CHUYỆN TÂM TÌNH

Tường Vi phụ trách

 

Cô Tường Vi thân mến,

Mới đây lại sắp mùa Giáng Sinh rồi cô Tường Vi nhỉ? Mới ngày nào đời còn nhiều mộng đẹp. tóc còn xanh, môi còn tươi, bây giờ soi gương đã thấy " tóc trắng đậm đà êm ái ru tình già". Chả biết cái ông nhạc sĩ họ Phạm ấy già mà còn gân hay sao đó, nên đã sáng tác được những nhạc phẩm ướt át như vậy, chứ tui với bà xã tui thì đúng như nhà văn Nguyên Nhung viết, chúng tôi chỉ là " hai con khỉ già" nhăn nhăn, nhó nhó tối ngày.

Mà không nhăn nhó sao được khi bà xã tui lẩm cà lẩm cẩm, suốt ngày lo xa vì sợ chết hay sao đó mà nghiên cứu hết thuốc này đến thuốc khác, ai mách gì cũng nghe rồi đòi đi mua về uống, gọi là " ngừa bịnh hơn chữa bịnh" đó mà. Bả ở nhà vặn " ra-dzô" nghe tối ngày, bởi vậy sinh cái bịnh " tự kỷ ám thị", nghe mấy ông thầy thuốc Tây y , Đông y nói về bịnh này bịnh kia, bả cứ tưởng tượng rằng có ngay chứng bịnh đó, rồi rầu rầu cái mặt trông mà thấy ...tội.

Tức cười lắm nghe cô Tường Vi. Bả thấy người ta kể chuyện hổng hút thuốc mà cũng bị ung thư phổi, chỉ ho hen chút chút mà khi phát giác là sắp đi về với Ông Bà rồi. Bởi vậy hễ thấy tui húng hắng ho là bả nhìn tui như sợ rằng sắp vướng bịnh nan y, bà hối tui đi nội soi, ngoại soi, X.ray rồi tối ngày kể chuyện ông A. nọ sắp đi đời nhà ma, cô Tám kia mới thấy đó mà đã ra người thiên cổ. Tui thì cho là bả bị bịnh tâm thần, ám ảnh nỗi lo vì bịnh hoạn mà không biết tận hưởng cái đẹp ngắn ngủi, bay vèo đi của kiếp người. Nhưng khổ la

'e9m, bả cũng bắt tui phải nghe những cái mà tui chẳng muốn nghe, vì thực ra con người có số, Trời Kêu Ai Nấy Dạ, có chạy trốn cũng không được.

Để tui kể cho bà con nghe về cái người " đại lý bịnh" này xem có đáng ghét không? Nhà tui bây giờ chất đầy thuốc, chẳng những thuốc mua vô tội vạ ở những cái quầy ngoài tiệm thuốc Tây, mà còn đi bác sĩ năn nỉ cho bằng được để mua nhiều thứ thuốc chất đó để phòng hờ nữa. Đau nhức, cao máu, hạ cholesterol, thuốc tim, thuốc bổ xương, thuốc đau bụng tiêu chảy, nhà tôi nó cũng sắp biến thành cái nhà thuốc Tây rồi cô Tường Vi à. Chư a hết đâu, chỗ này là thuốc lọc gan của bác sĩ Thượng Hải, chỗ kia là thuốc bổ thận của bác sĩ Phạm hoàng Trung, chai NINO Nhàu mua đại ở một tiệm bán thực phẩm, ái chà, tùm lum mấy cọng Aloe Vera trong tủ lạnh để uống với mật ong ngừa bịnh ung thư tưởng tượng của bả nữa.

Chưa hết à nghe. Bả còn hay hơn bác sĩ nữa. Hổng cần đi đốc tờ làm gì cho tốn tiền, bả ngồi bấm huyệt mình ên, xem tim đập bao nhiêu nhịp một phút, rồi tự động đi lấy thuốc điều hòa nhịp tim uông liền vì sợ tim đập nhanh nó bể ra thì hết thuốc chữa. Bác sĩ nói mỗi ngày uống phòng ngừa 1 viên Aspirin 81 m/g thì bả uống gấp 3 lần, nói là càng nhiều càng tốt, đến nỗi đau bao tử lại phải uống thuốc bao tử. Bên bẹ sườn hơi khó chịu, bả hình dung ra bịnh gan, rồi tối ngày nghi cái bụng nó sưng. Tui nói bụng bà mà còn sưng được thì tui cũng còn xuân chán. Bả gõ bụng để thăm dò, rồi nói nó sưng chỗ này, chỗ nọ đòi tui dẫn đi bác sĩ mới nghe. Tới bác sĩ thì ổng cũng vỗ bụng đoán mò trước, rồi nói phải chụp hình rọi kiếng, utra-sound gì đó mới dám cho thuốc uống. Bả nói ổng chỉ cần cho uống trụ sinh là hết, ui, lại cái bịnh mê trụ sinh nữa chứ, mỗi năm sơ sơ nốc cũng hằng trăm viên ampiciline. Khi bác sĩ hỏi làm sao bà biết bụng bà sưng, bà nói tui cũng khám trước ông rồi, hổng ai biết Ta bằng Ta, hễ vỗ bụng nghe bình bịch là bình thường, còn hễ sưng thì nó kêu bồm bộp. Cha mẹ _f4i! Nghe cũng có lý quá chứ. . .

Sống gần một người luôn luôn bị ám ảnh bịnh tật như vậy tui cũng chán đời lắm, chưa kể bả sợ rồi ăn uống nấu nướng cho tui lạt nhách, triệt để theo lối kiêng khem của người có bịnh cao máu, tiểu đường v.v.... Đi ăn đâu với bạn bè mà có bả tui thiệt bực mình, đang cầm miếng thịt gà bả cũng dằng ngay lấy để lột da, làm như tui là dứa con nít. Aên cái gì ngọt bà nhắc hoài, coi chừng tiểu đường nghe. Có bữa hai vợ chồng cãi nhau trước mặt khách làm tui xấu hổ quá, ăn chưa xong bả đã bày ra trước mặt tui thuốc này thuốc kia, bả nói uống hông thôi bữa nay ông xực nhiều lắm rồi nghe, thiệt chịu hết thấu.

Còn nói về mấy cái máy để tập thể dục thì ôi thôi nó tràn lan từ trong nhà ra tới garage, ngoài patio cũng có. Có cái rỉ sét vì lâu ngày không đụng tới, cái thì để dưới gầm giường, cứ xem TV xong là kêu con " order" tặng bố mẹ, mà nào chỉ được ba bữa là thôi, ngồi thở dốc ra nhìn máy. Có cái thì để trong phòng ngủ, thay vì để đi bộ thì được dùng để vắt quần áo, không tin tôi mời cô Tường Vi tới nhà tham quan cho biết sự tình.

Cô Tường Vi thân mến,

Thiệt tình là khổ, không biết năm hết tết đến, nhà nhà ấp lẫm đồ ăn mà bả có cho tui ăn uống gì không? Có ông nào gặp vợ " quá lo xa" hay " quá sợ chết" như bà xã tui không? Tui kể Tường Vi chuyện này: Có 2 ông bà kia số Trời định cùng quy tiên một lượt, đều được Chúa cho lên Thiên Đàng vì họ là những người tốt. Lên tới nơi, họ được dẫn vào một nhà ăn la liệt đủ món ngon vật lạ, thiên thần nói quý ông bà cứ xơi thoải mái, vì ở đây không còn sợ bịnh này bịnh kia nữa. Oång bèn hỏi thiên thần là nếu tui a

'ean nhiều thì có bị cao mỡ trong máu không , thiên thần nói đừng lo sợ gì hết, vì đằng nào cũng chết rồi mà. Ông kia bèn quay qua nói với vợ:

" Giá biết Thiên Đàng được ăn uống thoải mái như vầy, thì thà tui chết sớm để khỏi uống thuốc 10 năm nay có phải đỡ khổ không?"

Cô Tường Vi ơi! Đó là câu chuyện kể chọc bà con cười cho dzui, nhưng ít ra cũng phải có một giải pháp nào để sống dzui sống khỏe chứ cô Tường Vi nhỉ?

Thân mến chào cô,

Ông Phong.

Tường Vi trả lời

Ông Phong thân kính,

Câu chuyện của ông kể cũng là một liều thuốc bổ vì bà con cười quá cỡ, cười xong rồi giựt mình vì cái tật lạm dụng thuốc men và cả tin của bà con ta, ai nói gì cũng tin như Thánh sống, để rồi nếu may mà khỏi bịnh,lại chẳng biết hết vì thuốc gì, mà hễ chết thì tại vì . . . nó tới số.

Tuy nghe thì vui đấy nhưng mà nó cũng là nỗi buồn hiển hiện trước mặt, khi soi gương thấy tóc đã bạc, da đã nhăn và đêm ngủ cái sao xương nó đau nhừ đau tử như thế này. Nó làm người ta cảm nhận được " Cái già xồng xộc nó thì tới nơi", những thứ bịnh không mời cứ lù lù kéo đến, nếu ngay từ lúc còn trẻ, chúng ta không chuẩn bị cho cơ thể và tinh thần tiếp nhận một biến chuyển thay đổi của tâm sinh lý, mà hầu như giữa đàn ông và đàn bà vẫn có những cái khác nhau.

Thưa ông Phong,

Đọc xong toàn bộ lá thư của ông, Tường Vi đã thấy vấn đề khá rõ nét để có thể đi đến kết luận rằng: bà thì cặn kẽ, chu đáo quá, còn ông thì hơi chủ quan, hời hợt trước vấn đề sức khỏe tuổi già đó nghe. Nhưng bất cứ thứ thuốc men nào khi xử dụng, Tường Vi thấy cũng có thể là con dao hai lưỡi mà chúng ta cần lưu ý, chữa được bệnh này lại nhảy qua bệnh kia, chẳng hạn mấy thứ chữa cao mỡ trong máu như : Lipitor, Creztor chẳng hạn, phản ứng phụ của thuốc thường làm cho các bắp thịt đau nhức, rồi ảnh hưởng qua gan, khi uống thuốc đau nhức dài ngày, lại có nguy cơ bị ung thư máu dễ hơn những người không xử dụng, vì vậy nó cứ chạy vòng vòng bịnh này sang bịnh kia, tuổi già là vậy đó ông Phong ạ.

Nhưng " bịnh quỷ thì vẫn có thuốc tiên", đó là các cụ ta thường hay nói như vậy, nhưng có khi cũng đi luôn về bên kia thế giới, thì cũng chỉ vì sổ Thiên Tào cho mình được bấy nhiêu năm. Sự lạc quan trước những niềm vui của mỗi ngày cũng giúp mình chống chỏi được những "depress "của tinh thần, và từ điểm này có khi cũng lướt qua được bịnh tật. Có lẽ cũng không muộn quá để bà cứ băn khoăn lo sợ vu vơ, khi ông với bà áp dụng ngay từ giờ phút này chế độ thể dục thể thao, ăn uống điều độ, không đến nỗi kiêng khem qua_f9 để cơ thể thiếu thốn, mà cũng chẳng nên thỏa mãn " cái miệng mà khổ cái thân". Cái miệng là tên sát nhân âm thầm đồng lõa với cái bụng đấy ông ạ, kể cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nói lắm lỡ lời cũng gây tai họa, ăn lắm đầy bụng chất chứa nhiều thứ dư thừa khi cơ thể nó bảo " thôi" cũng gây ra bệnh, rồi lại cuống lên đi tìm Thầy tìm thuốc.

Tinh thần lạc quan, đi kèm với cái tiết chế để được sống lâu là điều ai khi già cũng mơ ước. Đàn bà thường tâm lý hay sợ sệt lo xa hơn các ông, vì thế sự " bạ gì uống nấy" chẳng qua cũng phát xuất từ tâm lý bịnh nằm đó không ai lo, thà rằng cứ ngừa trước hay hơn. Nhưng ngừa như thế nào mới là chuyện đáng nói. Bây giờ trong các môn thể dục thì đi bộ là tiện và dễ chịu nhất, nếu buổi sáng hay chiều rảnh rỗi, ông bà có thể cùng nhau đi bộ vài miles, rồi thì vừa đi vừa trò chuyện, cũng tác dụng lắm đấy. Thế nhưng nếu muốn giữ cho thân hình nhẹ nhõm thì vẫn phải làm thêm những động tác khác, cho gân cốt dẻo dai, xoa bóp những huyệt đạo trên tay chân, mặt mũi cũng là một cách làm cho điều hòa máu huyết kinh mạch. Nhưng dù cho ngủ, ăn, ngồi, đứng, đi thì cái gì cũng phải có chừng mực của nó, không quá sức để cơ thể có thể chịu đựng được, bởi vì có nhiều người tập " excercise" quá mức, gây tổn thương cho tim, vì thế thay vì khỏe lại đi đứt luôn.

Tường Vi cũng không đồng ý quan niệm " phú thác" cho Trời, rồi lơ là việc chăm sóc sức khỏe , bởi vì khi có chuyện gì xảy ra thì chẳng những khổ cho bản thân, mà bà nhà cũng cực thân lắm đấy ông ạ. Nếu ông thương vợ thì chắc là cũng không vui vẻ gì khi thấy mình cứ nằm đấy mà chịu sự săn sóc của người khác. Đồng ý rằng ai rồi cũng đến lúc cầm tấm Vé đi chuyến tàu suốt, nhưng nếu trên chuyến tàu đời, mình được vui vẻ, khỏe mạnh mà ngồi ngắm cảnh, xem hoa, rồi nằm xuống mà đi luôn về cái thế giới vô cùng ấy, thì chẳng thích hơn là cứ ốm dai ốm dẳng, chết thì không chết mà thành cái nợ cho người thân, khổ lắm ông à.

Kính chúc ông bà vui vẻ, tìm được một giải pháp ổn thỏa nhất để " an hưởng tuổi vàng"ông Phong nhé!

Kính mến,

Tường Vi