CHUYỆN TÂM TÌNH

Chủ đề" Rác Rến"

Tường Vi phụ trách

* Lời thưa của Tường Vi

Lâu rồi Tường Vi mới trở lại diễn đàn này, không biết quý độc giả xa gần có nhớ Tường Vi không? Riêng Tường Vi, rất nhớ mọi người đến với Tường Vi trong chuyện tâm tình , kể chuyện tào lao cuộc đời rồi mình bàn nhau chơi, trước mua được nụ cười, sau đôi khi cũng học được một bài học để ngẫm nghĩ chơi đỡ buồn.

Mới đây, Tường Vi nhận được lá thư của một nữ độc giả, chị tâm tình và than phiền là sao bây giờ thế giới văn minh quá trời, con người nghĩ đến chuyện trên cung Trăng, mà vẫn còn có loại người ở không gửi đi những lá thư nặc danh, rác rến qua internet để làm bẩn mắt người không muốn đọc. Rồi chị hỏi Tường Vi cách đối phó với người hạng người này ra sao, Tường Vi chỉ biết khuyên chị nên " delete " những loại thư rác trong "junk mails" người mà mình không hề biết là xong chuyện. Nhưng chị ấy nói với Tường Vi là chẳng biết tên này mắc bịnh tâm thần hay sao đó, hắn cứ gửi tới hoài, mà trong thư chẳng nói được điều gì hay, toàn là nói xấu người này, đả phá người kia, ngay cả những việc tốt đẹp chung thì hắn cũng bươi móc ra. Tường Vi cho rằng tên này tuổi Gà hay chí ít thì cũng có họ hàng giây mơ rễ má với Con Gà Tồ, nên mới kỳ cục như vậy.

Câu trả lời của Tường Vi rất đơn giản: " block " cái địa chỉ email của tên cà chớn này đi là yên chuyện, còn nếu ai tiếc rẻ giữ lại để đọc, thì cũng đừng nhớ những chuyện rác rến này cho nó nặng đầu. Nhưng e rằng trả lời đơn giản như vậy thì chị không bằng lòng, vì chị ấy đã bỏ công ngồi viết một lá thư khá dài cho Tường Vi, nên vì thế Tường Vi xin phép chị được đăng nguyên văn lá thư của chị, để độc giả cùng đọc và rộng đường dư luận.

Kính mến

Tường Vi

Thư của một độc giả

Cô Tường Vi thân mến,

Trước hết tui có lời vấn an sức khỏe Tường Vi, lâu nay đi chơi đâu mà không viết Chuyện Tâm Tình cho bà con đọc để rút kinh nghiệm, làm tui nhớ cô em muốn chết. Ai thì tui hổng biết, chứ hễ lượm được tờ báo , hay vô một cái wesite có chuyện tâm tình là tui đọc liền, vì mấy nhà văn họ hư cấu chuyện này chuyện kia, có khi là chuyện của đời họ, thì thôi để khi nào rãnh, hưỡn hưỡn rồi đọc sau.

Tui xin tạm dấu tên nghe cô Tường Vi, dù nói tên tui ra thì ai cũng biết. Hồi còn đi học, thầy nào cũng biết tên tui ở chỗ " quậy " đó mà, nhưng người ta nói " nhất quỷ, nhì ma, thứ ba ...học trò", bởi vậy bây giờ khi họp mặt trường cũ, có tờ Đặc San tui cũng có viết bài kể chuyện dzui dzui hồi đi học, bật mí chuyện tuổi học trò phá phách nghịch ngợm Thầy và bạn đâu thua gì con trai, nhưng mấy Thầy chỉ cười cười tha thứ, chẳng thấy Thầy nào nói tụi tôi cà chớn hết. Nhưng mà mới đây trong sinh hoạt của Trường tui, có một anh tự nhận mình tên LT Sơn, ( nghĩa là Núi), tên ảnh làm tui nhớ đến bài thơ Núi mà thất kinh:

" Hễ thấy núi là em nghĩ đến anh

Bởi vì anh tự cho mình là Núi

Thấy núi cao mà trèo leo là té

Ai gặp anh thôi cũng né cho rồi

Chẳng quen gì sao cứ gửi thư rơi

Người quân tử sợ chi mà dấu mặt"

Anh Núi này thiệt là kỳ cục, anh gửi thư chung cho nhiều người qua email, rồi ảnh móc họng tui là " nhà văn gái", nói theo kiểu bác Hồ của ảnh ( nguyên văn trong lá thư rơi), mặc dù tui đã đính chánh nhiều lần tui chưa phải nhà văn. Nhà văn theo tui nó ghê gớm lắm kìa, người viết phải có óc sáng tạo, tưởng tượng đủ chuyện trên đời rồi viết ra mới là nhà văn, còn như mình viết hồi ký kể chuyện đời mình, hay như tui viết tào lao mấy chuyện thời đi học, thì không thể gọi là nhà văn được. Vậy mà có người lại tấn phong cho tui là " nhà văn gái" mới tức mình chứ, hơn nữa tui đâu có liên quan gì đến anh ta, tự xưng là đồng môn với các cựu học sinh của Trường tui, rồi lên giọng mắng mỏ mọi người, y như anh ta là "ông cố nội" người ta không bằng.

Tui đọc thư anh ta mà tức cười quá, vì anh y chang "Con Gà Tồ", trời sinh làm gà mà muốn làm chim, cứ muốn hót như chim, bay như chim, lại muốn làm cha thiên hạ, nhưng không bay được nên bị nhiều phen ngã xính vính. Cô Tường Vi không biết đã đọc cái chuyện này chưa, của tui đó, chuyện hổng ra làm sao mà nhiều báo đăng lắm rồi nghe, các website thì tự tiện bưng đi vào web của họ. Tui hông thưa gửi ai hết, vì biết người ta có thích mới lấy, tui không giữ bản quyền và không đề chữ " all rights reserved " vì có biết cóc khô gì đâu. Vậy mà trong một cái thư mới nhất, anh Núi xỉ vả tui là ăn nói lếu láo với các Thầy, nói giỡn để thầy cười là không được, tội này không thể bỏ qua. Aûnh còn hăm là sẽ" bươi " bài tui viết để cho mọi người biết tui là một con em đồng môn lếu láo nữa. Aûnh nói tui đừng tưởng viết được mấy bài trong Đặc san mà ngỡ mình là nhà văn, nào tui có dám tự xưng mình là nhà văn đâu, chuyện tui viết đôi khi " chó ngáp phải ruồi " hay sao đó, Đài Phát Thanh họ đọc rần rần, báo chí họ đăng ì xèo, từ Quân đội, Tôn giáo, Văn Học, Khoa Học họ đều xin bài của tui để đăng. Nói vậy là đụng chạm lắm nghe anh Núi, đụng chạm cả giới truyền thông, truyền thanh , báo chí hải ngoại đó, bộ anh muốn chê người ta" Mù" sao đó chứ! Cái tội mạ lỵ người khác rồi tự" dzái" mình của anh nó tức cười lắm nhen, mình muốn vái mình thì mình cứ về nhà lập bàn thờ rồi đem ảnh mình ra mà vái, chứ mắc mớ gì chê người ta rồi khen " mèo mình dài đuôi, chim mình hót hay, gà mình gáy khỏe."

Ui cha! Hổng hiểu ở nhà ảnh có bị bà xã " cấm túc " không mà bây giờ tự nhiên xoay qua " xửng cồ" đòi đá người này người kia vậy cà? Có " ấm ức" thì đem vợ đem con ra mà dạy dỗ, chửi bới cho nó hạ hỏa, chứ mắc mớ gì làm như mình là ông cố nội người ta vậy. Tui xin lỗi Tường Vi nghe, nếu như lá thư tui viếtcho cô có những lời lẽ không lịch sự lắm, nhưng đối với một tên " ném đá dấu tay" gửi thư rác thư rến, mà đòi làm anh đồng môn của tui, lên mặt dạy dỗ tui thì còn lâu à nghen. Tui còn biết tỏng anh Núi này muốn nói cái gì trong bài tui viết trong Đặc San, có một chỗ tui nói vui là trái tim của các Thầy cũng bằng " thịt", nên vì vậy đã có nhiều cô học trò được gọi Thấy bằng anh. Tui thì xấu hoắc, không được cái vinh dự đó, nhưng trộm nghĩ thầy cũng biết yêu vậy, chuyện mấy giáo sư trẻ mới ra trường chỉ hơn học trò chừng năm, bảy tuổi, lỡ có bị tiếng sét ái tình với một cô học trò nào thì cũng bình thường thôi, bộ tim các thầy bằng xi măng, cốt sắt, hay các thày không phải là Người sao chớ! Thầy biết rung động với tình yêu là chuyện thường, thầy mà không rung được mới là chuyện bất thường đó, có ai trên đời này mà không biết yêu đâu, không yêu sao đẻ được con nối dòng nối dõi.

Anh lại mắc bịnh hoang tưởng, ngỡ mình là ông tòa rồi đòi mọi người phải đến trình diện ảnh để anh bảo ban dạy dỗ, cho biết cách mà xử sự, hổng biết học sách ai mà còn đòi lập "tòa án nhân dân" để xử tội người ta nữa kìa. Xin lỗi anh nghe, xứ này là xứ tự do, ảnh không phải là ông cố nội ai hết mà đòi xử người khác, ảnh là nhân dân, tui cũng là nhân dân, ảnh còn có đất cắm dùi chứ tui thì hồi ở quê nhà, đã từng nằm trong danh sách " Những người Không Đất Đứng" , có cóc khô gì mà sợ mất chỗ đứng như ảnh.

Bây giờ nhẩn nha tui kể cho Tường Vi nghe. Tui có biết một ông thầy già tội nghiệp lắm nghe, nghe mấy anh đồng môn của tui kể là hồi xưa lúc còn trẻ, thầy là một giáo sư dạy rất giỏi, có nhiều môn sinh ngày nay nên người cũng là nhờ Thầy. Thầy con người ốm yếu bịnh hoạn từ hồi còn trẻ, không biết sao trời cho còn sống đến bây giờ, đã về hưu nhưng tiền bạc chẳng có, lại nhiều bịnh, tui gọi Thầy là " Đại lý bịnh" đó. Vì bị chứng mất ngủ kinh niên nên Thầy phải dùng thơ làm phương tiện quân bình tâm, sinh lý của con người, cái mất ngủ của Thầy cũng là một bịnh thuộc dạng thần kinh. Thế nhưng không hiểu sao gần đây Thầy làm thơ, mà thơ của Thầy hay lắm cơ, không biết ai chuyển cho tui đọc, nên vì thế mà tui cũng rất cảm động khi đọc thơ của Thầy. Nhiều bài thơ thầy viết cho học trò làm tui cảm động, dù thú thiệt tui đâu phải là học trò của Thầy, nhưng ai cấm mình không tỏ lòng ái mộ và nghĩ đến chuyện giúp ổng giữ cho mình một đứa con tinh thần.

Tui nói điều này ra thì bạn bè và học trò của Thầy ở hải ngoại ai cũng " đồng ý" giơ tay, hễ đem thơ đi in là mọi người cùng tiếp tay vào giúp. Không biết cái anh đồng môn cà chớn của tui có nhớ câu ca dao" một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao" này không, hay là mải bươi bậy mà quên ráo nạo. Thế cho nên tui mới mạnh dạn thổ lộ với các đồng nghiệp của Thầy và các anh chị cùng Trường, nên làm việc này để giúp ông thầy già tội nghiệp. Thầy cũng rất tự trọng từ chối nhận sự giúp đỡ này, vì thầy e ngại làm phiền cho mọi người, nhưng tui nói là hổng sao đâu, ở đây mỗi người chỉ cẩn bỏ một buổi vui chơi là có thể giúp Thầy được rồi. Cái vụ này làm tui nhớ hồi mình còn trẻ đi bán chợ trời, có chiếc xe đạp cà tàng bể bánh mà được một " anh đồng môn" của tui vá xe giúp hổng lấy tiền, sau đó ảnh đi vượt biên bỏ xác ngoài biển, tui thương và nhớ ơn anh đứt ruột được. Như thế mới là " anh em" một nhà chớ, cớ sao chỉ vì một câu tui nói vui với vài người, anh ta lén đọc được rồi đem ra bươi móc trước mọi người , rồi đòi xử tội tui là sao?

Anh còn bắt ông thầy gìa đọc thư rơi của ảnh để thầy còn căng thẳng mất ngủ hơn nữa, tội này không thế nào tha thứ được, anh Núi nói là học trò của Trường, đọc Đặc san hằng năm mà hổng biết đó là ông Thầy thì dở lắm à nghen. Thầy đọc mấy cái thư rơi của ảnh, Thầy càng thêm bị mất ngủ, rồi lo lắng cho những học trò giúp Thầy bị ảnh " abuse" tinh thần, sinh bịnh này bịnh nọ. Thầy có nói với tui là thầy hiểu tui thương thầy lắm, như thương ông thầy trẻ bị thất nghiệp chạy xe đạp ôm dưới gốc cây phượng hồi tui còn đi bán chợ Trời đó, thầy trò hoàn cảnh như nhau nên dễ " đồng bịnh tương lân", thông cảm và hiểu nhau vì ai chẳng biết " gặp thời thế, thế thì phải thế", riêng ảnh toàn nói mỹ từ " Tôn sư trọng đạo" mà chẳng biết giúp đỡ thầy cô trong lúc ngặt nghèo, tuổi già bịnh hoạn. Được thầy an ủi và khuyên tui ráng nhịn, chứ máu chợ trời của tui nó bốc lên rồi, vâng lời thầy nên tui cũng không muốn dây dưa cãi cọ với anh Núi, nhưng ảnh đúng là người không biết điều, được đằng chân lân đằng đầu, thấy người ta đàn bà con gái mà không nhiều chuyện, ảnh cứ tưởng chiến trường thừa thắng xông lên, phen này địch quân chết ngắc, nên bèn bươi tiếp.

Anh khoe mới về Việt Nam chịu tang Mẹ, chứ không thì ảnh nhất định không về quê hương để nhìn dân tình đói khổ, đất nước đau thương( sic). Rồi nhân tiện đi thăm ngôi Trường cũ, đứng trước lớp học cũ nhớ Thầy nhớ bạn, rồi trách móc những người cựu học sinh ở hải ngoại đang tâm phá hoại để cho ảnh một nỗi đau vô cùng to lớn ( sic). Tui vốn đàn bà hay cảm động, thấy ảnh viết mà thương quá, chưa kịp viết thư chia buồn với anh Núi nỗi đau đớn vì mẹ anh ta đã được về cõi Phật, con người nào cũng có mẹ, ở tuổi nào mẹ mất đi cũng vẫn đau như thường, nhất là mùa Vu Lan năm nay anh đến chùa phải đeo bông hồng trắng. Vậy mà đi Việt Nam về chưa tỉnh người, ảnh đã lại gửi thư rơi chửi tiếp mấy anh chị khác, nói người ta không xứng đáng này nọ, trong đó lại tự nhiên dạy cho tui thêm một bài học nữa chớ.

Cô Tường Vi ơi, cô làm ơn cho tui mượn đất viết đôi hàng với anh Núi nghe:

" Anh Núi ơi!

Em với anh nào có hận thù gì nhau. Giả như anh nói anh cũng là "nhà văn giai", thì còn có cái cớ là " văn mình vợ người" hay " hai cô ca sĩ có ưa nhau bao giờ"để mình ghen ghét nhau, nhưng em thú thiệt với anh là em tuy đàn bà con gái mà lại hổng có cái tính tiểu nhân như anh đâu. Coi vậy hồi đi học quậy phá thầy cô cho vui, tới khi lớn hối hận lắm, vậy mà hễ gặp thầy cô vẫn quen miêng nói giỡn , chọc thầy cô cười cho đỡ già. Dân chợ trời xòng phẳng lắm anh, ân oán phân minh, tuy chỗ đó xô bồ vậy nhưng cũng học được tính tương thân tương trợ vì cùng một trời lận đận. Em đâu có biết anh là ai, nói xấu gì anh đâu mà anh nỡ lòng nào hại em để " dzái" anh làm chi vậy?

Anh xưng là đồng môn với em thì em biết vậy, chứ hồi nào đến giờ em chưa có một ông anh đồng môn nào xấu tính như anh. Anh hổng tin thì vào xem lại bài em viết trong Đặc San, mấy ông anh đồng môn của em đều dễ thương hết, từ anh đi nhờ xe Velo Solex, đến anh vá xe bên lề đường, chạy xe đạp ôm, anh có nhà trong Cái Răng mời em ăn nem nướng, anh đi lính Biệt Động Quân, mấy ảnh đều là trai thời loạn hết đó chứ nhưng chưa thấy ông anh nào cà chớn như anh. Nếu anh là đàn anh đàng hoàng, không giả dạng len lỏi vào để phá hoại, thì khi anh biết em có tội viết lếu láo, nói chơi đùa giỡn như hồi đi học, mà làm thương tổn đến các Thầy, anh phải nhỏ nhẹ khuyên bảo riêng với em thì em mới nể anh chớ. Đằng này anh giả tên rồi tung thư rơi trên Net để các Thầy và các anh chị " cạch " mặt em ra, không ai thương em nữa, hu hu hu, anh Núi ơi, sao anh ác chi mà ác dữ vậy, anh ác vừa vừa thôi để đức cho vợ con anh nhờ. Con anh anh dạy còn hổng xong, sao anh dám dạy em nữa kìa, mai kia biết đâu anh còn ở không, đi bươi chuyện tào lao rồi lấy làm " happy" vì làm nhục người khác, em nói thiệt nghe, hổng ai tin anh đâu, mà anh lại mắc cái nghiệp chướng, chết không nhắm mắt, miệng mở toác hoác ra không khép lại được, em thấy có nhiều người chết kiểu này rồi đó, nên em thương anh mà nhắc anh đó mà.

Cái bậy thứ hai của anh là sau khi anh chê em viết văn dở ẹt, lếu láo, anh sẽ dạy cho em một bài học để sau này viết tử tế hơn, anh xoay qua ca tụng tác phẩm của một nhà văn " nhớn" mà em cũng biết tiếng. Nhà văn này cũng dễ thương lắm cơ , ảnh cũng là đồng môn của em đó mà anh Núi, lâu nay không thấy có tác phẩm mới, khi nào có là em sẽ mua ủng hộ. Vô tình hay cố ý, anh vừa chê em xong rồi đem liền nhà văn kia ra để khen ngợi, em đau lòng lắm à nghe. Thôi à nha, em đâu dám" đem đũa mốc mà trèo mâm son", sao anh lại chê em rồi khen ảnh, vậy có khác nào đem cái không để so với cái có, cái vô hình với cái hữu hình, làm sao mà so với ảnh được, đem so như vậy là anh không có mắt. Em viết toàn chuyện trời ơi đất hỡi do em tự sáng tạo, ảnh viết bằng hiện thực có địa danh, chiến trường đàng hoàng, có súng bắn, phi cơ lên xuống dàn trời, khiến anh cảm phục và nhất quyết phen này về quê chịu tang mẹ xong, anh bỏ mẹ anh nằm đó rồi đi tìm lại những địa danh " vang bóng một thời " của tác giả. Vậy rồi anh có tìm được cái gì không, hay là bây giờ " sông kia giờ đã nên đồng, chỗ thì nhà cửa chỗ trồng ngô khoai" hở anh?

Ôi! Ở cái xứ tự do này chuyện viết văn làm thơ rồi thành văn, thi sĩ nó dễ ẹt. Trước tiên thì mua cái computer về chịu khó học đánh máy( bây giờ mà viết tay gửi đi có hay mấy báo họ cũng không thèm đăng), xong rồi ngồi ngẩng mặt ra nhìn trời hiu quạnh, chịu khó nghĩ một chút là văn thơ ra ào ào. Sau đó thì phải biết dùng internet để gửi bài cho nhà báo, chứ ai lại dùng email để làm thư rơi thư rớt như anh bao giờ. Rồi khi nào muốn in sách để có tác phẩm, phải chịu khó nhai đi nhai lại mấy bài gia huấn ca về chữ Hiếu cho con mình nghe, như anh nhắc em cách Tôn Sư Trọng Đạo , tụi nhỏ lớn lên ở đây, chữ Việt nói hông rành, nhưng nghe em nói dai như giẻ rách thì móc bóp đưa cho em tiền đi in sách cho xong chuyện, thế là em thành nhà văn liền, he he he

Đọc thì dễ, nhưng tiếp nhận được mới là khó, nó cũng còn tùy ở cái thích của độc giả với lại tác phẩm nữa, không nên chê ai khen ai. Em sắp đi lạc đề rồi nghe anh Núi, anh chờ em nghỉ tay uống miếng nước rồi mình nói chuyện tiếp. Em lại khác anh, thích đọc chuyện tâm tình của cô Tường Vi hơn chuyện chiến tranh khói lửa mịt mù, thích đọc bà Tùng Long để khóc theo nhân vật hơn là đi theo mấy anh lính ngoài mặt trận, bắn súng ì ì thấy ghê lắm. Anh nói là khi anh đọc tác phẩm của nhà văn đồng môn này, đã khiến anh vô cùng cảm động, vô cùng bức xúc đến độ đi tìm những địa danh như Tham Tướng, Cầu Nhím, Phong Điền, Phụng Hiệp, Ô Môn, Cờ Đỏ, Thới Lai v. v..., nhưng đó là chuyện bày tỏ cảm tưởng của độc giả với tác giả, không ai cấm ai được( chắc ngày xưa anh cũng quan quyền gì đây). Em thành thật chia vui với anh nhà văn có tác phẩm được anh khen ngợi, em cũng có đi dự ngày ra mắt sách của ảnh mà, nói nào ngay hôm đó cái bãi đậu xe chật cứng, khiến nhiều người phải ra về, thật tiếc cho tác giả. Nếu em là ảnh, hôm đó em sẽ tổ chức cho xe đón tận nhà, tiết kiệm được bao nhiêu chỗ đậu xe, phải không anh Núi?

Cuốn sách của nhà văn đó gây một tiếng vang vượt bực trong cộng đồng ở hải ngoại, ai đọc xong cũng hết lời khen ngợi. Em đàn bà con gái chỉ đi quanh từ trong nhà ra ngoài sân, rồi lại quành vào nhà bếp nên chuyện ảnh kể về ẩm thực làm em chú ý lắm. Nhưng nếu như em viết ra đây mà nhà văn không hài lòng thì em cũng xin lỗi trước nghe,(anh Núi dạy em đó anh T. ơi), khi đọc đến chỗ con cá trê hay cá lóc, thay vì kho tiêu lại đặt lên cái chỗ " ấy " của nhân vật cán binh gái, thì mắc gì mà em " ọe " luôn cho tới giờ này, trên mâm cơm nhà em không bao giờ còn món cá chiên, cá kho, cá sốt cà, cá kho mắm, chả cá Thăng Long, cá nấu canh chua nữa. Mấy ông nhà văn viết gì mà ghê thấy mồ đi, chuyện có thiệt không anh nhà văn? Nó làm em bị ám ảnh sáu năm nay rồi, các con em không được ăn cá nữa, vì hễ thấy cá là em nhớ cái chuyện đó, nên em bị mấy đứa nhỏ " móc họng" sao cứ đi đọc truyện tào lao, rồi bị ám ảnh, như là xem phim ma rồi tối ngủ chỉ thấy ma không à.

Con của em nó cũng tự do dân chủ lắm, vì xứ này là xứ dân chủ mà, người ta mần gì thì mặc người ta, miễn là nó không liên can tới mình thì thôi, vậy mà sao em đọc thư rơi của anh Núi, anh có vẻ hậm hực cái chuyện người ta tổ chức họp hội để hàn huyên tâm sự. Anh đến xứ này bao lâu rồi mà hổng biết là mình cũng có quyền lập hội như người ta, chỉ cần ba người cũng thành một hội, một người chủ tịch, một người làm phó với một người tổng thư ký ghi chép làm biên bản là mình có một hội rồi. Mới đầu thì hội bao giờ cũng ít người biết, nhưng nếu về lâu về dài, người ta thấy mình ngon lành thì không lo chuyện không có hội viên. Nhưng mà không phải ai cũng có số làm lãnh tụ đâu nha, dù mình có đẻ trùng giờ, cùng ngày với tổng thống, nhưng không có nghĩa là mình cũng làm tổng thống như người ta đâu anh, đôi khi người ta làm vua nhưng mình chỉ làm đến chức" vua bếp" mà thôi...

Theo cách anh viết trong thư rơi thì anh cũng muốn làm cha thiên hạ rồi đó, nhưng khó lắm anh ơi, em đã bảo xứ này dân chủ mà, mình thì hô hào dân chủ nhưng hễ thấy ai đi ngược lại là đánh phủ đầu ngay, vậy đâu phải là chính nghĩa để người ta theo. Mà người ta hổng theo mình thì mình chửi, cái này bậy nữa nghe anh, ở đây còn có luật pháp, thử ngon lành anh chường mặt ra lăng mạ người khác, khủng bố tinh thần người ta thì anh cũng dám bị ghép vào tội " ề biu " lắm đó nghen, ra tòa như bỡn.

Thôi anh nên suy nghĩ lại để thâm tâm được an lạc. Anh cứ bắt mọi người đi trình diện anh để anh xử tội, nhưng em thì chỉ đi tìm ai là thần tượng của mình thôi, ngu gì bỏ tiền mua vé máy bay đi xem mặt cái người mình hổng thấy chân dung, mà xem ra tính tình cũng khó thương nữa. Quyền tự do dân chủ mà. Eâm đọc thư thì cũng đoán anh già rồi, mắt chắc cũng xụp mi, tóc lưa thưa đầu hói, có gì hấp dẫn để em và mọi người phải tìm anh đâu, chưa kể răng cỏ nhiều khi cũng đi vắng nữa anh à( chuyện này không quan trọng, người ta có thể nhổ nguyên hàm răng hư để gắn răng giả, cười vẫn tình như thường).

Em không nằm trong Ban tổ chức hay nằm trong ban đại diện của Trường, nhưng em cũng mời anh cứ tự nhiên đến tham dự, mình đến vì ngôi trường của mình, vì kỷ niệm vui với bạn bè thầy cô, chứ đâu có phải đến để đọc diễn văn đâu mà ngại. Tại cái lòng mình nó hẹp nên mình nghĩ ai cũng hẹp như mình, cái tâm mình tối nên nhìn đâu cũng thấy tối đen. Hễ mình cởi ra được là tâm mình sáng như đèn thôi, khi đèn cháy phát ánh sáng ra ngoài, tự nhiên vây xung quanh mình bao nhiêu là người yêu thương mình.

Cuối thư, nếu như định mệnh sắp xếp em không bao giờ được gặp anh, được biết anh, vì anh là người không chân dung, trước khi từ biệt em cũng xin xá anh ba xá, để lỡ chẳng may anh gìa rồi, anh đọc thư em rồi tức hộc máu mồm ra mà đi luôn, thì em xin gửi ba xá để tiễn anh về miền vĩnh cửu.

Cô Tường Vi quý mến,

Nãy giờ tôi chiếm đất của cô hơi nhiều, coi chừng mai mốt độc giả nói tui viết hay như nhà dzăng, chủ bút của cô mướn tui viết cái mục này là cô mất " job" đó nghe. Tui xin lỗi cô và quý độc giả, đã phải đọc câu chuyện dông dài của tui viết cho anh Núi. Cuối cùng, tui xin vắn tắt kể cô nghe một lời khuyên nhỏ, của một bác đại niên trưởng của tui ở Canada, lần đi đại hội Trường, buổi tối con bác cho tui quá giang về khách sạn, hai ba bác già ngồi kể thời các bác còn trẻ, thời kháng chiến xách gậy tầm vông đuổi Pháp chạy có cờ, Câu cuối cùng mà bác nói tui còn nhớ, khi đúc kết kinh nghiệm cuộc đời của những người đồng môn đáng kính, về cái có cái không trong cuộc đời, bác nhắn nhủ tui như vầy:

" Cháu nhớ như thế này. Cái may mắn trong cuộc đời mà Trời ban cho mình, giống như cái thang cho mình trèo, hễ trèo hết thang rồi thì nhớ đừng leo nữa, leo nữa thế nào cũng bị lộn cổ xuống đất."

Lời cuối của người phụ trách:

Đọc xong lá thư của độc giả vui tính này, Tường Vi hết ý kiến nên không dám bàn thêm một lời nào. Xin quý độc giả thông cảm và tự trả lời cho mình một câu hỏi nếu như quý vị đặt mình vào trường hợp của chị ấy

Trân trọng

Tường Vi