CHUYỆN TÂM TÌNH

Tường Vi phụ trách

 

Tường Vi thân mến,

Trước tiên, xin chúc Tường Vi luôn luôn là người bạn tâm tình dễ thương của độc giả trên diễn đàn này. Dường như làm người, ai cũng có tâm sự, và nếu nói ra được, cảm thấy nhẹ nhõm hơn là cứ giữ kín trong lòng. Tôi cũng vậy Tường Vi à, vì tôi không ngờ rằng phải ba mươi năm sau, gặp lại người xưa thuở ấy, tôi vẫn nghe lòng rung động vì nhớ lại những kỷ niệm cũ, nhất là anh ấy lại là người tôi yêu thuở đi học, thời sinh viên hoa mộng nhất trong đời tôi. Vì hoàn cảnh hai gia đình khác biệt, khi yêu nhau rồi chúng tôi mới thấy khó vượt qua được cái lằn ranh nghiệt ngã ấy , từ tôn giáo đến sự chênh lệch trong xã hội. Cuối cùng, tôi đi lấy chồng mà lòng tan nát , ngổn ngang

Nhà anh ấy nghèo, nghèo lắm, bởi vậy khi quen tôi anh ấy mặc cảm đủ thứ, và vì mặc cảm anh đi lính, rồi đi luôn không bao giờ còn liên lạc với tôi nữa. Tôi buồn lắm, cứ đợi chờ và hỏi thăm bạn bè về anh, nhưng chẳng có hy vọng gì anh quay trở lại. Anh âm thầm cắt đứt, không nói một câu nào, ban đầu tôi băn khoăn hoài vì không hiểu mình đã làm gì để anh giận hờn. Sau đó với thời gian tôi tạm hiểu, anh cố tránh tôi để tìm quên, chứ lòng anh thì vẫn yêu tôi, hai gia đình có nhiều khác biệt từ tôn giáo cho tới địa vị trong xã hội. Ba má tôi có chức vị, anh con nhà dân giả, cha chết sớm, mẹ quê mùa không bằng ai, nhà ở trong quê, gia đình lại " nửa tối nửasáng", đủ mọi lý do để chúng tôi không lấy được nhau.

Tường Vi ơi!

Khi anh đi rồi, tôi ngẩn ngơ như người mất hồn, giá chi anh nói thật với tôi thì có khi tôi sẽ tìm cách để hai đứa được gần nhau. Từ đấy, chẳng biết anh nhập ngũ rồi đi đâu, ở phương nào, mỗi buổi chiều về tôi vẫn hay thẫn thờ nhìn những cánh chim bay về tổ lẻ loi, nhìn mây bay mà không biết nó bay về đâu, ôm một mối tình tuyệt vọng. Đúng khi ấy thì có người đến cầu hôn, giữa hai gia đình đã có sự quen biết, cha mẹ tôi rất bằng lòng nếu tôi kết hôn với người này ( đó là chồng tôi bây giờ). Lúc ấy anh vừa đi du học hết 6 năm ở ngoại quốc về, tương lai đang chờ đón huy hoàng trước mặt. Anh lớn hơn tôi gần chục tuổi, không biết tại sao anh lại vâng lời cha mẹ để lấy tôi làm vợ, có thể vì hai gia đình môn đăng hộ đối, và cũng có thể tôi hợp nhãn và trẻ tuổi, dễ thương. Sau này tôi mới biết thời gian du học anh cũng có quen một người, nhưng gia đình không bằng lòng, do đó, giữa anh và tôi hình như lại có vẻ giống nhau ở chỗ cùng mang một nỗi niềm ray rứt trong tâm tư.

Trong lúc chờ đợi vì tuyệt vọng, tôi xem như người xưa đã chết, và vâng lời cha mẹ lên xe hoa. Những kỷ niệm chôn chặt trong lòng, thời sinh viên hoa mộng, thuở đó nghèo chở nhau trên chiếc xe đạp, sao hạnh phúc hơn thời gian một bước cùng chồng lên xe xuống ngựa, đi đâu cũng có người đưa kẻ đón. Chồng tôi sống ở ngoại quốc đã lâu, tư tưởng và những sở thích của anh cũng khác biệt với tôi, trình độ văn hóa không đến nỗi nhưng đời cứ song hành một cách lạnh lùng vô cảm. Với thời gian, chúng tôi có ba mặt con, dĩ nhiên khi làm cha mẹ, chúng tôi cũng ý thức được nghĩa vợ chồng, đầy đủ bổn phận với các con, tôi là một người phụ nữ ngoan và hiền hậu, chồng tôi là một người chân chỉ, có tư cách. Nghĩ lại, tôi không có gì để chê trách anh ấy, dù rằng có lúc tôi cảm thấy mình hơi lạc loài ra khỏi thế giới riêng tư của chồng, nhưng cũng không làm sao chen vào được tâm hồn và công việc của anh được, tôi vẫn ngấm ngầm đau khổ, rồi nghĩ, giá chi ngày xưa tôi lấy được người yêu cũ, chắc là đời tôi có hạnh phúc nhiều hơn.

Tường Vi thương mến,

Đọc nhiều Chuyện Tâm Tình của Tường Vi, tự nhiên tôi nghĩ rằng đây là người mình có thể tâm tình được đây, dù biết rằng có thể lá thư của mình sẽ bị đưa lên mặt báo cho nhiều người đọc. Nhưng hề chi. Đến tuổi này, nếu không có những xáo trộn tình cảm xuất hiện, thì có lẽ cũng không viết thư cho Tường Vi đâu. Vô tình thôi Tường Vi ạ, tôi gặp lại người xưa, xúc động vô cùng vì tôi như tìm lại được tôi thuở ấy. Dĩ nhiên mặc cảm của thời tuổi trẻ không còn, anh vẫn dễ mến như ngày xưa, và vẫn xem tôi như một người em gái. Tôi hỏi anh sao hồi ấy lại. . . , anh mỉm cười buồn bã bảo với tôi rằng anh không muốn gia đình tôi xem thường anh, vì những lần đến chơi nhà tôi, anh cảm nhận được cái nhìn không thiện cảm của cha mẹ tôi, vì thế anh không muốn làm tôi khổ hơn.

Bây giờ gặp lại nhau, thời gian đã cày xới lên con người những nét tàn phai, nhưng phải thú thật rằng không ít thì nhiều, những kỷ niệm cũ cũng làm tâm hồn tôi trẻ lại, tôi thường nghĩ tới anh ấy với nhiều kỷ niệm dễ thương thời tuổi trẻ. Nếu người ngoài nhìn qua, họ tưởng rằng cuộc sống tôi đang hạnh phúc lắm, nhưng ba mươi năm rồi, tôi chỉ kính trọng và quý mến người chồng của mình chứ chưa một lần yêu, anh ấy cũng không nặng lời hay làm khổ tôi, vẫn lặng lẽ theo đuổi công việc bên ngoài mà hình như xem đó là cứu cánh của đời anh ấy vậy.

Tôi mang thêm mặc cảm tội lỗi khi không làm sao thoát được hình ảnh của người yêu cũ trong tâm tư, tôi chỉ muốn nói thật với chồng tôi để anh hiểu và cùng tôi cứu vãn những khủng hoảng nội tâm như lúc này, vì tôi không hề muốn là kẻ phản bội. Theo Tường Vi, tôi có nên nói cho chồng tôi biết điều này không, vì có lẽ từ ngày lấy anh ấy đến nay, tôi vẫn cứ có cảm tưởng xa cách và đầy mặc cảm tự ty, để chưa bao giờ thổ lộ cho anh ấy hiểu được tình yêu của tôi đối với chồng, dù trước đó không có những kỷ niệm đằm thắm. . .

Tường Vi đừng cười tôi nhé, nhưng có một lần nói được những điều này, tôi cảm thấy lòng nhẹ nhõm, được cảm thông và chia xẻ của người khác, đó là sự tuyệt diệu của tinh thần , phải không Tường Vi?

Thân mến

Một người dấu tên.

Tường Vi trả lời:

Chị dấu tên ơi!

Dù chị có dấu tên đi chăng nữa, nhưng nỗi lòng của chị đã mở ra rồi, Tường Vi chỉ cần bấy nhiêu thôi là đã có thể tâm sự với chị, vì ngoài chị ra, chắc hẳn cũng có bao nhiêu độc giả âm thầm mang nỗi lòng như chị, nhân tiện đây để Tường Vi thì thầm, tâm sự với chị nghe.

Ngày xưa, chị đã không lấy được người yêu, chỉ vì anh ấy tự ý bỏ đi, chỉ vì cha mẹ chị không bằng lòng trước một tương lai mà các cụ cho rằng, chị sẽ khổ vì lấy chồng nghèo , vậy thôi. Các cụ không cố tình làm khổ con, nhưng điều oái oăm là đã đi ngược lại với những gì con cái mơ ước. Chị lập gia đình, vâng lời cha mẹ để quên đi mối tình đầu thơ mộng trong đời chị, nuốt mối sầu trong bụng để cha mẹ vui, lòng hiếu thảo của chị đáng ghi vào sử sách. Suốt ba mươi năm ròng rã, chị vẫn một niềm quý mến và kính trọng chồng, mà thực ra anh ấy cũng là một người đáng quý vậy. Cũng vâng lời cha mẹ mà lấy chị, hai người chắc có lúc cũng " đồng sàng dị mộng" nhưng vẫn không có chiến tranh, vẫn chu toàn bổn phận đối với con cái, chị không có gì để mang mặc cảm đối với anh ấy hết.

Một mình chị im lặng chịu đựng nỗi buồn của tuổi thanh xuân, làm tròn bổn phận vợ hiền, mẹ đảm, chị có một đời sống không chê vào đâu được, Tường Vi xin ngưỡng phục chị sát đất, vì thú thật nếu là Tường Vi hồi ấy, chắc là nhất định sẽ yêu và lấy cho được người mình yêu, dù cho cha mẹ có ngăn cản. Bái phục chị đó nghe chị dấu tên, giá chi mà ngày ấy người yêu chị cũng không quá mặc cảm để rút lui...có trật tự.

Nhưng chị dấu tên ui!

Nếu ngày xưa chị lấy được người chị yêu, thì người yêu ấy bây giờ cũng không còn là thần tượng của chị nữa, có những điều hổng đẹp sẽ xuất hiện, có khi lại chẳng được như chồng chị bây giờ. Mặc cảm của người nghèo cũng hay dị ứng với bất cứ điều gì khi bị va chạm, chẳng hạn sau đó lại có thể có nhiều xung đột với cha mẹ chị, mà chị là người đứng giữa sẽ hứng chịu tất cả. Có khi lại bị miệng đời gièm pha" chuột sa chĩnh gạo, kỹ sư đào mỏ v.v...", anh ta sẽ càng mặc cảm hơn, liệu rằng có hạnh phúc không?

Cũng có thể rằng chị sẽ không được hạnh phúc bên người ấy, " tình chỉ đẹp những khi còn dang dở, đời hết " dzui" khi đã trọn câu thề", ông nhà thơ kia chẳng nói thế là gì. Ở xa thì thơm, ở gần thì...thúi cũng là thế. Mọi thực tế trên đời này đều rất bình thường , hoặc rất tầm thường. Mọi cái đẹp chỉ có ở trong giấc mơ, " đẹp như mơ" là vậy. Rất nhiều người đã lấy được người yêu đầu tiên, nhưng họ chẳng hề yêu nhau như chị và người xưa của chị yêu nhau. Sở dĩ cho đến giờ này hai người bạn cũ vẫn cảm thấy " như " còn yêu nhau dữ lắm, chỉ vì họ không lấy được nhau thôi.

Câu chuyện của chị cũng là một bài học đắt giá cho những bậc cha mẹ, đừng vì lý do này lý do nọ để mà làm khổ con cái. Thời buổi này không còn bao nhiêu những bậc cha mẹ như vậy, vì đám trẻ ngày nay có quá nhiều tự do, có khi lại quá tự do để làm khổ cha mẹ nữa. Nhưng một khi chị đã tâm sự với Tường Vi như vậy, thì cũng chỉ có một lời khuyên nhỏ rằng, chị đừng thổ lộ với anh chuyện ấy, không ích gì đâu mà chỉ làm cho hố xa cách giữa chị và anh thêm trầm trọng. Khi hai người kết hôn với nhau dù không thương nhau trước, nhưng đời sống gia đình vốn vẫn êm đềm 30 năm rồi, nay đâu phải sự xuất hiện bất chợt của người xưa lại khiến chị bối rối như vậy.

Tình nghĩa vợ chồng 30 năm với vài mặt con, nay đem lên bàn cân nó nặng hơn thứ tình cảm đầu đời nhiều lắm. Với lại, tuổi tác đã đè nặng trên đôi vai của đời người, chị nhìn vào gương xem, nếu mình còn đầy đủ nét kiều mị của tuổi thanh xuân ngày xưa, nếu người bạn cũ vẫn là một chàng sinh viên ngày cũ, có lẽ với nếp suy nghĩ của thời đại mới, Tường Vi sẽ thấy chị chẳng cần phải do dự khi làm theo tiếng nói của trái tim. Càng lúc, cuộc sống gia đình càng gắn bó với những thành viên mới, đời chị bận rộn nhiều thứ của hiện tại và tương lai, chút nhớ nhung dĩ vãng chỉ là hương hoa để đời thêm thi vị trong những lúc hồi tưởng, chứ thực ra tất cả đều đã tỷ lệ thuận với thời gian chị a.

Chị dấu tên thân mến,

Hình như đi vào tuổi già, đời cảm thấy ngắn đi, vì vậy những kỷ niệm thuở xa xưa dẫu hổng đẹp bao nhiêu bỗng rực rỡ hơn bao giờ hết, thành ra người già hay ngẩn ngơ nhìn đời đi qua như một giấc mộng. Có cố gắng trở về để tìm lại mình ngày xưa, nhắc lại chuyện năm cũ, rồi cười thú vị một mình cho đời thi vị, chứ thực tế thì . . . . hai con khỉ già vẫn là hai con khỉ già. . .. nhăn nhăn nhó nhó tối ngày vì cái chân đau, chiếc lưng mỏi đó chị. Giải pháp hay nhất của Tường Vi, chẳng cần bày tỏ nỗi lòng vắn dài cho mất công thắc mắc, mà cứ nhờ nhau đấm cái lưng, bóp cái chân, săn sóc cho nhau miếng ăn giấc ngủ, yêu nhau khi " tối lửa tắt đèn", chẳng còn gì hơn mà phải nghĩ đến người xa, người gần, vì:

" Lối cũ bây giờ là kỷ niệm,

Người xưa là một bóng qua đường"

Thân mến chào chị dấu tên.

Tường Vi