủ bà tập thể dục, đi ra băi biển để t́m lại những phút vui đuà với sóng gió biển khơi . . hoặc biểu lộ những cử chỉ yêu đương mà có lẽ chả có thứ thuốc nào có thể làm cho người đàn bà dù ở lứa tuổi nào vẫn rất cần: ngồi bên nhau để nói một lời săn sóc, khen chiếc áo bà mặc rất đẹp, món ăn bà nấu ngon, hay mua cho bà một món quà ư nghiă trong ngày sinh nhật. Tường Vi thấy đa số mấy ông hay quên ngày sinh nhật cuả vợ, quên ngày hai người đám cưới, nhắc nhau những kỷ niệm xưa, có phải vậy không hở ông T.?

Tường Vi biết được bao nhiêu th́ trả lời bấy nhiêu, hy vọng là khi gặp Tường Vi, ông vẫn có can đảm nở một nụ cười hấp dẫn, thế mới xứng là người được vợ ghen... v́ yêu chứ!

Thân mến,

Tường Vi.