CHUYỆN TÂM TÌNH

Tường Vi phụ trách

Lời thưa của Tường Vi:

Lại một câu chuyện thường tình giữa đàn ông và đàn bà. Trong ca dao có câu:

" Ớt nào là ớt chẳng cay

Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng"

Nhưng cũng chính vì ghen mà gia đình không còn là mái ấm hạnh phúc nữa. Hoạn Thư được đánh giá là một người đàn bà ghen có bài bản, nhưng trên đời này mấy ai đã học được cách ghen của Hoạn Thư. Tường Vi mời quý bạn đọc theo dõi câu chuyện của một đức ông chồng có bà vợ ghen quá cỡ thợ mộc, để xem là .... với cách ghen của bà vợ này, liệu có giữ được tình yêu của chồng hay không?

Tường Vi

* Thư của ông N.

Cô Tường Vi thân mến,

Hôm nay trời đã bắt đầu sang Thu, gió heo may lành lạnh làm lòng tôi chợt buồn khi thấy cuộc đời sao đi nhanh quá, mới ngày nào nay tóc đã muối tiêu, thế nhưng hạnh phúc xem ra vẫn hiếm hoi làm sao. Tôi cũng có chút văn chương chữ nghĩa, mà vẫn không trang trải được lên giấy gửi đến độc giả được, đành mượn trang Tâm Tình của cô Tường Vi, gọi là tâm sự chút chuyện buồn của đời tôi.

Người ta nói thời đại mới bây giờ đã thay đổi nhiều rồi, không thể khư khư ôm mãi những cái cũ kỹ mà không theo kịp với thế giới bên ngoài. Aáy thế nhưng bà nhà tôi lại vẫn chưa làm sao thích hợp với thời đại mới, bả vẫn cũ xì như năm xưa, thuở còn là một cô hàng xóm xinh xinh vào ra liếc mắt đưa tình với tôi, nhà tôi với lại nhà nàng cùng một ngõ, bởi vậy hễ bên này động dao động thớt là bên kia biết liền, có dấu diếm gì được nhau.

Hồi đi học vừa lớn lên là tôi gặp bả, chưa kịp giăng gió với ai thì đi lính, mẹ tôi vội vàng bắt tôi lấy vợ vì sợ mình đời lính trước lằn tên mũi đạn, lỡ " hy sinh đền nợ nước" thì cũng còn để lại trần gian chút gì gọi là "nối dõi tông đường". Thế là a lê hấp, mẹ bảo lấy vợ thì lấy, xong rồi cũng khăn gói gió đưa ra miền quan ải. Bà xã tôi mang tiếng đàn bà nhưng không sợ chiến tranh, hồi đó thỉnh thoảng lại để con ở nhà cho mẹ trông, đi tìm chồng cho đỡ nhớ, nhân tiện kiểm tra xem có con cà chớn nào ( đó là chữ của bả dành cho người khác) đến chỗ tên bay đạn lạc đó hú hí với tôi không? Mỗi lần bả đến đơn vị là tôi lên ruột, không phải vì có "mèo hai chân" mà sợ, nhưng cô Tường Vi đâu có lạ gì chuyện dọc đường gió bụi, đắp mô, giựt mìn, có nhiều chuyến xe chở toàn dân lành cũng nổ banh thây ra chết tùm lum.

Nói trắng là bả vì ghen mà hông sợ gì ráo, kể cả Thần Chết. Nhưng hồi ấy tui còn trẻ, hổng lăng nhăng gì thì thôi chứ nay già rồi, tròm trèm sáu bó thì còn ham hố nỗi gì mà đi tìm của lạ. Thiệt ra đàn ông thấy đàn bà đẹp thì cũng xớn xác như " quạ thấy gà con", nhưng toàn thứ quạ già đâu có nhai được mồi đâu mà ham phải không cô Tường Vi? Nói như có răng nhưng yếu xìu, thấy cóc ổi cũng thèm mà nhai hổng được, có cọ quẹt chút đỉnh thì ổi vẫn là ổi, cóc vẫn là cóc, giờ này vị nào trên 6 bó mà còn khoe mẽ là đào hoa, tui xin chắp hai tay bái phục sát đất.

Trước cái tuổi già xồng xộc đến nơi, mà đến rồi còn gì, bả cũng vẫn kìm kẹp tui chịu hết thấu. Vui với bạn vài lon bia quên mất giờ về, khi về bà chửi cho tắt bếp. Vài ông bạn hiền ở xa thư thăm hỏi nhau trên email, hay vào internet đọc báo, bả cũng lò mò đứng bên cạnh. Ngồi lọc cọc viết đôi hàng thăm bạn già, để bả ngồi xuông xem TV thế nào cũng có chuyện, rằng, thì , là đàn ông mấy anh thì có chuyện gì mà nói. Rủ bả đi xem văn nghệ, ra mắt sách, ngâm thơ Tao Đàn thì bả nói có gì mà xem, sách vở thì hết thấy đường đọc, đến đó làm gì cho tốn tiền mua cuốn sách rồi về vứt lăn lóc không ai xem, nói như bả thì " nhà văn, nhà thơ" gọi là chết ngắc ngoải hết. Bà ghen hết cỡ, đi đâu thấy có bà cô nào hỏi han, là mặt bà chù ụ ra một đống. Mấy ông bạn già đến rủ đi hội họp, thấy bả cũng không dzui. Nói chung bà kiểm soát tôi 100%, thậm chí thỉnh thoảng buồn tình làm một bài thơ, thấy hoa mà tả cảnh giai nhân là cũng chết với sự điều tra của bả.

Vậy thì thưa cô Tường Vi, cái ghen của con người có đem đến ích lợi gì cho tình yêu và hạnh phúc không? Sống thì phải có bạn bè. Tôi muốn đi về Việt Nam thăm gia đình tôi, rủ bả đi thì bả nói tốn tiền,bên nhà đông cho bao nhiêu cũng không đủ, nhưng khi đề nghị đi một mình thì chưa gì bà đã nói tôi muốn gì đây, lợi dụng về thăm quê hương để ăn chơi vung vít, tìm mấy cô tre trẻ để mà tầm bậy tầm bạ khi ở cái tuổi "lực bất tòng tâm". Thiệt tình, sao bả hay " suy bụng ra ra bụng người " ghê, mà nghĩ ra suy cũng gần đúng đó chứ, nhất là ở cái tuổi không còn trẻ nữa, mặt mày cứ nhăn nhăn nhó nhó như khỉ ăn gừng, trách nào đàn ông chúng tôi không. . . chán.

Thôi cảm ơn cô Tường Vi nghe, tui viết thư cho cô mà bả biết hổng chừng bả cũng ghét luôn cô đấy, bụng dạ thiệt đa nghi như Tào Tháo.

Mến chào cô.

Ông N.

Tường Vi trả lời:

Ông N kính mến,

Đọc thư của ông làm lắm lúc Tường Vi ngồi đọc mà cười sùng sục một mình, ông viết thư có duyên vậy hèn gì mà bà xã lại không ghen. Rồi đọc đến đoạn ông viết là bà nhà có thể ghét luôn cả Tường Vi nữa, vậy thì có nên trả lời lá thư này cho ông không, nếu chẳng may bà nhà đọc được, lại nổi tam bành lên thì thật nguy hiểm cho tính mạng của ông.

Thôi chẳng dông dài chuyện ngày xưa của ông làm gì, bởi vì nghe ông kể thì Tường Vi thấy cái ghen của bà còn ghê gớm hơn Hoạn Thư nhiều, cùng lắm chỉ dám bắt Kiều về làm " bà vãi " thôi, chứ thời buổi này thì dao găm, thuốc độc, súng đạn thiếu gì, ai can đảm làm quen với ông lúc này, đã chẳng ăn cái giải gì mà hổng chừng còn tiêu diêu miền cực lạc nữa.

Khâm phục sự can đảm của bà thời trẻ tuổi, chẳng sợ gì nguy hiểm mà lặn lội đi tìm ông. Thấy vui thì Tường Vi cũng kể ông nghe chuyện này, có vợ một ông lớn thời xưa cũng ghen rùng rợn cỡ bà nhà, nghe tin ông chồng dừng quân rồi mở "party" cho binh sĩ dưỡng quân ở một đơn vị xa thành phố, đoạn đường không dài bao nhiêu nhưng nguy hiểm lắm. Chiều đến là không xe nào dám chạy vì sợ bị giựt mìn, đắp mô, bắn sẻ. Nhưng vì ghen qúa bà lớn cứ nhất định bắt anh tài xế lái xe đi, dù anh này đã năn nỉ rằng không myốn hy sinh lãng nhách như vậy. Nhưng " lệnh ông không bằng cồng bà", anh lính tài xế bắt buộc phải chở bà đi vào lúc trời đã về chiều, bao nhiêu nguy hiểm của phe bên kia đang rình rập. Thật quả chuyện ấy đã xảy ra, quả mìn nổ tung chiếc xe jeep, anh tài xế nhờ phước đức ông bà bay ra cánh đồng, nên chỉ bị thương nhẹ, còn bà lớn thì bị cụt hết hai cái chân...

Ghen, hậu quả ghê gớm quá phải không ông N, ví ghen như là ớt, ăn chút ít thì ngon, làm miếng ăn đậm đà hơn, nhưng ăn nhiều cay xé miệng, mặt đỏ, máu cao , dạ dày bị cào xé, chắc là ớt cũng không có gì hấp dẫn lắm phải không ông?

Tường Vi vẫn công nhận rằng, nếu không biết ghen là không biết yêu ( điều này chỉ trong phạm vi của nhỏ hẹp thôi, chứ không phải thứ tình yêu cao cả của con người đối với tha nhân) cho nên cái tình yêu của bà nhà dành cho ông quả sâu. . . mà lại . . . sắc lắm, nó như trái ớt cay làm món ăn tình yêu của ông đậm đà, thơm tho hẳn lên( sung sướng quá vì được yêu nhiều như thế!), chắc là bà chỉ muốn " yêu em dài lâu, yêu em đậm sâu", còn ông thì ôm đồm nhiều thứ nên vì thế lắm khi lãng quên chút bổn phận khiến bà nghi ngờ đủ thứ. Tường Vi nghe nói những người đàn ông có kinh nghiệm, họ luôn luôn đề cao, khen ngợi bà xã trước mặt đám đông, hay là ông N học thử cách này xem, để bà sung sướng mà tin rằng trong trái tim ông bà luôn luôn chiếm vị thế số 1.

Nhưng quả cũng khó chịu cho ông lắm,vì lúc nào cũng sống trong trạng thái của kẻ bị theo dõi, kiểm soát từng hành vi, nhất cử nhất động đều bị đôi mắt trinh thám của bà xãquan sát, kìm kẹp. Nếu như đã cho rằng yêu thì phải biết ghen, mà ghen chỉ vì yêu, nhưng nếu có đứng trong tâm trạng của con người bị tước đoạt mất sự tự do, sẽ thấy không gì quý hơn tự do. Cái quả ớt, hột tiêu làm cho món ăn ngon, thêm hương vị để lục phủ ngũ tạng hưng phấn, thì quả ớt, hột tiêu của tình yêu nó cần phải chứng tỏ khả năng sự khéo léo của người nội trợ biết nấu nướng. Ghen nhiều quá và không đúng cách, chỉ thể hiện một trạng thái bịnh hoạn của tâm lý, sợ mất, sợ không độc quyền giữ được cho riêng mình, những con người như vậy thật hết sức đau khổ và tội nghiệp.

Đó là Tường Vi chưa nói hết những hậu quả của sự ghen tuông vô lối, thay vì làm cho đời sống của con người hạnh phúc hơn, thì chính nó lại vô tình giết luôn chút tình cảm trong lòng của người kia. Tường Vi biết một cặp vợ chồng kia, bà vợ vì không thông cảm được việc làm của ông chồng, với tính đa nghi của Tào Tháo, bà nhìn những ai giao tiếp với ông chồng đều là những người có thể ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình (nhất là với giới phụ nữ thì bà lại càng nghi ngờ hơn nữa). Sự kìm kẹp này tuy trước mắt có đem kết quả tốt cho bà, là giữ được thân xác ông cùng những vật chất mà ông tạo ra, nhưng hoàn toàn thất bại khi biến ông chồng thành kẻ cô đơn, bạn bè xa lánh, và ông âm thầm chịu đựng với một sự câm lặng, sống như một chiếc bóng, hay trong sự băng giá của tâm hồn . Thử hỏi trong hoàn cảnh này, người vợ hay người chồng hay ghen tuông, có hạnh phúc không? Cái đau nhất của con người là người ta có thể nắm được thân xác, tiền bạc của đối tượng, nhưng lại không nắm được trái tim hay tâm hồn của người kia.

Bịnh ghen không lạ gì với nhân loại, trong lịch sử hay trong văn chương đều ghi lại, nhưng cho đến nay con người vẫn chưa có thuốc chữa. Nó giống như một căn bịnh mãn tính, một thứ thuốc cần thiết cho một người mắc bịnh, nếu dùng đủ " đô" thì rất tốt, nhưng nếu dùng quá liều có thể nguy hiểm đến tính mạng. Phải chăng con người cần phải yêu thương, tin tưởng nhau, thông cảm với nhau chứ không thể kìm kẹp nhau để chiếm đoạt, vì tất cả những sự áp bức bất cứ trong hình thức nào, cũng chỉ đem đến sự đổ vỡ, hoặc là chiến thắng không danh dự mà thôi.

Nhưng mà, Tường Vi cũng hỏi nhỏ ông N nghe, người ta thường nói " Không có lửa sao có khói", ông N. có biểu hiện một dấu hiệu gì...mà có thể vì giác quan thứ 6 của bà nhà khá nhạy bén, bà đã đánh hơi ra được những nguy hiểm mà quyết liệt bày tỏ thái độ để ông khỏi lơ tơ mơ đi quá đà hay không? Vẫn biết rằng " yêu mà ghen" như bà nhà quả không dễ chịu cho ông N chút nào, nhưng tại sao ông không mở toang hoang cái thế giới của mình ra, mở cửa lòng, mở luôn những gì riêng tư cho bà xem, đi đâu cũng xách cổ bà bắt đi theo để nhìn cho tỏ tường là. . . chẳng có khói, có lửa gì đâu . . . mà muốn đốt nhà cho cháy. Đời thiệt là kỳ cục, hễ mình không muốn phải thay đổi mình cho giống người ta, thì cũng đừng bắt ai phải thay đổi cho giống mình, phải không ông N nhỉ?

Thôi vậy, Tường Vi chẳng biết nói gì hơn khi đề tài này coi vậy mà khó trả lời ghê. Hay là ông N, thử làm lại chính những điều mà bà hay làm cho ông khó chịu, nghĩa là lấy" gậy ông lại đập lưng ông", cứ lảm nhảm ghen tương với bà, kiểm soát bà từng ly từng tý, soi mói về những người bà hay giao thiệp, bảo đảm cuối cùng bà cũng chịu hết nổi, rồi sẽ thấy những người có bịnh ghen, đa nghi như Tào Tháo quả thiệt làm phiền người khác không ít.

Kính chào ông.

Tường Vi