CHUYỆN  TÂM  TÌNH

 

·       Tường Vi phụ trách

 

Lời thưa của Tường Vi:

Kỳ này, lá thư tâm tình của bạn đọc đến với Tường Vi cùng lúc với mùa thu của đất trời, mỗi năm đã trở lại với những tiếng lá reo buồn man mác, với một bầu trời xanh xanh lơ, và nỗi buồn nhè nhẹ trong tâm tình của người gửi, khiến cho Tường Vi cũng cảm thấy chạnh lòng. Nhưng không lý vì vậy mà con người trở nên bi quan, nhìn đời với đôi mắt ảm đạm, vì rằng:

" Có đôi khi đời tưởng rất dễ yêu

Nhưng vẫn lại  có nhiều điều dễ ghét."

 

Ai ghét mặc ai, còn mình thì phải tìm cách vươn lên để đời sẽ luôn có ý nghĩa, phải không quý độc giả thương mến của Tường Vi?

 

Tường Vi

 

·       Lá thư của một độc giả:

Thân gửi cô Tường Vi,

Ngồi đây viết những dòng chữ này đến cô, chắc cô hiểu tôi quý cô như thế nào. Dù chưa một lần gặp gỡ, nhưng tôi vẫn linh cảm rằng mình đang tâm sự với một người bạn quý, sẵn lòng nghe mình thổ lộ những nỗi buồn mà tôi đang cảm thấy tự nhiên " chan chán" cái cõi đời hỗn mang này lắm rồi. Tôi không còn trẻ nữa, mà từ hồi nào đến giờ tôi thích làm việc xã hội, thích đem đến cho người điều gì mình có được, dù tinh thần hay vật chất, khi cho đi là nhận lại niềm vui, quan niệm của tôi thiên đàng hay hỏa ngục là như thế, hiện diện ngay ở cuộc đời này mà thôi.

 

Nhưng không hiểu sao, hay là số mệnh của mình ông trời đã hay oái oăm mà đem đến cho mình nỗi buồn. Tôi suy nghiệm trong đời mình, lắm khi làm ơn cho ai tôi vẫn hay nhận lại được sự vô ơn của chính người mình giúp, như ông bà mình hay nói : " Làm ơn mắc oán", mà chẳng lẽ vì vậy rồi mình không làm ơn cho ai. Có những việc mình làm với tất cả tấm lòng chân thật, với tất cả con tim để cho ai đó một niềm vui, thì bù lại sau đó mình chỉ nhận được những hờ hững, hoặc đôi khi với sự dèm pha ác ý để mình nản lòng, đến nỗi phải tự dặn mình là không nên làm gì cho ai nữa, không nên quá tử tế với ai nữa.

 

Nhưng ông Trời cho mỗi người có những điều mà không phải mình muốn chia cho cũng được, chẳng hạn như người viết văn, làm thơ , nhạc sĩ, ca sĩ vẫn không thể chia cái mình biết cho người khác được, vì đó là thiên phú. Riêng trên lãnh vực làm việc cũng thế, kinh nghiệm có được cũng tích lũy qua thời gian, do trí thông minh và sự học hỏi nữa, đâu phải một người thợ mới vào nghề lại bỗng chốc muốn thu thập được tất cả cái giỏi của một người đã lăn lộn trong nghề hằng mấy chục năm ròng. Rồi khi không được như người ta thì lại nảy sinh lòng ghen tỵ, hiềm khích.

 

Tôi sống với một tấm lòng chân thật, nhưng không biết sao lại hay gặp những loại người chẳng ra gì, chỉ hay dòm ngó và ganh tỵ, rồi tìm cách bôi lọ nhau. Để làm gì không biết, thỏa mãn lòng ganh tỵ nhỏ nhoi của họ, làm cho người khác đau khổ hay buồn phiền, hình như nó là món ăn trên mâm cơm của họ , mà nếu thiếu họ sẽ ăn không ngon, ngủ không yên vậy.

 

Nhưng cũng vì thế mà tự nhiên tôi cảm thấy buồn chán mà không muốn tham gia một công tác xã hội tốt đẹp, một sinh hoạt vui tươi, lành mạnh đầy ý nghĩa chỉ vì lẫn lộn trong đó vẫn có những con sâu làm rầu nồi canh, gợi cho người ăn cảm giác buồn nôn nên không nuốt nổi bữa ăn ngon nữa.

Cũng từ những nỗi buồn nho nhỏ này, mà tự nhiên tôi cảm thấy chán nản tất cả không muốn làm gì, không muốn giao tiếp với ai. Ngay cả những việc làm có ý nghĩa trước kia, những người tôi quen biết và có cảm tình, sao bỗng dưng tôi lại có nỗi ngờ vực không đâu, chẳng hiểu đằng sau ẩn dấu trong mỗi con người có cái gì không ổn chăng? Không tin ở con người, tôi chỉ biết than thở với Thượng Đế, nhưng đối lại chỉ là sự im lặng nên vì thế mà cảm thấy vô cùng cô đơn.

 

Mùa thu lại đến rồi cô Tường Vi à, cảnh vật buồn bã của những ngày mới sang thu cũng ít nhiều gì gây cho tôi nghĩ đến cái mất còn của cuộc đời, mà băn khoăn tự hỏi còn bao lâu nữa trong đời mình, sao chiến tranh thì hình như vẫn hoài hoài tiếp diễn, con người thì vẫn hoài hoài quẩn quanh trong sự bon chen, tỵ hiềm, nhỏ nhoi đó. Phải có cái gì quý hơn để mình sống cho ra sống, không uổng phí những giây phút trời cho mình làm người chứ cô Tường Vi nhỉ?

 

Thư đã dài, mến chúc cô Tường Vi luôn dễ thương, và tìm hiểu xem có cách nào để giúp tôi lấy lại sự an vui, thanh thản của đời sống trước kia.

Thân mến chào cô

T. N.

 

·       Tường Vi trả lời:

Thân gửi người bạn của Tường Vi,

 

Đọc lá thư này, Tường Vi vẫn chưa hình dung ra đây là một anh hay một chị, vì lá thư không nói rõ phái tính để mà tiện việc xưng hô. Nhưng thiết nghĩ chuyện ấy không quan trọng, vì con người nào cũng có thể rơi vào trạng thái khủng hoảng tinh thần, ở một thời kỳ nào đó trong đời mình, như chiếc xe lái vào một con đường nhiều ổ gà, gây cho người lái cảm giác khó chịu nhất thời, chứ không có nghĩa là con đường nào cũng có ổ gà như vậy, như thể đời ta chẳng may gặp gỡ loại người chẳng ra gì, thì vẫn còn biết bao người bạn tốt dể chia xẻ.

 

Đọc thư với những trạng thái bi quan chán nản của người viết, Tường Vi hoàn toàn thông cảm với anh hoặc ( chị) , và sau đây có một vài bí quyết mà Tường Vi sưu tầm được kinh nghiệm của những người hiểu biết, đã đi qua chặng đường mà chúng ta đang đi, nên viết ra đây để được chia xẻ lại, mong rằng sẽ cho chúng ta một vài ý niệm tốt để tìm lại niềm vui trong cuộc sống.

 

Trước hết, không nên lập đi lập lại những tư tưởng bi quan, yếm thế, hoặc những nỗi buồn mà cuộc đời, con người đem đến cho nhau, nó chỉ làm cho mình loay hoay với nỗi khổ không đâu, đó là tự mình làm mình khổ. Có những vấn đề trong gia đình, trong giao tiếp với xung quanh, gây cho mình một gánh nặng mà tưởng rằng không thể giải quyết được, vậy thì tại sao không chặt ra mà vác, như mình cần phải vác bó củi về nhà để nấu bữa cơm, nhưng không có khả năng vác hết một lần, thì sức mình mang được bao nhiêu hãy mang bấy nhiêu, còn để đó tính sau. Giam mình trong những nỗi buồn chẳng đáng quan tâm, tức là đã làm uổng phí thời giờ khi bên  ta còn nhiều việc tốt đẹp cần phải làm hơn, nếu Tường Vi nghĩ không lầm thì ở tuổi này, quỹ thời gian còn chẳng bao nhiêu , mình cần phải tận hưởng và biết cách tận hưởng những gì ta đang có.

 

Đương nhiên, con người sinh ra là phải thích nghi với mọi hoàn cảnh, chẳng thế mà Tường Vi đọc được trong bài học lịch sử một câu nói rất hay: " Ai công hầu, ai khanh tướng, đường trần ai ai dễ biết ai. Thế chiến quốc, thế xuân thu, gặp thời thế thế thì phải thế.". Câu nói này của một danh nhân lịch sử, nhưng nó thuộc về chuyện quốc gia đại sự rồi. Còn ở đây, trong  phạm vi xã hội và cá nhân, Tường Vi nghĩ mình vẫn áp dụng được như một chân lý sống. Khi tiếp xúc với một người mình gặp gỡ, chẳng lẽ bạn không có cái linh tính hay giác quan thứ sáu để đoán hiểu được đối tượng, để biết mình sẽ có thể GẦN  được hay nên XA ngay để khỏi phiền lụy về sau. Nếu chẳng may gặp người không tốt, mình hãy nghĩ ngay như lỡ bị cái gai đâm vào chân chảy máu, hãy nhổ gai đi thì chỉ ít lâu thôi chân sẽ hết nhức, vứt cái gai vào thùng rác và đừng quan tâm đến nó nữa.

 

Như đã nói ở trên, cuộc đời mỗi người như một con đường, có chỗ bằng phẳng, có chỗ gập ghềnh ổ gà, mình lái xe đi thế nào cũng ít nhiều gặp phải chướng ngại, nhưng chẳng lẽ vì thế mà bỏ dở để nản chí mà không đi đến nơi mình muốn đến. Con người hiện diện ở trần gian cũng chỉ ở một khoảnh khắc nào thôi, vì thế hãy sống cho hiện tại, không quan tâm đến những buồn phiền nhỏ nhặt luôn hiện diện trong đời sống của mỗi con người. Dường như ông Trời chẳng bao giờ làm cho con người vừa lòng hết cả đâu, dù cuộc đời có vô tình đẩy đến đời ta những con người xấu, thì đồng thời cũng cho ta những người bạn tốt, những lúc đó, mình hãy tìm đến với những người bạn tốt của mình, tức khắc sẽ tìm được nguồn an ủi.

 

Theo một nhà tâm lý học đã từng làm cố vấn cho nhiều người gặp trạng thái căng thẳng và chán chường cuộc sống, thì còn một phương cách rất hiệu quả, là tận dụng khả năng của mình để nắm lại nhiệt tình và cơ hội, vốn vẫn tiềm tàng trong đời sống chúng ta. Không cần làm gì lớn lao đâu, những cái đơn giản mà mình thích, có khả năng làm được giúp mình lấy lại thăng bằng trong đời sống một cách dễ dàng lắm. Chẳng hạn khi bạn có khả năng bếp núc giỏi, sao không làm một vài món ăn ngon sở trường của mình, mời vài người thân quen đến nhà ăn cơm, uống trà và chuyện vãn, hàn huyên tâm sự cũng là một cách đem niềm vui đến cho ta vậy.

 

Bạn thích viết hay làm một điều gì đó thuộc lãnh vực tinh thần thì cứ tự nhiên, dù không phải là văn, thi, ca sĩ, nhưng hễ thích thì cứ làm. Hát nghêu ngao một vài bản nhạc mình thích, nghe nhạc cũng là một cái thú, thích viết một đoạn nhật ký hay làm một bài thơ, cũng hay vậy. Đến với một sinh hoạt ở nhà thờ hay chùa chiền, hoặc hội từ thiện, mấy nơi này họ đều " welcome" mình vì  ít nhiều gì khi cùng làm một điều thiện, điều vui mọi người đều muốn tìm thêm bạn, thêm người tiếp tay để công việc có ý nghĩa hơn, không thiếu những chuyện ý nghĩa đó đâu bạn, chỉ trừ khi mình không muốn đến mà thôi.

 

Không hẳn mình chỉ duy trì những mối tương giao với những người mình đã quen, đã biết, mà có thể mở rộng tâm hồn ra đến với những người bạn mới. Đừng cho là khi kết bạn với ai thì người bạn đó phải ở thành phần này, thành phần nọ trong xã hội, mà phải nghĩ đến tâm hồn và tư cách của người mình gặp gỡ. Có những người nhìn bên ngoài rất tầm thường, rất khiêm nhượng, làm những công việc cũng nhỏ nhoi nhưng Tường Vi dám nói rằng, họ chính là những bông hoa đơn sơ, xinh đẹp, giản dị trên bãi cỏ đời mênh mông, mà có khi chẳng có một tên tuổi nào trên cõi đời này cả.

 

Nếu cần cầu nguyện, Tường Vi khuyên bạn cứ cầu nguyện đi, tùy theo tôn giáo của mình mà có khi cũng không nên câu nệ rằng phải cầu với ai mới được, vì khi mình hiểu rằng sự cầu nguyện là chính mình đang nói chuyện với mình, đang chuyển gửi nỗi vui, nỗi buồn, những bí ẩn của tâm hồn vào một Đấng thiêng liêng để mà tìm cho mình một sự bình an. Người có bệnh cầu nguyện vì muốn được khỏe mạnh, nhưng nếu biết mỗi con người được sinh ra là đã thấu hiểu sẽ có lúc phải mất đi, điều hay nhất là biết chấp nhận tất cả những gì xảy đến với ta, quý nhất là làm sao nhìn ra cái mất còn của cuộc đời, bình thản chờ đợi cái gì đến sẽ đến, cái gì đi sẽ đi, chuyện may rủi hay sống chết thì rồi cũng sẽ qua hay sẽ tới, đó là sự bình thản của tâm hồn thôi bạn ạ.

 

Sau đây một bí quyết  khá đơn giản: phải có óc hài hước để tạo cho mình một nụ cười và gửi đến người khác nụ cười. Sưu tầm những câu chuyện khôi hài để làm quà cho những lần gặp gỡ, nói lên sự vui tính, hóm hỉnh của mình, cũng là một cách rất hay để đến với mọi người. Bao giờ những cái vui ấy vẫn đọng lại trong tâm hồn người đối diện, vì sau đó nghe như đâu kia vẫn còn những tiếng cười vang vọng mãi, một khuôn mặt tươi tắn, một giọng nói có duyên là một ấn tượng khó phai. Bạn hình dung xem nếu như lúc nào gặp ai cũng là một khuôn mặt đưa đám, kể cho người nghe toàn chuyện buồn của gia đình hay của tập thể,  hỏi rằng có ai muốn làm cái thùng rác để bạn đổ những đống rác rưởi vào họ đâu.

 

Cuối cùng Tường Vi xin gửi đến bạn đọc mấy câu thơ của một thi sĩ, dù không được may mắn lắm với cuộc sống hiện tại, nhưng ông vẫn viết những dòng thơ sau đây:

" Cám ơn một kiếp phù sinh

Buồn vui nối nhịp bước mình đi rong

Dòng đời gạn đục khơi trong

Biển xanh cát trắng bóng còng mãi xe."

( Thơ Trầm Vân)

 

Đó, cuộc đời như thế dù không đem đến cho con người hoàn toàn hạnh phúc, hay nỗi đau khổ nhiều hơn hạnh phúc mình được hưởng, thì hãy bắt chước thi sĩ cám ơn cuộc đời, gạn đục khơi trong thì nguồn nước sẽ luôn tuôn chảy trong đời ta, và ý nghĩa hay không cũng từ điều là mình có dám khơi cho dòng nước chảy, hay cứ quẩn quanh trong ao tù buồn phiền mà than thân trách phận.

 

Thân mến

Tường Vi