CHUYỆN TÂM TÌNH

Tường Vi phụ trách

 

Lời người phụ trách:

Bạn đọc thân mến,

Lần này, Tường Vi xin gửi đến quý độc giả lá thư thật ngắn của một nữ độc giả. Lá thư tuy ngắn nhưng nói thật nhiều, và phần trả lời là những ý kiến , kinh nghiệm của nhiều người khác góp vào với Tường Vi, để nói về một vấn đề thật tế nhị. Xét vì Tường Vi không thể có đủ khả năng để bàn luận về vấn đề này, nên xin đưa lên đây tất cả những câu trả lời, để tùy nghi mà ứng xử trong hoàn cảnh sống, nếu chúng ta gặp phải.

Thân mến,

Tường Vi

Thư của chị Thủy Tiên

Tường Vi thân mến,

Tôi là một phụ nữ năm nay đã ngoài 50 tuổi, ly dị được 2 năm rồi. Đàn ông đối với tôi lúc này là con số 0, tôi đã lý tưởng họ từ khi bước vào đời, và đã dứt họ ra vì không tìm được cái đẹp nơi tâm hồn họ.

Tôi là một phụ nữ thông minh, có học, giúp chồng xây dựng sự nghiệp và dạy dỗ con cái. Tôi dư sức đứng làm cột trụ trong gia đình, và chính chồng tôi cũng từng xác nhận với bạn bè điều này. Nhưng không hiểu sao lại chỉ vì cái Mình của một người đàn bà, có sắc mà kém trí tuệ, ông ta có thể phản bội tôi.

Tôi đem điều này nói với cô bạn thân. Cô nghĩ một lúc rồi bảo tôi rằng: " Đàn ông không chỉ yêu người đàn bà ở cái Đầu, mà còn ở cái Mình nữa."

Nếu nói như bạn tôi thì. . . đàn ông lại còn tầm thường hơn nữa, như một câu nói nào đó mà tôi đọc được: " tình yêu cuối cùng rồi cũng chỉ dẫn đến cái . . . giường".

Tuy vậy, tôi vẫn thắc mắc, " HỌ" vậy mà sao trong xã hội hình như chỗ đứng nào ngon lành nhất vẫn chỉ dành cho đàn ông,kể cả đứng đầu một quốc gia?

Mến chào Tường Vi

Thủy Tiên

Tường Vi trả lời:

Chị Thủy Tiên thân mến,

Câu hỏi của chị Thủy Tiên khó " ác" đây, không dễ gì một mình Tường Vi moi óc, moi tim ra mà trả lời chị được. Một người phụ nữ thông minh, tài giỏi như chị, học hành chữ nghĩa mà lại gầy dựng được sự nghiệp cho chồng con. Vậy mà vẫn có lúc bị ông chồng phản bội, rồi từ giã chị ra đi chỉ vì một người đàn bà tầm thường khác. Câu chuyện này làm mọi người nghe xong rồi có thể kết luận anh nhà dại dột, " đứng núi này trông núi nọ", khổ thay, bên này núi ngó qua bên kia thấy cỏ cây xanh ngắt một màu, "cành lê trắng điểm một vài bông hoa"( Kiều), anh thấy hữu tình và tưới mát quá đâm thèm thuồng, biết đâu bây giờ sang bên kia núi, cũng chẳng thấy gì hấp dẫn thì mọi việc đã. . . . xong.

Thế nhưng, Tường Vi cũng như chị, cũng ấm ức tại sao họ lại cứ bỏ cái thật để đi bắt cái bóng, và vì vậy Tường Vi có hỏi ý kiến bạn bè, cả đàn ông lẫn đàn bà, thì họ cho Tường Vi mỗi người một câu trả lời như sau, Tường Vi ghi ra đây để tường trình với chị, và độc giả làm chứng cho Tường Vi đã làm cái phóng sự nho nhỏ này nghe:

Câu trả lời của ông D:

Đàn ông không mê đàn bà ở cái Đầu của bà ta, vì cái đầu thông minh thường rất tự cao và khó chịu. Khi người đàn bà có đầu óc quá thông minh, quá giỏi giang sẽ có khuynh hướng xem thường chồng, thích lãnh đạo và chỉ huy trong gia đình( muốn tiếm đoạt quyền làm chồng, làm cha của ông chồng). Cái Đầu lại có thêm cái Miệng, nói lắm, hay cằn nhằn, hay giải thích và vặn vẹo lôi thôi, vì vậy yêu một cái Mình đẹp, biết chiều chuộng và thích sự êm dịu sẽ cho đời sống nhiều cảm giác hạnh phúc, thỏa mãn được cả hai mặt tâm, sinh lý( lời bàn thêm của Tường Vi, ông D chắc là bị vợ dạy dỗ hơi nhiều, nên nghe nhắc tới cái Đầu là ổng sợ)

Câu trả lời của ông N:

Tôi cho rằng khi còn trẻ, người ta yêu nhau vì cái Mình nhiều hơn ( trai ham sắc, gái ham tài, hoặc là " giai nhân khứ khứ hành hành sắc, tài tử chiêu chiêu mộ mộ tình", bao giờ cái đẹp của một khuôn mặt, một thân hình cũng đánh động vào tâm hồn của đàn ông chúng tôi ( ông N tự thú nhận đó nghe!)

Nhưng với thời gian và sự chung sống, chia xẻ ái ân hồi còn trẻ, bao nhiêu thăng trầm, đau khổ suốt đoạn đường đời, người chồng bao giờ vẫn cần đến cái Đầu của bà vợ, vì nếu có một bà vợ giỏi giang, lo liệu trong ngoài, giúp chồng con thành công thì quả là mình gặp tiên trên trần. Cái đầu gồm nhiều thứ khác như lời ăn tiếng nói, sự hiểu biết cũng hấp dẫn lắm, không có cảnh " ông nói gà, bà hiểu vịt", hay là chẳng hiểu gì nhau thì chán chết, vì đàn ông chúng tôi không phải lúc nào cũng chỉ ở trên giường.

Tôi đã từng gặp một giai nhân, cô ta có khuôn mặt đẹp, vóc mình hết xẩy, nếu để dìu nàng trên " pist" hay ngồi trong quán đèn mờ để nghe nhạc thì ôi thôi lả lướt vô cùng, tôi chắc rằng quý ông nào nhìn thấy bụng cũng đánh lô tô. Nhưng quả là tôi đã lầm, một hôm được dịp tiếp xúc với người đẹp, tôi đâm thất vọng quá vì nàng y như một loại hoa không hương, chưa nói đã cười, mà cười lại chẳng có duyên, mà nói thì lại càng vô duyên hơn nữa. Về nhà tôi so sánh với bà xã, thì thà tôi chọn cái Đầu của vợ tôi hơn là cái Mình của cô kia( Lời bàn thêm của Tường Vi, ông này một là nói dối, hai là sợ...vợ)

3-Câu trả lời của anh T:

Theo tôi thì chẳng phải cái Đầu mà cũng chẳng phải cái Mình, tại vì duyên nợ mà hai đứa mình gặp nhau( anh T thích ca hát, cho nên đã copy bản nhạc tại Trời xui khiến nên chúng mình xa nhau). Tuy nhiên, một cái Mình hấp dẫn vẫn là món quà quý mà Thượng Đế đã ban cho đàn ông chúng tôi. Một bà vợ có cái mình đẹp, mà trí thông minh kém một chút, coi bộ vẫn được đám mày râu chiếu cố nhiều hơn, vì lẽ luôn thích làm chủ một cái gì mà mình điều khiển được.

Nhưng mới đây, đọc báo thiên hạ đang bàn tán về mối tình của thái tử Charles với bà bồ già Camila, sau nhiều năm sóng gió để chiến đấu cho mối tình của họ, thì sắp sửa làm đám cưới vào tháng Tư hay tháng Năm gì đó. Bởi vậy tôi cũng đang thắc mắc như chị Thủy Tiên là hổng biết cái Đầu có hấp dẫn hơn cái mình không, vì rõ ràng thì công chúa Diana đẹp mơn mởn, trẻ tuổi, quý phái, ngon lành như vậy mà sao thái tử chê để đi yêu một cái Đầu già khằn như bà Camila làm chi vậy?

Tình yêu khó hiểu quá, cái Mình có cái hấp dẫn của cái Mình, cái Đầu cũng có điều hấp dẫn của nó, nhưng nó vẫn phải là một sự hòa hợp để Đầu và Mình làm cho đôi bạn tình trở nên " hai mà một". Nhưng thực ra cái hay của các bà vợ là tìm được sự quân bình bản thân, để chẳng những làm nền tảng cho mình hạnh phúc, mà cũng làm cho người chồng vui thích nữa. Hầy! Nếu cho tôi được chọn, tôi sẽ chọn công nương Diana hơn là bà bạn già Camila, dù cho điều đó tôi có phải hy sinh một chút để chiều theo sự " show off" của nàng. Bạn hiểu tôi muốn nói gì không? Chẳng qua cái ông thái tử kia hết xí quách rồi nên mới chọn cái Đầu để nói chuyện đó thôi, hi hi hi.

Câu trả lời của cô M:

Qua câu trả lời của mấy bác kia, tôi thấy có một điều dễ thấy nhất mà họ không đề cập tới: đó là khi họ yêu, họ muốn yêu hết cả Đầu, Mình, Tay Chân của người mà họ yêu. Còn khi không yêu, họ sẽ đổ thừa là tại cái này, tại cái kia. Nếu họ là một người đàn ông khó tính, đòi hỏi người vợ phải có trí thông minh, họ sẽ chán ngấy cảnh người đàn bà õng ẹo chuyện " anh yêu em, em yêu anh" mà họ cho là không phải lúc, do đó mới có chuyện thái tử Charles chọn cái Đầu của bà Camila. Nhưng nếu họ khỏe mạnh, đời sống tình dục mạnh mẽ thì họ lại thích cái Mình biết nhúc nhích, biết ôm ấp, biết nồng nhiệt chuyện gối chăn.

Còn nói về chuyện đối với đàn ông thì cái Đầu hay cái Mình của người đàn bà hấp dẫn hơn. Theo tôi, phải đo lường xem tình yêu của họ thuộc loại gì, và bàn tay của họ nắm được cái gì trong cuộc đời, chứ thường nếu một người đàn ông có trái tim chân thật, họ sẽ yêu hết đầu , mình, tay chân, tim gan, phèo, phổi của người họ yêu. Không tin xin mời đọc một bài ca dao " Mười Thương" từ hồi xửa hồi xưa là biết liền:

" Một thương tóc bỏ đuôi gà,

Hai thương ăn nói mặn mà có duyên

Ba thương má lúm đồng tiền

Bốn thương răng lánh hạt huyền kém xinh..."

Rõ ràng thì các ông thương từ răng đến tóc( Tường Vi nói thêm, cái này thì mấy hiệu quảng cáo "shampoo " rất thích , và mấy ông bà nha sĩ lại càng OK), từ cái má núm đồng tiền, từ ăn nói mặn mà có duyên, bài ca dao tuy ngắn, nhưng gói trọn ý nghĩa cái đẹp của phụ nữa, thì ôi thôi mình cứ liệu mà sống( giắm ai vừa mũi người nấy!). Không tin à? Để tôi kể cho Tường Vi nghe chuyện này: có 1 ông kia lấy vợ bị " viêm cánh" nặng, đi đâu ngồi gần ai người ta cũng bị ngộp thở. Nhưng ông ấy lại mê cái mùi ấy đáo để, hễ đi đâu xa là ổng nhớ bắt chết!

Câu trả lời của anh H:

Sự thật đơn giản thì cũng không phải Đầu quan trọng hơn Mình hay Mình quan trọng hơn Đầu, cái mình không có cái đầu hổ trợ nó cũng chỉ là món đồ chơi mà thôi, cho nên có nhiều ông vì ham chút vui cái mình mà đánh mất cái đầu của mình một cách đáng tiếc.

Nhưng theo tôi, vợ chồng là đối tượng của nhau, chẳng qua cũng vì sự thiếu ,đủ của đối tượng mà sinh ra thích với lại không thích. Nhưng bản chất của con người vốn tham lam, có khi Mình và Đầu có rồi mà vẫn tìm cách trám vô cho tràn ra mới sinh tội. Tôi không binh đàn ông mà cũng chẳng ghét phụ nữ, phụ nữ ngoại hình đẹp lại thông minh là điều mà đàn ông chúng tôi ao ước, nhưng khổ nỗi ông Trời đâu có cho chúng ta được ưng ý, mà theo luật đào thải của thời gian, thì cái Đầu cái Mình gì cũng sẽ tới lúc xuống cấp, tình yêu xôn xao, rạo rực tuổi xanh cũng không còn, chỉ còn cái tình nghĩa vợ chồng và những ràng buộc bởi con cái, cho nên vì vậy mà tình già mới đằm thắm.

Nhưng tại sao vẫn có hiện tượng đàn ông đi tìm " của lạ" ở tuổi già, chẳng qua cũng bởi chất Người nó khao khát vậy thôi, như răng cỏ đã yếu mà cứ thích ăn ổi, ăn xoài, ăn cóc. Nhai không được nhưng nhìn thì vẫn thèm, tại ông Trời sinh ra vậy. Còn chuyện yêu nhau bởi cái Đầu thì dài dòng lắm, có khi từng trải cuộc đời rồi mới nghĩ ra câu người ta chúc nhau hồi còn trẻ " ý hợp tâm đầu", mà hễ không hợp nhau thì dẫu cái mình đẹp vẫn thấy trơ trơ như cây nước đá.

Lời bàn của Tường Vi:

* Thưa chị Thủy Tiên,

Qua những câu trả lời của một số bạn hữu, Tường Vi nghĩ rằng mình nên gom lại một câu trả lời ngắn gọn nhất để đúc kết vấn đề Đầu và Mình. Điều quan trọng trong hôn nhân là sự hiểu biết của hai vợ chồng, biết quân bình cái bên ngoài và bên trong thì bảo đảm rằng dẫu tuổi già lúc nào cũng " tương kính như tân".

Dĩ nhiên, chẳng ai hiểu rõ được nhau bằng vợ chồng qua một thời gian dài chung sống, đôi khi mình vẫn phải chấp nhận những cái khiếm khuyết của nhau, vẫn là sự hy sinh để chan cho đầy những chỗ vơi. Và Tường Vi nghĩ rằng, chị cũng có lý của chị nhưng không phải là người bạn gái của chị đã vô lý khi đưa ra nhận xét trên đâu.

Chúc chị có nhiều niềm vui mới,

Thân mến,

Tường Vi.