CHUYỆN TÂM TÌNH

Tường Vi phụ trách

 

Lời thưa của Tường Vi

Mùa Xuân sắp trở về, chỉ ít lâu nữa bóng dáng một mùa Đông lạnh lẽo sẽ ra đi, như định luật tuần hoàn của vũ trụ. Khác với cây cỏ và hoa lá chút ít ở chỗ con người sức lực sẽ tiêu hao đi với thời gian, nên có thơ rằng:

" Xuân đến, xuân đi, xuân bất tận

Một phen xuân đến, một phen già."

Bởi thế cho nên mới có câu:

" Chơi xuân kẻo hết xuân đi

Cái già xồng xộc nó thì đến mau."

Đó là cách nhìn lạc quan của những tâm hồn yêu đời, và ở những con người cơ thể khỏe mạnh. Tường Vi xin gửi đến quý độc giả câu chuyện sau đây, của một nữ độc giả, để xem là chuyện mà Tường Vi tạm đặt tên là" Chăn gối tuổi già" sẽ như thế nào quý vị nhé!.

Thân mến

Tường Vi

Thư của bà H.

Tường Vi thân mến,

Nghĩ ngợi, băn khoăn mãi tôi mới dám viết lá thư này đến Tường Vi. Trước hết, xin mến chúc Tường Vi luôn luôn xinh đẹp, dễ thương, khả ái như những bông hoa tường vi, dù rằng tôi cũng đã tò mò hỏi thăm tòa soạn rằng Tường Vi là đàn ông hay đàn bà, già hay trẻ mà sao có vẻ rành rẽ tâm lý lắm, lại dí dỏm trong cách trả lời nên rất gần gũi với chúng tôi. Hy vọng rằng Tường Vi là một phụ nữ, chứ nghĩ đến chuyện phải tâm sự với một " ông" giả dạng , chúng tôi ngại lắm, vì ông ta chắc cũng chẳng khác gì ông xã tôi ở nhà, họ chẳng cảm thông với phụ nữ chúng mình bao nhiêu đâu.

Tường Vi ơi!

Chắc chắn là tôi không còn trẻ rồi, đàn bà sắp bước qua tuổi sáu mươi là đã có cảm tưởng cuộc đời chuyển tiếp qua một giai đoạn khác, vì thế mà tâm lý cũng chuẩn bị cho mình một hướng sống êm dịu hơn, ý nghĩa hơn. Tôi tiếc là không biết làm văn, làm thơ, nếu biết được môn này chắc cuộc sống dễ chịu hơn nhiều, vì thế tôi quyết chí tìm đường tu học, tập làm người tử tế, tập cho thân tâm an lạc, và sống chay tịnh để bớt bịnh tật, đỡ khổ cho thân xác mình.

Khổ nỗi, tôi với ông xã tôi không hợp nhau ở khoản này, khi ông ấy còn quá khỏe mạnh và sung sức, nay đã lớn tuổi mà vẫn chưa chịu tiết chế tình dục, thay đổi tính tình cho con cái nhìn vào nó kính trọng. Oång vui tính quá độ, lại hay ăn uống nhậu nhẹt, cuối tuần rảnh rỗi hay khi nào có dịp là bày ra chuyện ăn nhậu, với một đám bạn hữu cũng tròm trèm tuổi với ổng. Họ uống chi mà uống dữ vậy, bia mà cứ như nước lạnh, chưa kể lâu lâu có ông lại còn xách theo chai ruợu, mà họ nói rằng quý nhau lắm mới tặng nhau chai ruợu. Khổ quá! Vẫn biết " nam vô tửu như kỳ vô phong", nhưng khi ruợu vào lời ra thì mấy ông chỉ xoay quanh chuyện tào lao, chuyện đàn bà, con gái cô này đẹp, bà kia sao õng ẹo thời xa xưa khi các ông ấy còn trẻ. Và kết quả của bữa ruợu là các ông bò lê bò càng, trông chẳng giống ai...mà họ vẫn thích.

Tôi cắn răng chịu đựng cái tật hay nhậu của chồng, nhưng còn cái chuyện " chăn gối" thì thành thực mà thưa với cô rằng, tôi chịu không nổi, vì thế mà từ chối chuyện " mình với ta tuy hai mà một, ta với mình tuy một mà hai", thật không thể tưởng tượng được, đúng là " đồng giường mà ... dị mộng". Dĩ nhiên khi không được đáp ứng, ông cũng hay cạu quọ, không nhậu ở nhà thì ông ấy đi đàn đúm với bạn bè, cứ hở ra là họ rủ nhau đi nhậu, mà chẳng biết họ đến nhà ai, có thiệt là nhậu hay lại còn lắm trò quỷ ma khác nữa.

Thiệt buồn hết sức đi cô Tường Vi, hễ cằn nhằn thì ổng nói bà không thích ứng với tôi thì tôi phải đi tìm nguồn vui của đời mình, tôi chẳng mèo chó với ai đâu mà bà sợ, nhưng ít ra cũng có bạn để cuộc đời bớt nhàm chán. Hiện giờ ông còn đi làm, nhưng cứ đến cuối tuần là biến dạng ở nhà bạn bè. Tôi không biết sao ông không dùng thì giờ ấy để mà tu tỉnh học hỏi lẽ phải, lo vun bồi cho con cái và gia đình, dành những phút giây ngắn ngủi của cuộc đời vui với cháu con, có phải gia đình hạnh phúc lành mạnh không? Đôi khi ổng cứ làm như hai vợ chồng còn trẻ lắm, có những câu nói, cử chỉ trước mặt con cái làm tôi mắc cỡ, nhưng nói hoài cũng không ăn thua. Tôi thấy những cặp vợ chồng khác đến tuổi này mà thèm thuồng, họ lúc nào cũng nghiêm trang, đứng đắn, ngày lễ ngày nghỉ cùng con cái đi nhà thờ sinh hoạt chung với cộng đồng, hay lên chùa ăn chay niệm Phật, còn mình thì cú rũ ở trong nhà tụng kinh niệm Phật cho tâm hồn được yên tĩnh.

Lá thư cũng khá dài, chắc là làm nhọc lòng cô không ít, nhưng có nói ra được tôi mới thấy mình nguôi ngoai, còn thì chẳng biết tâm sự với ai. Nhân dịp Xuân về, tôi cũng xin mến chúc cô luôn luôn khỏe mạnh, dịu hiền và thật dễ thương để nghe những lời tâm sự của bạn đọc 4 phương.

Thân mến chào cô.

Bà H.

Tường Vi trả lời:

Thưa bà H thân mến,

Trước hết, bước qua thềm năm mới, Tường Vi cũng xin kính chúc quý độc giả và riêng bà H, một năm thành công đầy như ý, sức khỏe dồi dào và thân tâm thường an lạc. Mong rằng những lời chúc của Tường Vi sẽ là những điều hiện thực của những ao ước, thì nhờ thế chúng ta còn dịp để gặp nhau dài dài trên trang tâm tình này.

Thưa bà!

Đọc thư bà nhiều lần, đọc đi đọc lại để rồi lại bỗng nhớ ra cái điều mà hồi hai người trẻ bước vào đời sống hôn nhân, những là ước ao hứa hẹn với nhau cùng một nhịp đập con tim, cùng lên thác xuống ghềnh, chia xẻ những vui buồn, gian nan, vất vả, những khi hạnh phúc đắng cay, hòa hợp từ tâm hồn đến thể xác đến trọn đời. Câu nói ấy được hỏi đi hỏi lại trong các buổi hôn lễ, ở nhà thờ, ở chùa chiền, ở trong gia đình khi cha mẹ, bà con chúc tụng thì vẫn là cầu mong một sự chia xẻ hòa hợp đến trăm năm.

Thế nhưng, qua lá thư tâm tình của bà H, Tường Vi dù có kém thông minh bao nhiêu cũng đã nhận thấy chút " ngược dòng" trong đời sống của ông bà, ở cái tuổi mà chẳng có chữ nào mô tả rõ nghĩa hơn là chuyện chăn gối của tuổi già, khi mà một bên "up" một bên " down", chẳng còn đồng hành với nhau qua chuyện gối chăn ngày cũ, con người đã theo thời gian để mà biến đổi từ tâm đến sinh lý.

Tức nhiên chuyện gì đến sẽ phải đến, nhưng ông Trời oái oăm không dễ gì cho hai thực thể lại giống nhau tất cả mọi phương diện, vì thế khi bước vào đời sống hôn nhân, người ta cũng hay đặt vấn đề " hy sinh" lên trên hết, chắc hẳn đã hình dung ra được cảnh " trống đánh xuôi, kèn thổi ngược " này rồi.

Ở đây, nếu tán rộng ra thì chắc phải mời các ông tổ về ngành tâm, sinh lý học luận bàn, huống chi Tường Vi chỉ hiểu rất hạn hẹp mà lại không kinh nghiệm. Thực ra không phải vì không kinh nghiệm mà không hiểu biết, vì mình cũng có thể học hỏi được từ cuộc đời nhiều lắm. Trong câu chuyện này Tường Vi thấy bà H ca cẩm ông chồng hay nhậu nhẹt, rồi từ cái nhậu do hơi men kích thích, đời sống sinh lý của ông có vẻ như vẫn tràn trề sinh lực mà không cần cầu viện tới Viagara, hay siêu sinh lực hoặc tam tinh hải cẩu. Như thế ta mới hiểu phương diện sinh lý của phái nam khác phái nữ, người đàn bà góa bụa dễ dàng thủ tiết thờ chồng nuôi con, nhưng người đàn ông thì khác, họ dễ bước thêm bước nữa vì chuyện sinh lý của người đàn ông, hình như cũng là biểu tượng cho sự thành công trên cuộc đời của họ vậy.

Đấy là mình nói chung chung chuyện khác nhau giữa đàn ông và đàn bà, còn chuyện của bà H thì trời lại cho bà có cái may là vợ chồng vẫn khỏe mạnh, vẫn song hành trên đường đời, vẫn ăn cùng mâm, ngủ cùng giường, mà lại cho bà một ông chồng khỏe mạnh nữa. Bà H ơi! Bà hãy quỳ lên cảm ơn Trời Phật ban cho bà cái hạnh phúc đó, vì đến một lúc nào đó bà ngồi nghĩ xem, giờ này trên trái đất có bao nhiêu người đàn bà cô đơn sầu muộn vì không ai nương tựa, vì không có một người đàn ông trong đời họ, và không có người vui tính, thích chuyện gối chăn cho mùa Xuân được nồng thắm. Tường Vi viết đến đây cũng hơi ngán bị bà con than phiền rằng sao . . . . nhiều chuyện thế không biết, nhưng Tường Vi thắc mắc hỏi bà H rằng, tại sao chưa gì bà lại muốn tìm con đường tu trong khi bổn phận làm vợ của bà chưa hoàn tất.

Bà H xem là Tường Vi nói có đúng không? Người ta vào chùa tu là bởi có căn tu, đã rũ sạch nợ trần thì mới chú tâm vào việc tu trì nơi chốn thiền môn, thế nhưng gọi là tu mà vẫn đa đoan chuyện đời, vẫn phải tích cực trong việc đem lại hạnh phúc, chia xẻ nỗi đau khổ của thế nhân mới được gọi là trọn đường tu. Riêng bà, đời sống vợ chồng còn ràng buộc, còn con cháu sờ sờ ra đó, còn cơm ngày hai bữa đi ra đi vào vợ chồng đụng mặt nhau, còn ngủ chung giường, ăn chung mâm mà bỗng dưng đòi tu để tránh nợ trần, e rằng chính bà đang làm cho cảnh gia đình êm ấm của mình trở thành buồn phiền, ảm đạm, tội ấy còn to gấp mấy lần công đức tu thân của mình mà không nghĩ đến người khác. Ông lăn lộn gió mưa, sáng đi làm chiều về muộn, chắn hẳn là ông phải nghĩ đến vợ con của mình mà cố gắng làm việc, chứ không mặc kệ vợ con lo toan, đó là ông ý thức được bổn phận làm chồng của ông rồi.Thế tại sao bà lại tiếc gì với ông những tình cảm êm dịu vợ chồng, mà lại cho là tu là cội phúc. Đạo vợ chồng nặng tình đâu thua gì chuyện hiếu đễ đối với cha mẹ, hai cái nghiêng ngửa khi mà con cái đến tuổi trưởng thành, tách rời cha mẹ để sống với nhau đến răng long, đầu bạc.

Cội phúc ở đâu không biết, chỉ thấy khi bà tách rời với đời sống vợ chồng, đẩy ông xa bà để tìm con đường tu thân một mình theo cách của bà, cầu nguyện cho ông thay tâm đổi tính( thực sự ông có lầm lỗi gì đâu nếu không phải vì bà từ chối chuyện chăn gối vợ chồng để tu cho mau thành chánh quả) ,không chừng bà đã vô tình làm cho chồng mình càng ngày càng đi sâu vào con đường bê tha vô trách nhiệm với gia đình nữa. Biết đâu sẽ có lúc ông nghĩ rằng " vợ người đẹp hơn vợ mình", cái cô bán quán nhậu kia sao hấp dẫn, dễ thương, duyên dáng hơn bà xã của mình ở nhà biết mấy. Chẳng hiểu bà nghĩ sao? Đa số đàn ông luôn luôn tự hào và luôn luôn muốn chứng tỏ rằng mình còn thừa sinh lực để được phái đẹp ca tụng và si mê, và họ cho đó là lẽ sống của họ mà cuộc đời có ý nghĩa hơn là ở chỗ đó, chứ đâu phải cứ đi tu mới là tìm được con đường để thành nhân đâu hở bà?

Ông bà mình có câu:
" Tu đâu cho bằng tu nhà,

Thờ cha, kính mẹ mới là đi tu."

Riêng trong đạo vợ chồng thì Tường Vi xin phép đổi một chút cho hợp tình hợp cảnh:


"Tu đâu cho bằng ở nhà

Chồng đâu vợ đấy cũng là đi tu."

Trong tâm tình mùa Xuân, để tạo được tiếng cười ấm áp trong gia đình, Tường Vi nghĩ rằng bà cần thay đổi quan niệm sống để gia đình và tình yêu có được niềm vui thuở nào, như hồi còn đang 20 tuổi mới bước vào tình yêu, hai vợ chồng quấn quýt bên nhau, khi ông đi xa là bà nhớ bắt chết, không ngủ được. Nếu có phải hy sinh ( chắc dùng chữ này không đúng lắm), thì bà cũng cứ vui vẻ đáp ứng chuyện chăn gối vợ chồng với đấng phu quân, cho đời sống tâm sinh lý của hai người không bị xáo trộn. Thêm nữa, đàn ông tuy nóng nảy vậy chứ cũng rất dễ thương, khi được hưởng đầy đủ tình yêu nồng nàn của người bạn đầu gối tay ấp, tự nhiên ông sẽ dễ tính hơn, sẽ quên đi những lần đi nhậu nhẹt tìm quên với bạn bè, và chắc chắn là ông sẽ quanh quẩn với vợ để hâm nóng lại chút tình gìa sắp " down the hill" đấy bà ạ.

Chúc bà sẽ thành công trong việc củng cố hạnh phúc gia đình, Tường Vi cũng tin tưởng rằng bí quyết ấy sẽ giúp ích cho nhiều người ở tuổi lưng chừng chưa già mà cũng hông còn trẻ, lấy lại thăng bằng trong cuộc sống lứa đôi.

Thân kính

Tường Vi