CHUYỆN  TÂM  TÌNH

 

* Tường Vi phụ trách

 

Lời của người phụ trách

Kỳ này, Tường Vi vừa nhận được một lá thư của một độc giả, câu chuyện có liên quan đến một trong số hội chứng của tuổi già, đó là chuyện đi tìm cố nhân. Nghĩ quanh nghĩ quẩn, Tường Vi cho rằng cái hội chứng lẩm cẩm này coi vậy mà cũng khá rắc rối cuộc đời, nên trước tiên là đưa ngay lên  để độc giả đọc và ngẫm nghĩ, xem rằng tội hay không có tội khi hai người năm xưa tìm được nhau ở cái tuổi " 24 năm sau, một ngày vừa gió lại vừa mưa( Phan Khôi), quý vị nhé!

Trong lá thư này, còn kèm theo một vấn đề tế nhị khác, đó là sự Tha Thứ, nhưng thường thì " forgive but not  forget" cho nên  " phái yếu" vẫn có khuynh hướng " nói dai như đỉa đói, hay dai như giẻ rách", vậy đứng trước vấn đề này, bạn đọc nghĩ sao?

Tường Vi

 

Thư của bà H.

Cô Tường Vi thân mến,

Trong bài trước, chúng tôi đang ngẫm nghĩ chuyện Chăn Gối Tuổi Già của cô, thấy cũng hay hay và cũng rút tỉa được chút kinh nghiệm để giữ gìn hạnh phúc gia đình. Xét ra thì cũng chính vì chuyện này mà liên quan tới nhiều chuyện khác, tôi đang gặp một câu chuyện buồn, rất khó xử, lại mang theo chút cay đắng trong lòng, nên tâm sự với cô để tìm một lời an ủi, hay nếu có thì tìm một hướng để giải quyết chuyện gia đình.

Trước khi lập gia đình với tôi, ông xã tôi đã có một mối tình tuyệt đẹp. Ông đã thành thật kể cho tôi nghe, và thú thật rằng chỉ vì chữ hiếu mà ông đã chia tay với người ấy. Hai người rất hợp ý nhau, là mối tình đầu của cả hai bên, nhưng họ vẫn giữ được tấm tình trong sạch ấy cho đến ngày chia tay, chỉ có một nụ hôn lặng lẽ rồi xa nhau từ đó.

Tôi không ghen tương chuyện cũ, vì biết hình như trong dĩ vãng, ai cũng có những tình yêu rất là vụng dại đầy kỷ niệm tuổi học trò, đến tuổi thanh xuân vô duyên lắm mới không có ai nghĩ đến mình ( hay ngược lại). Chúng tôi lấy nhau do cha mẹ hai bên đặt để, ông xã tôi rất có hiếu với mẹ nên vì thế không muốn làm bà cụ buồn lòng, còn tôi thì cũng quen biết sơ sơ một vài người, nhưng khi thấy anh ấy thì bằng lòng ngay, chắc hẳn là duyên nợ mà cũng có thể vì anh là mẫu người lý tưởng mà tôi thích.

Hai vợ chồng ăn ở với nhau đã hơn ba mươi năm, dù thời gian có làm cho chúng tôi già đi nhưng ông xã tôi trông vẫn còn phong độ, anh ấy có một nếp sống chừng mực, đạo đức nhưng thật ra cũng rất nghệ sĩ, hơi lãng mạn. Không biết ngẫu nhiên lại gặp được một người bạn cũ, nhân nói chuyện ngày xưa anh kia cho biết cố nhân của nhà tôi hiện giờ đời sống thật vất vả, gia cảnh sa sút , chồng chết con dại nên vì thế mà ....khổ. Nghe kể như vậy hình như có một nỗi thương cảm làm anh ấy xót xa, tôi đã nói là tính anh rất tình cảm, hay thương người, thường giúp người khác huống gì bây giờ người ấy lại là người xưa thì không sao làm thinh được. Anh có kể cho tôi nghe, rồi hỏi nếu tôi đồng ý, anh sẽ tìm cách liên lạc và giúp đỡ cho cô ta chút ít vì nghe nói chồng cô không còn. Đứng trước tấm lòng hào hiệp của anh, và sự thành thật tôi liền ưng thuận, thôi thì dù sao cũng là làm phước cho một người, còn hơn xây chín, mười cái chùa như người đời thường nói.

Thế nhưng, khi tôi đem kể chuyện này cho bạn bè và người thân nghe, thì ai cũng bảo tôi coi chừng " tình cũ không rủ cũng tới", làm cho tôi lo ngại quá, tôi bèn ngỏ ý không bằng lòng cho ông xã tôi tìm lại cố nhân, dù cho giờ này xa nhau cả một đại dương mênh mông. Nhưng chuyện ấy đã không kịp, vì ông xã tôi đã tìm được cô ta qua trung gian của bạn bè ở trong nước. Và họ đã liên lạc được với nhau qua email, lần đầu tiên anh có gửi về giúp cô một số tiền kha khá để làm vốn sinh nhai, coi như trả lại chút  nợ tình năm xưa mà họ còn mang nặng trong tư tưởng.

Khi thấy tôi tỏ thái độ không bằng lòng nữa, anh ấy liền dấu kín tất cả từ đấy, không nói gì với tôi về cô này, coi như không còn liên lạc với ai nữa. Đời sống vợ chồng vẫn êm đềm trôi, anh ấy vẫn chu toàn bổn phận làm chồng, làm cha, không có gì để chê trách được, nhưng do một tình cờ, tôi lại khám phá ra rằng anh và cô ấy vẫn liên lạc với nhau. Có lần vui chuyện, anh nói sẽ trở lại Việt Nam để thăm lại quê nhà, mồ mả ông bà tổ tiên , nhưng tôi hiểu đó chỉ là cách nói, chắc anh ấy muốn về để tìm lại người xưa của mình. Từ đó tôi càng thêm buồn, buồn một mình vì có nói ra thì anh ấy bảo dù sao em cũng đang là vợ anh, đang sống với anh hơn 30 năm và có một bầy con ngoan như vậy, sao anh lại có thể rũ được một gia đình đầm ấm để đi tìm cái bóng mờ năm cũ.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng tôi biết họ vẫn liên lạc với nhau qua thư từ, trong sở làm, đàn bà nhạy cảm nên đoán biết mù mờ mà vẫn chính xác, có lúc anh ấy tự nhiên yêu đời, mơ mộng, có lúc lại đăm chiêu tự lự như vướng bận một điều gì. Ngược về quá khứ, tôi biết cô ta xinh đẹp, tính tình nhu thuận dễ thương, lại có học thức nữa, chắc chắn rằng rất hợp với anh ấy, cho nên chuyện họ tìm nhau để nhắc chuyện xưa, rồi biết đâu lại bỗng dưng tìm lại những kỷ niệm cũ mà rồi " lá rụng về cội" chăng?

Tôi cũng là người có chút hiểu biết, nghĩ ra cái tình mà người ta đang cho mình đấy chỉ là tình nghĩa, còn tình yêu thì để cả ở một phương trời cho người khác. Ngay cả những lúc ân ái mặn nồng, có khi người ta ôm mình trong tay để tưởng  tượng ra hình bóng người kia mà tìm cảm giác, tôi cứ cay đắng trong lòng. Trong tình trường, kẻ nào giữ được con tim là kẻ đó thắng trận, mà dằn vặt nhau nhưng không có lý do cụ thể thì thường làm cho gia đình mất vui, bữa cơm đâm nguội lạnh. Tuy biết vậy, tôi vẫn nghi ngờ và thường hay dằn vặt, mỉa mai , tôi không tin rằng người ta có thể tháo gỡ tình cảm một cách dễ dàng như vậy. Lắm lúc anh sinh ra khó chịu, rồi lặng im thở dài như một tượng đá, tôi lại càng hiểu điều này tôi nghĩ không sai, càng sinh ra buồn phiền hơn. Anh nói vợ chồng mà không hiểu nhau, trong khi người ngoài hiểu được anh ấy, sao sống với nhau lâu dài như vậy, anh không có điểm gì tốt trong mắt tôi sao?

Khổ tâm quá, biết làm sao bây giờ, càng dằn vặt thì nghe như càng xa cách, dù anh ấy đã thề bồi rằng sau khi được tin cô ấy như vậy, trong anh chỉ là sự thương cảm của một người anh trai đối với cô em gái mà thôi. Tường Vi  cũng là phụ nữ, nghĩ sao về chuyện này, bởi vì tôi không tin rằng anh ấy đã dễ dàng cắt đứt với cô ấy, sau bao nhiêu năm ròng rã tìm kiếm nhau, thì dễ gì mà tình cũ nghĩa xưa không bén mùi trở lại.

Đầu năm với lá thư khá dài, tôi biết là mình không đem tiếng cười của mình đến cho Tường Vi cũng như độc giả, nhưng không nói được thì cứ buồn mãi, mong Tường Vi thông cảm. Mến chúc Tường Vi mạnh khỏe, luôn luôn dễ thương để là nơi mà chúng tôi trao gửi những lời tâm sự.

Bà H

Tường Vi trả lời:

Bà H. quý mến,

Nhận thư bà, khác với những điều bà nghĩ, Tường Vi  đón nhận lá thư này trong sự cảm thông và quý mến dành cho bà niềm cảm phục của Tường Vi  ở những lời tâm tình tha thiết, sự hiểu biết của bà chính xác lắm, và ngay cả nỗi lo ngại ấy cũng chẳng phải là những điều vu vơ...để không biến thành sự thật.

Bây giờ mình vào đề ngay bà H. nhé, khi câu chuyện đã được bà kể ra khá đầy đủ, Tường Vi hình dung ra cảnh ấm cúng của một gia đình có căn bản đạo đức, hơn 30 năm mà được như vậy chứng tỏ là một gia đình tốt giữa một xã hội đầy cảnh nhiễu nhương. Mình quay lại đề tài mà Tường Vi đề cập trong số báo này, hai chữ Cố Nhân cũng được bà lập đi lập lại nhiều lần, rồi Tường Vi chợt nhớ đến một cái email rất tiếu lâm của một người bạn gửi đến, trong đó đề cập đến những hội chứng của tuổi già, thì cái tật lẩm cẩm là hay nhớ chuyện cũ, người xưa, và họ hay mỏi miệng để nói hoài chuyện cũ mà không chán, là chuyện thường xảy đến cho lứa tuổi bắt đầu " tri thiên mệnh"

Hội chứng này được Tường Vi cho là hội chứng đi tìm lại chính mình, chữ cố nhân nó không còn thu hẹp ở một người nào đó, mà là những hình ảnh mình gặp gỡ, trong những đoạn đời mình đi qua, có vô số khuôn mặt mà bỗng dưng một lúc nào đó sao lại trở về, mang cho mình niềm nhớ ray rứt. Ở đây, do một tình cờ mà ông nhà bỗng dưng lại được tin người tình năm xưa do một người bạn  gặp cho biết qua hoàn cảnh, lại là người mà hồi xưa ông đã. . . thì chuyện ấy chẳng có gì là ghê gớm đâu, thêm nỗi cảm xúc nữa khiến ông phải băn khoăn hơn ở chỗ sao đời người ấy lại bất hạnh. Giá chi cô ta hạnh phúc, chồng con vẹn toàn thì chắc là ông cũng mừng cho cố nhân được hạnh phúc, chính sự bất hạnh của cô ấy khiến lòng ông ray rứt, như bao lần ông bà đã ra tay tế độ cho trẻ mồ côi, người tàn tật, già cả ở quê nhà. Vậy thì, với một người có liên quan với mình từ hồi còn trẻ, mà nếu không vì nguyên nhân cha mẹ cấm cản đã có thể giờ này là bà xã của ông, nay người ta lâm cảnh khổ, giúp nhau cũng không có gì để mang mặc cảm tội lỗi.

Thế nhưng, cái khổ là vì tác động từ bên ngoài khiến chính bà lại thành ra buồn phiền, nghi ngờ ông xã của mình, rồi bà liên tưởng đến nhiều thứ quanh cuộc đời của ông, những bạn bè xa gần mà ông giao tiếp, với phương tiện tin học hôm nay,thì chuyện giao tiếp với nhau quá dễ dàng. Thực ra bây giờ ông có nói gì bà cũng chẳng tin, khi đã có thành kiến về một người nào đó, người ta khó rũ ra được những suy nghĩ của mình về người khác lắm bà ạ.

Mối tình xưa của ông giờ này như cơn mưa tuyết đầu mùa, lất phất rơi những cánh hoa tuyết xinh xinh trong hồi tưởng của dĩ vãng, trong đời chẳng một ai dám nói thật rằng mình không hề nhớ gì quá khứ, nói như thế là nói dóc, dẫu quá khứ đẹp hay hổng đẹp thì nó cũng như một cuộn phim quay đi quay lại trong mỗi hồi tưởng. Biết như thế để mà thông cảm cho những lúc bất chợt  gặp một người ngồi ngẩn ngơ bên bờ sông, ngó cảnh trời mây non nước mà dào dạt nhớ cái gì hổng biết. Cố nhân hay bạn hữu đi qua đời mình hổng biết chừng. Nhớ cái bóng mình năm xưa, nhớ quái quỷ khi hoàng hôn về, thấy một cánh chim bay qua trên nền trời mà sao lòng cứ rưng rưng nhớ. Nhớ là bệnh của tuổi già mà, không nhớ gì ráo mới là nguy hiểm. Đối với người vợ, cố nhân của chồng mình không ít thì nhiều đều là cái gai xốn mắt lắm, nếu như hai người xưa tìm được nhau thì chém chết họ cũng nhớ chuyện cũ, hồi ấy hổng đẹp bao nhiêu bỗng dưng bây giờ  thành đẹp quá xá. Thực ra, Tường Vi ví von như thế này nghe có ổn không nghe bà H., những kỷ niệm và hình bóng năm xưa mấy chục năm dài, nó giống như một người đã qua đời được vùi sâu dưới nấm mộ đẹp của thời gian, để đó mà nhìn thì cảm thấy tiếc nhớ, nhưng đào bới lên thì có khác gì cái thây ma đã rã rời, cho nên chẳng nên đi tìm nhau lúc tuổi già bóng xế, may ra mới còn giữ nguyên được cái đẹp của một dĩ vãng mượt mà năm xưa.

Nhắc đến đây Tường Vi lại nhớ mình cũng có lần nhớ kỳ cục, khi nhớ lại hình ảnh một người mà mình có lần gặp gỡ trong một chuyến đi, cố nhớ tên mà không nhớ được. Nhớ là hồi ấy sau năm 75, mình khổ lắm, gia đình thì tan nát kẻ Bắc người Nam, chẳng biết đâu mà tìm. Chuyến đi xa ấy hai người đều khổ, mình ngồi khóc mà cái người dỗ mình nín lại cũng đang khổ như mình, thế mà bây giờ nhớ lại cứ ân hận rằng mình quên luôn cái tên của người ta. Một người mình gặp  trong một khoảnh đời buồn bã nhất, cũng là một cố nhân không tên trong trí nhớ của mình, huống gì có tên, có thời kỳ yêu nhau nữa thì ôi thôi, khó mà xóa đi được trong tâm tưởng.

Nếu bà H. biết rằng, con tim nó có lý lẽ của nó thì cái chuyện cấm cản con người không được nghĩ này nghĩ nọ  e là không phải giải pháp tốt, mà cũng không vì thế để mình kết luận rằng lúc nào người ta sống hôm nay mà cứ lơ lửng với hôm xưa, rồi bao nhiêu tội lỗi trút cả lên đầu người khác. Hãy vui đi với hạnh phúc mình đang nắm trong tầm tay, một người chồng tốt với gia đình, chu toàn bổn phận như ông xã của bà H., bỗng dưng sao bây giờ lại có thể thành xa cách với bà, chứng tỏ là khi mình nghĩ như thế nào thì nó như thế đó, và mọi điều suy nghĩ  của mình đâu có thể được xem là... 100% ...đúng. Lại còn thêm cái tật nói dai, đa nghi như Tào Tháo nữa, nhất cử nhất động đều cho là người ta thế này thế nọ, cũng không phải là giải pháp tốt, bởi vì có khi người ta đã quên hay không muốn nhớ mà mình thì cứ gợi lại, khác nào càng đào sâu nỗi buồn, càng làm ông nhà thêm mặc cảm rằng chỉ vì ngày xưa nghe lời mẹ, vì chữ hiếu mà chia tay với người ta, nếu lấy người ta thì người ta đâu khổ như thế này, thế nọ. Tâm lý con người rất là kỳ cục, một người rất bổn phận như ông nhà, đã vì chữ "hiếu" mà xem nhẹ chữ tình, thì nay chữ "nghĩa" đối với ông cũng nghiêng ngửa như thế, bà lo làm gì cho hao tổn tinh thần, dung nhan tiều tụy xấu xí .

Đọc kỹ lá thư của bà, Tường Vi  thấy có một ánh sáng mấp mé cuối đường hầm mà bà H. vì cố chấp nên không nhìn thấy. Có phải là ông nhà muốn về Việt Nam một chuyến để thăm lại gia đình , thăm mồ mả tổ tiên ông bà của ông, thăm lại nơi chốn cũ, và cũng có thể thăm cố nhân nữa. Thế tại sao bà H. không làm một chuyến đi chơi với ông, nhân tiện tìm lại những kỷ niệm xưa, bà sẽ cùng ông đi thăm lại mọi người quen biết cũ, đến thăm luôn " cố nhân" của ông xem mặt mũi bây giờ ra sao, sống thế nào, mà cũng là một cách cho ai đó thấy được cái hạnh phúc của ông bà đang có, chồng đâu vợ đấy, đến với nhau chỉ là tình bạn, bạn già, vì theo Tường Vi nghĩ, những người năm xưa ở lớp tuổi trên dưới 60, giờ này có gặp nhau thì có khác nào đem tặng cho nhau tấm gương, soi vào  thì thấy ra cái mình trong hiện tại.

Mong rằng khi đọc xong lá thư này, bà H. sẽ dứt được những nỗi buồn đáng lẽ không nên có cho đời vui vì mỗi giây phút của chúng ta ở thời điểm này, đều là những giờ khắc hiếm hoi để tận hưởng, sao lại bỏ phí đi thật là đáng tiếc. Hiếm ai mà lại không có cố nhân để nhớ khi đầu bạc  đâu bà H. à, Tường Vi gửi bà 2 câu thơ nho nhỏ sau đây:

" Đôi khi nhìn mãi lên trời

Tìm trong mây ảo bóng người năm xưa"

(N.N.)

Có nhiều khi nhìn mãi lên Trời, Tường Vi chóa cả mắt vì mắt quáng tuổi già, nhìn thì vậy mà chẳng thấy gì đâu bà H. ạ.

Chúc bà vui trở lại, tin yêu vào tình yêu của ông, trân trọng tình nghĩa vợ chồng bấy nhiêu năm để đừng vì thế mà đẩy ông ra khỏi mái ấm gia đình.

Thân quý

Tường Vi